yǒu xiàn bù sǐ zhī yào yú jīng wáng zhě yè zhě cāo yǐ rù
有献不死之药于荆王者,谒者操以入。
zhōng shè zhī shì wèn yuē kě shí hu yuē kě
中射之士问曰:“可食乎?”曰:“可。
yīn duó ér shí zhī
”因夺而食之。
wáng nù shǐ rén shā zhōng shè zhī shì
王怒,使人杀中射之士。
zhōng shè zhī shì shǐ rén shuō wáng yuē chén wèn yè zhě yè zhě yuē kě shí chén gù shí zhī
中射之士使人说王曰:“臣问谒者,谒者曰可食,臣故食之。
shì chén wú zuì ér zuì zài yè zhě yě
是臣无罪,而罪在谒者也。
qiě kè xiàn bù sǐ zhī yào chén shí zhī ér wáng shā chén shì sǐ yào yě
且客献不死之药,臣食之而王杀臣,是死药也。
wáng shā wú zuì zhī chén ér míng rén zhī qī wáng
王杀无罪之臣,而明人之欺王。
wáng nǎi bù shā
”王乃不杀。