dà fǎ chūn xià yi fā hàn
大法,春夏宜发汗。
fán fā hàn yù lìng shǒu zú jù zhōu shí chū yǐ rán yī shí jiān xǔ yì jiā
凡发汗,欲令手足俱周,时出以然,一时间许,亦佳。
bù kě lìng rú shuǐ liú lí
不可令如水流漓。
ruò bìng bù jiě dāng zhòng fā hàn
若病不解,当重发汗。
hàn duō bì wáng yáng yáng xū bù dé zhòng fā hàn yě
汗多必亡阳,阳虚,不得重发汗也。
fán fú tāng fā hàn zhōng bìng biàn zhǐ bù bì jǐn jì
凡服汤发汗,中病便止,不必尽剂。
fán yún kě fā hàn wú tāng zhě wán sàn yì kě yòng
凡云可发汗,无汤者,丸散亦可用;
yào yǐ hàn chū wèi jiě rán bù rú tāng suí zhèng liáng yàn
要以汗出为解,然不如汤,随证良验。
fu bìng mài fú dà wèn bìng zhě yán dàn biàn yìng ěr
夫病脉浮大,问病者言,但便硬尔。
shè lì zhě wèi dà nì
设利者,为大逆。
yìng wèi shí hàn chū ér jiě
硬为实,汗出而解。
hé yǐ gù
何以故?
mài fú dāng yǐ hàn jiě
脉浮当以汗解。
xià lì hòu shēn téng tòng qīng biàn zì diào zhě jí dāng jiù biǎo yi guì zhī tāng fā hàn
下利后,身疼痛,清便自调者,急当救表,宜桂枝汤发汗。