liǎng sēng zì xī yù lái yī fù wǔ tái yī zhuó xī tài chū
两僧自西域来,一赴五台,一卓锡泰出。
qí fú sè yán mào jù yǔ zhōng guó shū yì
其服色言貌,俱与中国殊异。
zì yán lì huǒ yàn shān shān chóng chóng qì xūn téng ruò lú zào fán xíng bì yú yǔ hòu xīn níng mù zhù qīng jī bù lǚ zhī wù cù shān shí zé fēi yàn téng zhuó yān
自言历火焰山,山重重气熏腾若炉灶,凡行必于雨后,心凝目注,轻迹步履之,误蹴山石,则飞焰腾灼焉。
yòu jīng liú shā hé hé zhōng yǒu shuǐ jīng shān qiào bì chā tiān jì sì miàn yíng chè shì wú suǒ gé
又经流沙河,河中有水晶山,峭壁插天际,四面莹彻,似无所隔。
yòu yǒu ài kě róng dān chē èr lóng jiāo jiǎo duì kǒu bǎ shǒu zhī
又有隘可容单车,二龙交角对口把守之。
guò zhě xiān bài lóng lóng xǔ guò zé kǒu jué zì kāi
过者先拜龙,龙许过,则口角自开。
lóng sè bái lín liè jiē rú jīng rán
龙色白,鳞鬣皆如晶然。
sēng yán tú zhōng lì shí bā hán shǔ yǐ
僧言途中历十八寒暑矣。
lí xī tǔ zhě shí yǒu èr rén zhì zhōng guó jǐn cún qí èr
离西土者十有二人,至中国仅存其二。
xī tǔ chuán zhōng guó míng shān sì yī tài shān yī huà shān yī wǔ tái yī luò qié yě
西土传中国名山四:一泰山,一华山,一五台,一落伽也。
xiāng chuán shān shàng biàn dì jiē huáng jīn guān yīn wén shū yóu shēng
相传山上遍地皆黄金,观音、文殊犹生。
néng zhì qí chù zé shēn biàn shì fú cháng shēng bū sǐ
能至其处,则身便是佛,长生不死。
tīng qí suǒ yán zhuàng yì yóu shì rén zhī mù xī tǔ yě
听其所言状,亦犹世人之慕西土也。
tǎng yǒu xi yóu rén yǔ dōng dù zhě zhōng tú xiāng zhí gè shù suǒ yǒu dāng bì xiāng shì shī xiào liǎng miǎn bá shè yǐ
倘有西游人,与东渡者中途相值,各述所有,当必相视失笑,两免跋涉矣。