qí hán wèi gòng gōng yàn yàn shǐ tài zǐ qǐng jiù yú chu
齐、韩、魏共攻燕,燕使太子请救于楚。
chǔ wáng shǐ jǐng yáng jiāng ér jiù zhī
楚王使景阳将而救之。
mù shě shǐ zuǒ yòu sī mǎ gè yíng bì de yǐ zhì biǎo
暮舍,使左右司马各营壁地,已,稙表。
jǐng yáng nù yuē nǚ suǒ yíng zhě shuǐ jiē zhì miè biǎo
景阳怒曰:“女所营者,水皆至灭表。
cǐ yān kě yǐ shě
此焉可以舍!
nǎi lìng xǐ
”乃令徙。
míng rì dà yǔ shān shuǐ dà chū suǒ yíng zhě shuǐ jiē miè biǎo jūn lì nǎi fú
明日大雨,山水大出,所营者水皆灭表,军吏乃服。
yú shì suì bù jiù yàn ér gōng wèi yōng qiū qǔ zhī yǐ yǔ sòng
于是遂不救燕,而攻魏雍丘,取之以与宋。
sān guó jù nǎi bà bīng
三国惧,乃罢兵。
wèi jūn qí xi qí jūn qí dōng chu jūn yù hái bù kě de yě
魏军其西,齐军其东,楚军欲还不可得也。
jǐng yáng nǎi kāi xī hé mén zhòu yǐ chē qí mù yǐ zhú jiàn tōng shǐ yú wèi
景阳乃开西和门,昼以车骑,暮以烛见,通使于魏。
qí shī guài zhī yǐ wéi yàn chu yǔ wèi móu zhī nǎi yǐn bīng ér qù
齐师怪之,以为燕、楚与魏谋之,乃引兵而去。
qí bīng yǐ qù wèi shī qí yǔ guó wú yǐ gòng jī chu nǎi yè dùn
齐兵已去,魏失其与国,无以共击楚,乃夜遁。
chu shī nǎi hái
楚师乃还。