wǔ wáng wèn tài gōng yuē tiān xià ān dìng guó jiā wú shì zhàn gōng zhī jù kě wú xiū hu
武王问太公曰:“天下安定,国家无事,战攻之具可无修乎?
shǒu yù zhī bèi kě wú shè hu
守御之备可无设乎?
tài gōng yuē zhàn gōng shǒu yù zhī jù jǐn zài yú rén shì
太公曰:“战攻守御之具尽在于人事。
lěi sì zhě qí xíng mǎ jí lí yě
耒耜者,其行马蒺藜也;
mǎ niú chē yú zhě qí yíng lěi bì lǔ yě
马牛车舆者,其营垒蔽橹也;
chú yōu zhī jù qí máo jǐ yě
锄耰之具,其矛戟也;
suō xuē dēng lì zhě qí jiǎ zhòu gàn dùn yě
蓑薛簦笠者,其甲胄干盾也;
jué chā fǔ jù chǔ jiù qí gōng chéng qì yě
镢、锸、斧、锯、杵、臼,其攻城器也;
niú mǎ suǒ yǐ zhuǎn shū liáng yòng yě
牛马所以转输,粮用也;
jī quǎn qí cì hou yě
鸡犬,其伺候也;
fù rén zhī rèn qí jīng qí yě
妇人织纴,其旌旗也;
zhàng fū píng rǎng qí gōng chéng yě
丈夫平壤、其攻城也;
chūn bó cǎo jí qí zhàn chē qí yě
春钹草棘,其战车骑也;
xià nòu tián chóu qí zhàn bù bīng yě
夏耨田畴,其战步兵也;
qiū yì hé xīn qí liáng shí chǔ bèi yě
秋刈禾薪,其粮食储备也;
dōng shí cāng lǐn qí jiān shǒu yě
冬实仓廪,其坚守也;
tián lǐ xiāng wu qí yuē shù fú xìn yě
田里相伍,其约束符信也;
lǐ yǒu lì guān yǒu zhǎng qí jiàng shuài yě
里有吏,官有长,其将帅也;
lǐ yǒu zhōu yuán bù dé xiāng guò qí duì fēn yě
里有周垣,不得相过,其队分也;
shū sù shōu chú qí lǐn kù yě
输粟收刍,其廪库也;
chūn qiū zhì chéng guō xiū gōu qú qí qiàn lěi yě
春秋治城郭,修沟渠,其堑垒也。
gù yòng bīng zhī jù jǐn zài yú rén shì yě
故用兵之具,尽在于人事也。
shàn wèi guó zhě qǔ yú rén shì
善为国者,取于人事。
gù bì shǐ suì qí liù chù pì qí tián yě ān qí chù suǒ zhàng fū zhì tián yǒu mǔ shù fù rén zhī yǒu chǐ dù
故必使遂其六畜,辟其田野,安其处所,丈夫治田有亩数,妇人织有尺度。
shì fù guó qiáng bīng zhī dào yě
是富国强兵之道也。
wǔ wáng yuē shàn zāi
武王曰:“善哉!