lái zhōu qín shēng zhì yào jiǔ wù tóu dú wèi wèi rěn qīng qì fēng ér zhì zhī
莱州秦生制药酒,误投毒味,未忍倾弃,封而置之。
jī nián yú yè shì sī yǐn ér wú suǒ de jiǔ
积年余,夜适思饮,而无所得酒。
hū yì suǒ cáng qǐ fēng xiù zhī fāng liè pēn yì cháng yǎng xián liú bù kě zhì zhǐ
忽忆所藏,启封嗅之,芳烈喷溢,肠痒涎流,不可制止。
qǔ zhǎn jiāng cháng qī kǔ quàn jiàn
取盏将尝,妻苦劝谏。
shēng xiào yuē kuài yǐn ér sǐ shèng yú chán kě ér sǐ duō yǐ
生笑曰:“快饮而死,胜于馋渴而死多矣。
yī zhǎn jì jǐn dào píng zài zhēn
”一盏既尽,倒瓶再斟。
qī fù qí píng mǎn wū liú yì shēng fú dì ér niú yìn zhī
妻覆其瓶,满屋流溢,生伏地而牛饮之。
shǎo shí fù tòng kǒu jìn zhōng yè ér zú
少时,腹痛口噤,中夜而卒。
qī hào wèi bèi guān mù xíng rù liàn
妻号,为备棺木,行入殓。
cì yè hū yǒu měi rén rù shēn bù mǎn sān chǐ jìng jiù líng qǐn yǐ ōu shuǐ guàn zhī huò rán dùn sū
次夜,忽有美人入,身不满三尺,径就灵寝,以瓯水灌之,豁然顿苏。
kòu ér jí zhī yuē wǒ hú xiān yě
叩而诘之,曰:“我狐仙也。
shì zhàng fū rù chén jiā qiè jiǔ zuì sǐ wǎng jiù ér guī ǒu guò jūn jiā bǐ lián jūn zǐ yǔ jǐ tóng bìng gù shǐ qiè yǐ yú yào huó zhī yě
适丈夫入陈家,窃酒醉死,往救而归,偶过君家,彼怜君子与己同病,故使妾以余药活之也。
yán qì bú jiàn
”言讫不见。
yú yǒu rén qiū xíng sù gòng shì shì yǐn
余友人邱行素贡士,嗜饮。
yī yè sī jiǔ ér wú kě xíng gū zhǎn zhuǎn bù kě fù rěn yīn sī dài yǐ cù
一夜思酒,而无可行沽,辗转不可复忍,因思代以醋。
móu zhū fù fù chī zhī
谋诸妇,妇嗤之。
qiū gù qiáng zhī nǎi wēi xī yǐ jìn
邱固强之,乃煨醯以进。
hú jì jǐn shǐ jiě yī gān qǐn
壶既尽,始解衣甘寝。
cì yuē jié hú jiǔ zhī zī qiǎn pū dài gū
次曰,竭壶酒之资,遣仆代沽。
dào yù bó dì xiāng chén jí zhī qí gù yīn yí sǎo bù kěn wèi xiōng móu jiǔ
道遇伯弟襄宸,诘知其故,因疑嫂不肯为兄谋酒。
pū yán fū rén yún jiā zhōng xù cù wú duō zuó yè yǐ jǐn qí bàn
仆言:“夫人云:‘家中蓄醋无多,昨夜已尽其半;
kǒng zài yī hú zé cù gēn duàn yǐ
恐再一壶,则醋根断矣。
wén zhě jiē xiào zhī
’”闻者皆笑之。
bù zhī jiǔ xìng chū nóng jí dú yào gān zhī kuàng cù hu
不知酒兴初浓,即毒药甘之,况醋乎?
cǐ yì kě yǐ chuán yǐ
此亦可以传矣。