guān wài shān zhōng duō lù
关外山中多鹿。
tǔ rén dài lù shǒu fú cǎo zhōng juǎn yè zuò shēng lù jí qún zhì
土人戴鹿首伏草中,卷叶作声,鹿即群至。
rán mǔ shǎo ér pìn duō
然牡少而牝多。
mǔ jiāo qún pìn qiān bǎi bì biàn jì biàn suì sǐ
牡交群牝,千百必遍,既遍遂死。
zhòng pìn xiù zhī zhī qí sǐ fēn zǒu gǔ zhōng xián yì cǎo zhì wěn páng yǐ xūn zhī qǐng kè fù sū
众牝嗅之,知其死,分走谷中,衔异草置吻旁以熏之,顷刻复苏。
jí míng jīn shī chòng qún lù jīng zǒu
急鸣金施铳,群鹿惊走。
yīn qǔ qí cǎo kě yǐ huí shēng
因取其草,可以回生。