zì gǔ shòu mìng jí zhōng xīng zhī jūn bì xīng miè jì jué xiū fèi jǔ yì rán hòu tiān xià guī rén sì fāng zhī zhèng xíng yān
自古受命及中兴之君,必兴灭继绝,修废举逸,然后天下归仁,四方之政行焉。
chuán chēng wǔ wáng kè yīn zhuī cún xián shèng zhì hū bù jí xià chē
传称武王克殷,追存贤圣,至乎不及下车。
shì dài suī shū qí kuí yī yě
世代虽殊,其揆一也。
gāo dì bō luàn zhū bào zhù shì cǎo chuàng rì bù xiá jǐ rán yóu xiū sì liù guó qiú pìn sì hào guò wèi zé chǒng wú jì zhī mù shì zhào zé fēng yuè yì zhī hòu
高帝拨乱诛暴,庶事草创,日不暇给,然犹修祀六国,求聘四皓,过魏则宠无忌之墓,适赵则封乐毅之后。
jí qí xíng shǎng ér shòu wèi yě jué yǐ gōng wèi xiān hòu gōng yòng néng wèi cì xù
及其行赏而授位也,爵以功为先后,宫用能为次序。
hòu sì gòng jǐ zūn yè jiù chén jì zhǒng jū wèi
后嗣共己遵业,旧臣继踵居位。
zhì hū xiào wǔ yuán gōng sù jiàng lüè jìn
至乎孝武,元功宿将略尽。
huì shàng yì xīng wén xué jìn bá yōu yǐn gōng sūn hóng zì hǎi bīn ér dēng zǎi xiāng yú shì chǒng yǐ liè hóu zhī jué
会上亦兴文学,进拔幽隐,公孙弘自海濒而登宰相,于是宠以列侯之爵。
yòu chóu zī qián dài xún wèn qí lǎo chū de zhōu hòu fù jiā jué yì
又畴咨前代,询问耆老,初得周后,复加爵、邑。
zì shì zhī hòu zǎi xiàng bì hóu yǐ
自是之后,宰相毕侯矣。
yuán chéng zhī jiān wǎn de yīn shì yǐ bèi bīn wèi
元、成之间,晚得殷世,以备宾位。
hàn xìng wài qī yǔ dìng tiān xià hòu zhě èr rén
汉兴,外戚与定天下,侯者二人。
gù shì yuē fēi liú shì bù wáng ruò yǒu wáng gōng fēi shàng suǒ zhì ér hòu zhě tiān xià gòng zhū zhī
故誓曰:“非刘氏不王,若有亡功非上所置而侯者,天下共诛之。
shì yǐ gāo hòu yù wáng zhū lǚ wáng líng tíng zhēng
”是以高后欲王诸吕,王陵廷争;
xiào jǐng jiāng hòu wáng shì xiū hóu fàn sè
孝景将侯王氏,修侯犯色。
zú yòng fèi chù
卒用废黜。
shì hòu báo zhāo dòu yīng shàng guān wèi huò zhī hóu yǐ gōng shòu jué
是后薄昭、窦婴、上官、卫、霍之侯,以功受爵。
qí yú hòu fù jù chūn qiū bāo jì zhī yì dì jiù yuán dà yá shēn bó zhī yì jìn guǎng bó yǐ
其余后父据《春秋》褒纪之义,帝舅缘《大雅》申伯之意,浸广博矣。
shì yǐ bié ér xù zhī
是以别而叙之。
biǎo lüè
表略