战国策 · 刘向 · Chapter 231 of 497

赵一·秦王谓公子他

PinyinModern Translation

qín wáng wèi gōng zǐ tā yuē xī suì xiáo xià zhī shì hán wèi zhōng jūn yǐ yǔ zhū hóu gōng qín

秦王谓公子他曰:“昔岁殽下之事,韩为中军,以与诸侯攻秦。

秦王谓公子他曰:“昔岁殽下之事,韩为中军,以与诸侯攻秦。

hán yǔ qín jiē jìng rǎng jiè qí de bù néng qiān lǐ zhǎn zhuǎn bù kě yuē

韩与秦接境壤界,其地不能千里,展转不可约。

韩与秦接境壤界,其地不能千里,展转不可约。

rì zhě qín chu zhàn yú lán tián hán chū ruì shī yǐ zuǒ qín qín zhàn bù lì yīn zhuǎn yǔ chu bù gù xìn méng wéi biàn shì cóng

日者秦、楚战于蓝田,韩出锐师以佐秦,秦战不利,因转与楚,不固信盟,唯便是从。

日者秦、楚战于蓝田,韩出锐师以佐秦,秦战不利,因转与楚,不固信盟,唯便是从。

hán zhī zài wǒ xīn fù zhī jí

韩之在我,心腹之疾。

韩之在我,心腹之疾。

wú jiāng fá zhī hé rú gōng zǐ tā yuē wáng chū bīng hán hán bì jù jù zé kě yǐ bù zhàn ér shēn qǔ gē

吾将伐之,何如?”公子他曰:“王出兵韩,韩必惧,惧则可以不战而深取割。

吾将伐之,何如?”公子他曰:“王出兵韩,韩必惧,惧则可以不战而深取割。

wáng yuē shàn

”王曰:“善。

赵王说:“好。”

nǎi qǐ bīng yī jūn lín yíng yáng yī jūn lín tài xíng

”乃起兵,一军临荧阳,一军临太行。

”乃起兵,一军临荧阳,一军临太行。

hán kǒng shǐ yáng chéng jūn rù xiè yú qín qǐng xiào shàng dǎng zhī de yǐ wéi hé

韩恐,使阳成君入谢于秦,请效上党之地以为和。

韩恐,使阳成君入谢于秦,请效上党之地以为和。

mìng hán yáng gào shàng dǎng zhī shǒu jìn huáng zhòng yuē qín qǐ èr jūn yǐ lín hán hán bù néng yǒu

命韩阳告上党之守靳(黄重)曰:“秦起二军以临韩,韩不能有。

命韩阳告上党之守靳(黄重)曰:“秦起二军以临韩,韩不能有。

jīn wáng lìng hán xīng bīng yǐ shàng dǎng rù hé yǔ qín shǐ yáng yán zhī tài shǒu tài shǒu qí xiào zhī

今王令韩兴兵以上党入和与秦,使阳言之太守,太守其效之。

今王令韩兴兵以上党入和与秦,使阳言之太守,太守其效之。

jìn huáng zhòng yuē rén yǒu yán qiè píng zhī zhì bù shī shǒu qì

”靳(黄重)曰:“人有言:挈瓶之知,不失守器。

”靳(黄重)曰:“人有言:挈瓶之知,不失守器。

wáng zé yǒu lìng ér chén tài shǒu suī wáng yǔ zi yì qí cāi yān

王则有令,而臣太守,虽王与子,亦其猜焉。

王则有令,而臣太守,虽王与子,亦其猜焉。

chén qǐng xī fā shǒu yǐ yīng qín ruò bù néng zú zé sǐ zhī

臣请悉发守以应秦,若不能卒,则死之。

臣请悉发守以应秦,若不能卒,则死之。

hán yáng qū yǐ bào wáng wáng yuē wú shǐ yǐ nuò yú yīng hóu yǐ jīn bù yǔ shì qī zhī yě

”韩阳趋以报王,王曰:“吾始已诺于应侯矣,今不与,是欺之也。

”韩阳趋以报王,王曰:“吾始已诺于应侯矣,今不与,是欺之也。

nǎi shǐ féng tíng dài jìn huáng zhòng

”乃使冯亭代靳(黄重)。

”乃使冯亭代靳(黄重)。

féng tíng shǒu sān shí rì yīn shǐ rén qǐng zhào wáng yuē hán bù néng shǒu shàng dǎng qiě yǐ yǔ qín qí mín jiē bù yù wèi qín ér yuàn wèi zhào

冯亭守三十日,阴使人请赵王曰:“韩不能守上党,且以与秦,其民皆不欲为秦,而愿为赵。

冯亭守三十日,阴使人请赵王曰:“韩不能守上党,且以与秦,其民皆不欲为秦,而愿为赵。

jīn yǒu chéng shì zhī yì qī shí yuàn bài nèi zhī yǔ wáng wéi wáng cái zhī

今有城市之邑七十,愿拜内之与王,唯王才之。

今有城市之邑七十,愿拜内之与王,唯王才之。

zhào wáng xǐ zhào píng yuán jūn ér gào zhī yuē hán bù néng shǒu shàng dǎng qiě yǐ yǔ qín qí lì mín bù yù wèi qín ér jiē yuàn wèi zhào

”赵王喜,召平原君而告之曰:“韩不能守上党,且以与秦,其吏民不欲为秦,而皆愿为赵。

”赵王喜,召平原君而告之曰:“韩不能守上党,且以与秦,其吏民不欲为秦,而皆愿为赵。

jīn féng tíng lìng shǐ zhě yǐ yǔ guǎ rén hé rú zhào bào duì yuē chén wén shèng rén shén huò wú gù zhī lì

