xī shū chēng mán yí shuài fú shī yún xú fāng jì lái chūn qiū liè lù zi zhī jué xǔ qí mù zhū xià yě
昔《书》称“蛮夷帅服”,《诗》云“徐方既俫”,《春秋》列潞子之爵,许其慕诸夏也。
hàn xìng zhì yú xiào wén shí nǎi yǒu gōng gāo xiāng chéng zhī fēng suī zì wài lái běn gōng chén hòu
汉兴至于孝文时,乃有弓高、襄城之封,虽自外来,本功臣后。
gù zhì xiào jǐng shǐ yù hóu jiàng zhě chéng xiàng zhōu yà fu shǒu yuē ér zhēng
故至孝景始欲侯降者,丞相周亚夫守约而争。
dì chù qí yì chū kāi fēng shǎng zhī kē yòu yǒu wú chu zhī shì
帝黜其议,初开封赏之科,又有吴、楚之事。
wǔ xìng hú yuè zhī fá jiàng shuài shòu jué yīng běn yuē yǐ
武兴胡、越之伐,将帅受爵,应本约矣。
hòu shì chéng píng pō yǒu láo chén ji ér xù zhī xù yuán gōng cì yún
后世承平,颇有劳臣,辑而序之,续元功次云。
biǎo lüè
表略