cūn zhōng lái yī nǚ zǐ nián èr shí yǒu sì wǔ xié yī yào náng shòu qí yī
村中来一女子,年二十有四五,携一药囊,售其医。
yǒu wèn bìng zhě nǚ bù néng zì wèi fāng sì mù yè wèn zhū shén
有问病者,女不能自为方,俟暮夜问诸神。
wǎn jié dǒu shì bì zhì qí zhōng
晚洁斗室,闭置其中。
zhòng rào mén chuāng qīng ěr jì tīng
众绕门窗,倾耳寂听;
dàn qiè qiè yǔ mò gǎn hāi
但窃窃语,莫敢咳。
nèi wài dòng xī jù míng
内外动息俱冥。
zhì yè xǔ hū wén lián shēng
至夜许,忽闻帘声。
nǚ zài nèi yuē jiǔ gū lái yé
女在内曰:“九姑来耶?
yī nǚ zǐ dá yún lái yǐ
”一女子答云:“来矣。
yòu yuē là méi cóng jiǔ gū yé
”又曰:“腊梅从九姑耶?
shì yī bì dá yún lái yǐ
”似一婢答云:“来矣。
sān rén xù yǔ jiān zá cì cì bù xiū
”三人絮语间杂,刺刺不休。
é wén lián gōu fù dòng nǚ yuē liù gū zhì yǐ
俄闻帘钩复动,女曰:“六姑至矣。
luàn yán yuē chūn méi yì bào xiǎo láng zǐ lái yé
”乱言曰:“春梅亦抱小郎子来耶?
yī nǚ yuē ǎo gē zǐ
”一女曰:“拗哥子!
wū wū bù shuì dìng yào cóng niáng zǐ lái
呜呜不睡,定要从娘子来。
shēn rú bǎi jūn zhòng fù lèi shā rén
身如百钧重,负累煞人!
xuán wén nǚ zǐ yīn qín shēng jiǔ gū wèn xùn shēng liù gū hán xuān shēng èr bì wèi láo shēng xiǎo ér xǐ xiào shēng yī qí cáo zá
”旋闻女子殷勤声,九姑问讯声,六姑寒暄声,二婢慰劳声,小儿喜笑声,一齐嘈杂。
jí wén nǚ zǐ xiào yuē xiǎo láng jūn yì dà hǎo shuǎ yuǎn tiáo tiáo bào māo ér lái
即闻女子笑曰:“小郎君亦大好耍,远迢迢抱猫儿来。
jì ér shēng jiàn shū lián yòu xiǎng mǎn shì jù huā yuē sì gū lái hé chí yě
”既而声渐疏,帘又响,满室俱哗,曰:“四姑来何迟也?
yǒu yī xiǎo nǚ zǐ xì shēng dá yuē lù yǒu qiān lǐ qiě yì yǔ ā gū zǒu ěr xǔ shí shǐ zhì
”有一小女子细声答曰:“路有千里且溢,与阿姑走尔许时始至。
ā gū xíng qiě huǎn
阿姑行且缓。
suì gè gè dào wēn liáng shēng bìng yí zuò shēng huàn tiān zuò shēng cēn cī bìng zuò xuān fán mǎn shì shí qǐng shǐ dìng
”遂各各道温凉声,并移坐声,唤添坐声,参差并作,喧繁满室,食顷始定。
jí wén nǚ zǐ wèn bìng
即闻女子问病。
jiǔ gū yǐ wéi yi de cān liù gū yǐ wéi yi de qí sì gū yǐ wéi yi de shù
九姑以为宜得参,六姑以为宜得芪,四姑以为宜得术。
cān zhuó yí shí jí wén jiǔ gū huàn bǐ yàn
参酌移时,即闻九姑唤笔砚。
wú hé zhé zhǐ jí jí rán bá bǐ zhì mào dīng dīng rán mó mò lóng lóng rán
无何,折纸戢戢然,拔笔掷帽丁丁然,磨墨隆隆然;
jì ér tóu bǐ chù jǐ zhèn bǐ zuò xiǎng biàn wén cuō yào bāo guǒ sū sū rán
既而投笔触几,震笔作响,便闻撮药包裹苏苏然。
qǐng zhī nǚ zǐ tuī lián hū bìng zhě shòu yào bìng fāng
顷之,女子推帘,呼病者授药并方。
fǎn shēn rù shì jí wén sān gū zuò bié sān bì zuò bié xiǎo ér yā yā māo ér wù wù yòu yī shí bìng qǐ
反身入室,即闻三姑作别,三婢作别,小儿哑哑,猫儿唔唔,又一时并起。
jiǔ gū zhī shēng qīng yǐ yuè liù gū zhī shēng huǎn yǐ cāng sì gū zhī shēng jiāo yǐ wǎn yǐ jí sān bì zhī shēng gè yǒu tài xiǎng tīng zhī liǎo liǎo kě biàn
九姑之声清以越,六姑之声缓以苍,四姑之声娇以婉,以及三婢之声,各有态响,听之了了可辨。
qún yà yǐ wéi zhēn shén
群讶以为真神。
ér shì qí fāng yì bù shèn xiào
而试其方亦不甚效。
cǐ jí suǒ wèi kǒu jì tè jiè zhī yǐ shòu qí shù ěr
此即所谓口技,特借之以售其术耳。
rán yì qí yǐ
然亦奇矣!
xī wáng xīn yì cháng yán zài dōu ǒu guò shì chán wén xián gē shēng guān zhě rú dǔ
昔王心逸尝言:“在都偶过市廛,闻弦歌声,观者如堵。
jìn kuī zhī zé jiàn yī shào nián màn shēng dù qǔ
近窥之,则见一少年曼声度曲。
bìng wú lè qì wéi yǐ yī zhǐ nà jiá jì qiě nà qiě ōu tīng zhī kēng kēng yǔ xián suǒ wú yì
并无乐器,惟以一指捺颊际,且捺且讴,听之铿铿,与弦索无异。
yì kǒu jì zhī miáo yì yě
”亦口技之苗裔也。