dà fǎ chūn yi tǔ
大法,春宜吐。
fán yòng tǔ tāng zhōng bìng jí zhǐ bù bì jǐn jì yě
凡用吐汤,中病即止,不必尽剂也。
bìng xiōng shàng zhū shí xiōng zhōng yù yù ér tòng bù néng shí yù shǐ rén àn zhī ér fǎn yǒu xián tuò xià lì rì shí yú xíng qí mài fǎn chí cùn kǒu mài wēi huá cǐ kě tǔ zhī tǔ zhī lì zé zhǐ
病胸上诸实,胸中郁郁而痛,不能食,欲使人按之,而反有涎唾,下利日十余行,其脉反迟,寸口脉微滑,此可吐之,吐之,利则止。
sù shí zài shàng wǎn zhě dāng tǔ zhī
宿食,在上脘者,当吐之。
bìng rén shǒu zú jué lěng mài zhà jié yǐ kè qì zài xiōng zhōng
病人手足厥冷,脉乍结,以客气在胸中;
xīn xià mǎn ér fán yù shí bù néng shí zhě bìng zài xiōng zhōng dāng tǔ zhī
心下满而烦,欲食不能食者,病在胸中,当吐之。