chu jué qí qí jǔ bīng fá chu
楚绝齐,齐举兵伐楚。
chén zhěn wèi chǔ wáng yuē wáng bù rú yǐ dì dōng jiě yú qí xi jiǎng yú qín
陈轸谓楚王曰:“王不如以地东解于齐,西讲于秦。
chǔ wáng shǐ chén zhěn zhī qín qín wáng wèi zhěn yuē zi qín rén yě guǎ rén yǔ zi gù yě guǎ rén bù nìng bù néng qīn guó shì yě gù zi qì guǎ rén shì chǔ wáng
”楚王使陈轸之秦,秦王谓轸曰:“子,秦人也,寡人与子故也,寡人不佞,不能亲国事也,故子弃寡人,事楚王。
jīn qí chu xiāng fá
今齐、楚相伐,
huò wèi jiù zhī biàn
或谓救之便,
huò wèi jiù zhī bù biàn
或谓救之不便,
zi dú bù kě yǐ zhōng wèi zi zhǔ jì
子独不可以忠为子主计,
yǐ qí yú wèi guǎ rén hu chén zhěn yuē wáng dú bù wén wú rén zhī yóu chu zhě hu chǔ wáng shén ài zhī
以其余为寡人乎?”陈轸曰:“王独不闻吴人之游楚者乎?楚王甚爱之,
bìng
病,
gù shǐ rén wèn zhī
故使人问之,
yuē chéng bìng hu yì yì sī hū zuǒ yòu yuē chén bù zhī qí sī yǔ bù sī
曰:‘诚病乎?意亦思乎?’左右曰:‘臣不知其思与不思,
chéng sī zé jiāng wú yín
诚思则将吴吟。
jīn zhěn jiāng wèi wáng wú yín
’今轸将为王吴吟。
wáng bù wén fu guǎn yǔ zhī yuè hū yǒu liǎng hǔ zhèng rén ér dòu zhě guǎn zhuāng zi jiāng cì zhī guǎn yǔ zhǐ zhī yuē hǔ zhě lì chóng
王不闻夫管与之说乎?有两虎诤人而斗者,管庄子将刺之,管与止之曰:“虎者,戾虫;
rén zhě gān ěr yě
人者,甘饵也。
jīn liǎng hǔ zhèng rén ér dòu xiǎo zhě bì sǐ dà zhě bì shāng
今两虎诤人而斗,小者必死,大者必伤。
zi dài shāng hǔ ér cì zhī zé shì yī jǔ ér jiān liǎng hǔ yě
子待伤虎而刺之,则是一举而兼两虎也。
wú cì yī hǔ zhī láo ér yǒu cì liǎng hǔ zhī míng
无刺一虎之劳,而有刺两虎之名。
qí chu jīn zhàn zhàn bì bài
’齐、楚今战,战必败。
bài wáng qǐ bīng jiù zhī yǒu jiù qí zhī lì ér wú fá chu zhī hài
败,王起兵救之,有救齐之利,而无伐楚之害。
jì tīng zhī fù nì zhě wéi wáng kě yě
计听知复逆者,唯王可也。
jì zhě shì zhī běn yě
计者,事之本也;
tīng zhě cún wáng zhī jī
听者,存亡之机。
jì shī ér tīng guò néng yǒu guó zhě guǎ yě
计失而听过,能有国者寡也。
gù yuē jì yǒu yī èr zhě nán bèi yě tīng wú shī běn mò zhě nán huò
故曰:‘计有一二者难悖也,听无失本末者难惑。