战国策 · 刘向 · Chapter 329 of 497

魏二·秦召魏相信安君

PinyinModern Translation
Size

qín zhào wèi xiāng xìn ān jūn

秦召魏相信安君。

xìn ān jūn bù yù wǎng

信安君不欲往。

sū dài wéi shuō qín wáng yuē chén wén zhī zhōng bù bì dāng dāng bù bì zhōng

苏代为说秦王曰:“臣闻之,忠不必当,当不必忠。

jīn chén yuàn dài wáng chén chén zhī yú yì kǒng qí bù zhōng yú xià lì zì shǐ yǒu yào lǐng zhī zuì

今臣愿大王陈臣之愚意,恐其不忠于下吏,自使有要领之罪。

yuàn dài wáng chá zhī

愿大王察之。

jīn dài wáng lìng rén zhí shì yú wèi yǐ wán qí jiāo chén kǒng wèi jiāo zhī yì yí yě

今大王令人执事于魏,以完其交,臣恐魏交之益疑也。

jiāng yǐ sāi zhào yě chén yòu kǒng zhào zhī yì jìn yě

将以塞赵也,臣又恐赵之益劲也。

fu wèi wáng zhī ài xí wèi xìn yě shén yǐ

夫魏王之爱习魏信也,甚矣;

qí zhì néng ér rèn yòng zhī yě hòu yǐ

其智能而任用之也,厚矣;

qí wèi è yán zūn qín yě míng yǐ

其畏恶严尊秦也,明矣。

jīn wáng shǐ rén rù wèi ér bù yòng zé wáng zhī shǐ rén rù wèi wú yì yě

今王使人入魏而不用,则王之使人入魏无益也。

ruò yòng wèi bì shě suǒ ài xí ér yòng suǒ wèi è cǐ wèi wáng zhī suǒ yǐ bù ān yě

若用,魏必舍所爱习而用所畏恶,此魏王之所以不安也。

fu shě wàn shèng zhī shì ér tuì cǐ wèi xìn zhī suǒ nán xíng yě

夫舍万乘之事而退,此魏信之所难行也。

fu lìng rén zhī jūn chù suǒ bù ān lìng rén zhī xiāng xíng suǒ bù néng yǐ cǐ wéi qīn zé nán jiǔ yǐ

夫令人之君处所不安,令人之相行所不能,以此为亲,则难久矣。

chén gù kǒng wèi jiāo zhī yì yí yě

臣故恐魏交之益疑也。

qiě wèi xìn shě shì zé zhào zhī móu zhě bì yuē shě yú qín qín bì lìng qí suǒ ài xìn zhě yòng zhào

且魏信舍事,则赵之谋者必曰:‘舍于秦,秦必令其所爱信者用赵。

shì zhào cún ér wǒ wáng yě zhào ān ér wǒ wēi yě

’是赵存而我亡也,赵安而我危也。

zé shàng yǒu yě zhàn zhī qì xià yǒu jiān shǒu zhī xīn chén gù kǒng zhào zhī yì jìn yě

则上有野战之气,下有坚守之心,臣故恐赵之益劲也。

dài wáng yù wán wèi zhī jiāo ér shǐ zhào xiǎo xīn hu bù rú yòng wèi xìn ér zūn zhī yǐ míng

“大王欲完魏之交,而使赵小心乎?不如用魏信而尊之以名。

wèi xìn shì wáng guó ān ér míng zūn

魏信事王,国安而名尊;

lí wáng guó wēi ér quán qīng

离王,国危而权轻。

rán zé wèi xìn zhī shì zhǔ yě shàng suǒ yǐ wèi qí zhǔ zhě zhōng yǐ xià suǒ yǐ zì wèi zhě hòu yǐ bǐ qí shì wáng bì wán yǐ

然则魏信之事主也,上所以为其主者忠矣,下所以自为者厚矣,彼其事王必完矣。

zhào zhī yòng shì zhě bì yuē wèi shì zhī míng zú bù gāo yú wǒ tǔ dì zhī shí bù hòu yú wǒ

赵之用事者必曰:‘魏氏之名族不高于我,土地之实不厚于我。

wèi xìn yǐ hán wèi shì qín qín shén shàn zhī guó de ān yān shēn qǔ zūn yān

魏信以韩、魏事秦,秦甚善之,国得安焉,身取尊焉。

jīn wǒ jiǎng nán yú qín bīng wèi zhāo zhì guó chù xuē wēi zhī xíng fēi děi jì yě

今我讲难于秦兵为招质,国处削危之形,非得计也。

jié yuàn yú wài zhǔ huàn yú zhōng shēn chǔ sǐ wáng zhī de fēi wán shì yě

结怨于外,主患于中,身处死亡之地,非完事也。

bǐ jiāng shāng qí qián shì ér huǐ qí guò xíng

’彼将伤其前事,而悔其过行;

jì qí lì bì duō gē dì yǐ shēn xià wáng

冀其利,必多割地以深下王。

zé shì dài wáng chuí gǒng zhī gē dì yǐ wéi lì zhòng yáo shùn zhī suǒ qiú ér bù néng de yě

则是大王垂拱之割地以为利重,尧、舜之所求而不能得也。

chén yuàn dài wáng chá zhī

臣愿大王察之。

✦ You read 魏二·秦召魏相信安君

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.