duàn gàn yuè rén wèi xīn chéng jūn yuē wáng liáng zhī dì zǐ jià yún qǔ qiān lǐ mǎ yù zào fù zhī dì zǐ
段干越人谓新城君曰:“王良之弟子驾,云取千里马,遇造父之弟子。
zào fù zhī dì zǐ yuē mǎ bù qiān lǐ
造父之弟子曰:‘马不千里。
wáng liáng dì zǐ yuē mǎ qiān lǐ zhī mǎ yě
’王良弟子曰:‘马,千里之马也;
fú qiān lǐ zhī fú yě
服,千里之服也。
ér bù néng qǔ qiān lǐ hé yě yuē zi mò qiān zhǎng
而不能取千里,何也?’曰:‘子𬙊牵长。
gù mò qiān yú shì wàn fēn zhī yī yě ér nán qiān lǐ zhī xíng
故𬙊牵于事,万分之一也,而难千里之行。
jīn chén suī bù xiào yú qín yì wàn fēn zhī yī yě ér xiàng guó jiàn chén bù shì sāi zhě shì mò qiān zhǎng yě
’今臣虽不肖,于秦亦万分之一也,而相国见臣不释塞者,是𬙊牵长也。