qín qǔ chu hàn zhōng zài zhàn yú lán tián dà bài chu jūn
秦取楚汉中,再战于兰田,大败楚军。
hán wèi wén chu zhī kùn nǎi nán xí zhì shān chǔ wáng yǐn guī
韩、魏闻楚之困,乃南袭至邓,楚王引归。
hòu sān guó móu gōng chu
后三国谋攻楚,
kǒng qín zhī jiù yě
恐秦之救也,
huò shuō xuē gōng kě fā shǐ gào chu yuē jīn sān guó zhī bīng qiě qù chu
或说薛公:“可发使告楚曰:‘今三国之兵且去楚,
chu néng yīng ér gòng gōng qín
楚能应而共攻秦,
suī lán tián qǐ nán de zāi kuàng yú chu zhī gù dì chu yí yú qín zhī wèi bì jiù jǐ yě
虽兰田岂难得哉!况于楚之故地?’楚疑于秦之未必救己也,
ér jīn sān guó zhī cí qù
而今三国之辞去,
zé chu zhī yīng zhī yě bì quàn
则楚之应之也必劝,
shì chu yǔ sān guó móu chū qín bīng yǐ
是楚与三国谋出秦兵矣。
qín wèi zhī zhī bì bù jiù yě
秦为知之,必不救也。
sān guó jí gōng chu chu bì zǒu qín yǐ jí
三国疾攻楚,楚必走秦以急;
qín yù bù gǎn chū zé shì wǒ lí qín ér gōng chu yě bīng bì yǒu gōng
秦愈不敢出,则是我离秦而攻楚也,兵必有功”。
xuē gōng yuē shàn
薛公曰:“善。
suì fā zhòng shǐ zhī chu chu zhī yīng guǒ quàn
”遂发重使之楚,楚之应果劝。
yú shì sān guó bìng lì gōng chu chu guǒ gào jí yú qín qín suì bù gǎn chū bīng
于是三国并力攻楚,楚果告急于秦,秦遂不敢出兵。
dà chén yǒu gōng
大臣有功。