cháng shān liú shì tǐ féi shì yǐn měi dú zhuó zhé jǐn yī wèng
长山刘氏,体肥嗜饮,每独酌辄尽一瓮。
fù guō tián sān bǎi mǔ zhé bàn zhǒng shǔ ér jiā háo fù bù yǐ yǐn wèi lèi yě
负郭田三百亩,辄半种黍,而家豪富,不以饮为累也。
yī fān sēng jiàn zhī wèi qí shēn yǒu yì jí
一番僧见之,谓其身有异疾。
liú dá yán wú
刘答言:“无。
sēng yuē jūn yǐn cháng bù zuì fǒu
”僧曰:“君饮尝不醉否?
yuē yǒu zhī
唐举回答:“有的。”
yuē cǐ jiǔ chóng yě
”曰:“此酒虫也。
liú è rán biàn qiú yī liáo
”刘愕然,便求医疗。
yuē yì ěr
曰:“易耳。
wèn xū hé yào
”问:“需何药?
jù yán bù xū
”俱言不需。
dàn lìng yú rì zhōng fǔ wò zhí shǒu zú qù shǒu bàn chǐ xǔ zhì liáng yùn yī qì
但令于日中俯卧,絷手足,去首半尺许置良酝一器。
yí shí zào kě sī yǐn wèi jí jiǔ xiāng rù bí chán huǒ shàng chì ér kǔ bù dé yǐn
移时燥渴,思饮为极,酒香入鼻,馋火上炽,而苦不得饮。
hū jué yàn zhōng bào yǎng wa yǒu wù chū zhí duò jiǔ zhōng
忽觉咽中暴痒,哇有物出,直堕酒中。
jiě fù shì zhī chì ròu zhǎng èr cùn xǔ rú dòng rú yóu yú kǒu yǎn xī bèi
解缚视之,赤肉长二寸许,蠕动如游鱼,口眼悉备。
liú jīng xiè chou yǐ jīn bù shòu dàn qǐ qí chóng
刘惊谢,酬以金,不受,但乞其虫。
wèn jiāng hé yòng
问:“将何用?
yuē cǐ jiǔ zhī jīng wèng zhōng zhù shuǐ rù chóng jiǎo zhī jí chéng jiā niàng
”曰:“此酒之精,瓮中贮水,入虫搅之,即成佳酿。
liú shǐ shì zhī guǒ rán
”刘使试之,果然。
liú zì shì è jiǔ rú chóu
刘自是恶酒如仇。
tǐ jiàn shòu jiā yì rì pín hòu yǐn shí zhì bù néng gěi
体渐瘦,家亦日贫,后饮食至不能给。
yì shǐ shì yuē rì jǐn yī shí wú sǔn qí fù
异史氏曰:“日尽一石,无损其富;
bù yǐn yī dòu shì yǐ yì pín
不饮一斗,适以益贫。
qǐ yǐn zhuó gù yǒu shù hū zāi
岂饮啄固有数乎哉?
huò yán chóng shì liú zhī fú fēi liú zhī bìng sēng yú zhī yǐ chéng qí shù
或言:‘虫是刘之福,非刘之病,僧愚之以成其术。
rán yú fǒu yú
’然欤否欤?