今冯亭令使者以与寡人,何如?”赵豹对曰:“臣闻圣人甚祸无故之利。

今冯亭令使者以与寡人,何如?”赵豹对曰:“臣闻圣人甚祸无故之利。

wáng yuē rén huái wú yì hé wèi wú gù hu duì yuē qín cán shí hán shì zhī de zhōng jué bù lìng xiāng tōng gù zì yǐ wéi zuò shòu shàng dǎng yě

”王曰:“人怀吾义,何谓无故乎?”对曰:’秦蚕食韩氏之地,中绝不令相通,故自以为坐受上党也。

”王曰:“人怀吾义,何谓无故乎?”对曰:’秦蚕食韩氏之地,中绝不令相通,故自以为坐受上党也。

qiě fú hán zhī suǒ yǐ nèi zhào zhě yù jià qí huò yě

且夫韩之所以内赵者,欲嫁其祸也。

且夫韩之所以内赵者,欲嫁其祸也。

qín bèi qí láo ér zhào shòu qí lì suī qiáng dà bù néng de zhī yú xiǎo ruò ér xiǎo ruò gù néng de zhī qiáng dà hu jīn wáng qǔ zhī kě wèi yǒu gù hu qiě qín yǐ niú tián shuǐ tōng liáng qí sǐ shì jiē liè zhī yú shàng dì lìng yán zhèng xíng bù kě yǔ zhàn

秦被其劳,而赵受其利,虽强大不能得之于小弱,而小弱顾能得之强大乎?今王取之,可谓有故乎?且秦以牛田,水通粮,其死士皆列之于上地,令严政行,不可与战。

秦被其劳,而赵受其利,虽强大不能得之于小弱,而小弱顾能得之强大乎?今王取之,可谓有故乎?且秦以牛田,水通粮,其死士皆列之于上地,令严政行,不可与战。

wáng zì tú zhī

王自图之。

王自图之。

wáng dà nù yuē fu yòng bǎi wàn zhī zhòng gōng zhàn yú nián lì suì wèi jiàn yī chéng yě

”王大怒曰:“夫用百万之众,攻战逾年历岁,未见一城也。

”王大怒曰:“夫用百万之众,攻战逾年历岁,未见一城也。

jīn bù yòng bīng ér de chéng qī shí hé gù bù wéi zhào bào chū

今不用兵而得城七十,何故不为?”赵豹出。

今不用兵而得城七十,何故不为?”赵豹出。

wáng zhào zhào shèng zhào yǔ ér gào zhī yuē hán bù néng shǒu shàng dǎng jīn qí shǒu yǐ yǔ guǎ rén yǒu chéng shì zhī yì qī shí

王召赵胜、赵禹而告之曰:“韩不能守上党,今其守以与寡人,有城市之邑七十。

王召赵胜、赵禹而告之曰:“韩不能守上党,今其守以与寡人,有城市之邑七十。

èr rén duì yuē yòng bīng yú nián wèi jiàn yī chéng jīn zuò ér de chéng cǐ dà lì yě

”二人对曰:“用兵逾年,未见一城,今坐而得城,此大利也。

”二人对曰:“用兵逾年,未见一城,今坐而得城,此大利也。

nǎi shǐ zhào shèng wǎng shòu de

”乃使赵胜往受地。

”乃使赵胜往受地。

zhào shèng zhì yuē bì yì zhī wáng shǐ shǐ zhě chén shèng tài shǒu yǒu zhào shǐ chén shèng wèi yuē qǐng yǐ sān wàn hù zhī dōu fēng tài shǒu qiān hù fēng xiàn lìng zhū lì jiē yì jué sān jí mín néng xiāng jí zhě cì jiā liù jīn

赵胜至曰:“敝邑之王,使使者臣胜,太守有诏,使臣胜谓曰:‘请以三万户之都封太守,千户封县令,诸吏皆益爵三级,民能相集者,赐家六金。

赵胜至曰:“敝邑之王,使使者臣胜,太守有诏,使臣胜谓曰:‘请以三万户之都封太守,千户封县令,诸吏皆益爵三级,民能相集者,赐家六金。

féng tíng chuí tì ér miǎn yuē shì wú chù sān bù yì yě wéi zhǔ shǒu dì miàn bù néng sǐ ér yǐ yú rén bú yì yī yě

’”冯亭垂涕而勉曰:“是吾处三不义也:为主守地面不能死,而以与人,不义一也;

’”冯亭垂涕而勉曰:“是吾处三不义也:为主守地面不能死,而以与人,不义一也;

zhǔ nèi zhī qín bù shùn zhǔ mìng bú yì èr yě

主内之秦,不顺主命,不义二也;

主内之秦,不顺主命,不义二也;

mài zhǔ zhī de ér shí zhī bú yì sān yě

卖主之地而食之,不义三也。

卖主之地而食之,不义三也。

cí fēng ér rù hán wèi hán wáng yuē zhào wén hán bù néng shǒu shàng dǎng jīn fā bīng yǐ qǔ zhī yǐ

”辞封而入韩,谓韩王曰:“赵闻韩不能守上党,今发兵已取之矣。

”辞封而入韩,谓韩王曰:“赵闻韩不能守上党,今发兵已取之矣。

hán gào qín yuē zhào qǐ bīng qǔ shàng dǎng

”韩告秦曰:“赵起兵取上党。

”韩告秦曰:“赵起兵取上党。

qín wáng nù lìng gōng sūn qǐ wáng chǐ qí yǐ bīng yù zhào yú cháng píng

”秦王怒,令公孙起、王(齿奇)以兵遇赵于长平。

”秦王怒,令公孙起、王(齿奇)以兵遇赵于长平。

Want to learn Chinese with visual scenes and structured paths?

Start Learning Chinese →