liú xué shī yán jǐ níng yǒu kuáng shēng mǒu shàn yǐn
刘学师言:济宁有狂生某,善饮;
jiā wú dàn shí ér de qián zhé gū shū bù yǐ qióng è wéi yì
家无儋石,而得钱辄沽,殊不以穷厄为意。
zhí xīn cì shǐ lì rèn shàn yǐn wú duì
值新刺史莅任,善饮无对。
wén shēng míng zhāo yǔ yǐn ér yuè zhī shí gòng tán yàn
闻生名,招与饮而悦之,时共谈宴。
shēng shì qí xiá fán yǒu xiǎo sòng qiú zhí zhě zhé shòu báo huì wèi zhī huǎn jiá
生恃其狎,凡有小讼求直者,辄受薄贿为之缓颊;
cì shǐ měi kě qí qǐng
刺史每可其请。
shēng xí wèi cháng cì shǐ xīn yàn zhī
生习为常,刺史心厌之。
yī rì zǎo yá chí cì dēng táng cì shǐ lǎn zhī wēi xiào shēng lì shēng yuē gōng rú suǒ qǐng kě zhī
一日早衙,持刺登堂,刺史览之微笑,生厉声曰:“公如所请可之;
bù rú suǒ qǐng fǒu zhī hé xiào yě
不如所请否之,何笑也!
wén zhī shì kě shā ér bù kě rǔ
闻之:士可杀而不可辱。
tā gù bù néng xiāng bào qǐ yī xiào bù néng bào yé
他固不能相报,岂一笑不能报耶?
yán yǐ dà xiào shēng zhèn táng bì
”言已大笑,声震堂壁。
cì shǐ nù yuē hé gǎn wú lǐ
刺史怒曰:“何敢无礼!
níng bù wén miè mén lìng yǐn yé
宁不闻灭门令尹耶!
shēng diào bì jìng xià dà shēng yuē shēng yuán wú mén zhī kě miè
”生掉臂竟下,大声曰:“生员无门之可灭!
cì shǐ yì nù zhí zhī
”刺史益怒,执之。
fǎng qí jiā jū zé bìng wú tián zhái wéi xié qī zài chéng dié shàng zhù
访其家居,则并无田宅,惟携妻在城堞上住。
cì shǐ wén ér shì zhī dàn zhú bù lìng jū chéng yuán
刺史闻而释之,但逐不令居城垣。
péng yǒu lián qí kuáng wèi mǎi shù chǐ dì gòu dǒu shì yān
朋友怜其狂,为买数尺地,购斗室焉。
rù ér jū zhī tàn yuē jīn ér hòu wèi jīn yǐn yǐ
入而居之,叹曰:“今而后畏今尹矣!
yì shǐ shì yuē shì jūn zǐ fèng fǎ shǒu lǐ bù gǎn jié rén yú shì nán miàn zhě nài wǒ hé zāi
异史氏曰:“士君子奉法守礼,不敢劫人于市,南面者奈我何哉!
rán chóu zhī yóu de ér jiā zhě tú yǐ yǒu mén zài ěr
然仇之犹得而加者,徒以有门在耳;
fu zhì wú mén kě miè zé nù zhě gèng wú yǐ jiā zhī yǐ
夫至无门可灭,则怒者更无以加之矣。
ǎi xī
噫嘻!
cǐ suǒ wèi pín jiàn jiāo rén zhě yé
此所谓‘贫贱骄人’者耶!
dú shì jūn zǐ suī pín bù qīng gān rén nǎi yǐ kǒu fù zhī lěi dié dié gōng táng pǐn sī xià yǐ
独是君子虽贫,不轻干人,乃以口腹之累,喋喋公堂,品斯下矣。
suī rán qí kuáng bù kě jí
虽然,其狂不可及。