hán shēng shì jiā yě
韩生,世家也。
hào kè tóng cūn xú shì cháng yǐn yú qí zuò
好客,同村徐氏常饮于其座。
huì yàn jí yǒu dào shì tuō bō mén wài jiā rén tóu qián jí sù jiē bù shòu yì bù qù jiā rén nù guī bù gù
会宴集,有道士托钵门外,家人投钱及粟皆不受,亦不去,家人怒归不顾。
hán wén jī bāo zhī shēng shén jiǔ xún zhī jiā rén yǐ qíng gào
韩闻击剥之声甚久,询之家人,以情告。
yán wèi yǐ dào shì jìng rù hán zhāo zhī zuò
言未已,道士竟入,韩招之坐。
dào shì xiàng zhǔ kè jiē yī jǔ shǒu jí zuò
道士向主客皆一举手,即坐。
lüè zhì yán jié shǐ zhī qí chū jū cūn dōng pò miào zhōng
略致研诘,始知其初居村东破庙中。
hán yuē hé rì qī hè dōng guān jìng bù wén zhī shū quē dì zhǔ zhī lǐ
韩曰:“何日栖鹤东观,竟不闻知,殊缺地主之礼。
dá yuē yě rén xīn zhì wú jiāo yóu wén jū shì huī huò shēn yuàn qiú yǐn yān
”答曰:“野人新至无交游,闻居士挥霍,深愿求饮焉。
hán mìng jǔ shāng
”韩命举觞。
dào shì néng háo yǐn
道士能豪饮。
xú jiàn qí yī fú gòu bì pō yǎn jiǎn bù shèn wèi lǐ
徐见其衣服垢敝,颇偃蹇,不甚为礼。
hán yì hǎi kè yù zhī
韩亦海客遇之。
dào shì qīng yǐn èr shí yú bēi nǎi cí ér qù
道士倾饮二十余杯,乃辞而去。
zì shì měi yàn huì dào shì zhé zhì yù shí zé shí yù yǐn zé yǐn hán yì shāo yàn qí pín
自是每宴会道士辄至,遇食则食,遇饮则饮,韩亦稍厌其频。
yǐn cì xú cháo zhī yuē dào cháng rì wèi kè níng bù yī zuò zhǔ
饮次,徐嘲之曰:“道长日为客,宁不一作主?
dào shì xiào yuē dào rén yǔ jū shì děng wéi shuāng jiān chéng yī huì ěr
”道士笑曰:“道人与居士等,惟双肩承一喙耳。
xú jiàn bù néng duì
”徐渐不能对。
dào shì yuē suī rán dào rén huái chéng jiǔ yǐ huì dāng jié lì zuò bēi shuǐ zhī chou
道士曰:“虽然,道人怀诚久矣,会当竭力作杯水之酬。
yǐn bì zhǔ yuē yì wǔ xìng cì guāng chǒng
”饮毕,嘱曰:“翌午幸赐光宠。
cì rì xiāng yāo tóng wǎng yí qí bù shè
”次日相邀同往,疑其不设。
xíng qù dào shì yǐ hou yú tú qiě yǔ qiě bù yǐ zhì miào mén
行去,道士已候于途,且语且步,已至庙门。
rù mén zé yuàn luò yī xīn lián gé yún màn
入门,则院落一新,连阁云蔓。
dà qí zhī yuē jiǔ bù zhì cǐ chuàng jiàn hé shí
大奇之,曰:“久不至此,创建何时?
dào shì dá jùn gōng wèi jiǔ
”道士答:“峻工未久。
bǐ rù qí shì chén shè huá lì shì jiā suǒ wú
”比入其室,陈设华丽,世家所无。
èr rén sù rán qǐ jìng
二人肃然起敬。
fu zuò xíng jiǔ xià shí jiē èr bā jiǎo tóng jǐn yī zhū lǚ
甫坐,行酒下食,皆二八狡童,锦衣朱履。
jiǔ zhuàn fāng měi bèi jí fēng wò
酒馔芳美,备极丰渥。
fàn yǐ lìng yǒu xiǎo jìn
饭已,另有小进。
zhēn guǒ duō bù kě míng zhù yǐ shuǐ jīng yù shí zhī qì guāng zhào jǐ tà
珍果多不可名,贮以水晶玉石之器,光照几榻。
suān yǐ bō li zhǎn wéi chǐ xǔ
酸以玻璃盏,围尺许。
dào shì yuē huàn shí jiā zǐ mèi lái
道士曰:“唤石家姊妹来。
tóng qù shǎo shí èr měi rén rù yī xì cháng rú ruò liǔ yī shēn duǎn chǐ zuì zhì
”童去少时,二美人入,一细长如弱柳,一身短,齿最稚;
mèi màn shuāng jué
媚曼双绝。
dào shì jí shǐ gē yǐ yòu jiǔ
道士即使歌以侑酒。
shǎo zhě pāi bǎn ér gē hé zhě hé yǐ dòng xiāo qí shēng qīng xì
少者拍板而歌,和者和以洞箫,其声清细。
jì què dào shì xuán jué cù jiào yòu mìng biàn zhuó
既阕,道士悬爵促釂,又命遍酌。
gù wèn měi rén jiǔ bù wǔ shàng néng zhī fǒu
顾问:“美人久不舞,尚能之否?
suì yǒu tóng pú zhǎn qú shū yú yán xià liǎng nǚ duì wǔ cháng yī luàn fú xiāng chén sì sàn
”遂有僮仆展氍毹于筵下,两女对舞,长衣乱拂,香尘四散。
wǔ ba xié yǐ huà píng
舞罢,斜倚画屏。
hán xú èr rén xīn kuàng shén fēi bù jué xūn zuì
韩、徐二人心旷神飞,不觉醺醉。
dào shì yì bù gù kè jǔ bēi yǐn jǐn qǐ wèi kè yuē gū fán zì zhuó wǒ shāo qì jí fù lái
道士亦不顾客,举杯饮尽,起谓客曰:“姑烦自酌,我稍憩,即复来。
jí qù
”即去。
nán wū bì xià shè yī luó diàn zhī chuáng nǚ zǐ wèi shī jǐn yīn fú dào shì wò
南屋壁下,设一螺钿之床,女子为施锦裀,扶道士卧。
dào shì nǎi yè cháng zhě gòng qǐn mìng shǎo zhě lì chuáng xià wèi zhī pá sāo
道士乃曳长者共寝,命少者立床下为之爬搔。
hán xú dǔ cǐ zhuàng pō bù píng
韩、徐睹此状颇不平。
xú nǎi dà hū dào shì bù dé wú lǐ wǎng jiāng náo zhī dào shì jí qǐ ér dùn
徐乃大呼:“道士不得无礼”往将挠之,道士急起而遁。
jiàn shǎo nǚ yóu lì chuáng xià chéng zuì lā xiàng běi tà gōng rán yōng wò
见少女犹立床下,乘醉拉向北榻,公然拥卧。
shì chuáng shàng měi rén shàng mián xiù tà
视床上美人,尚眠绣榻。
gù hán yuē jūn hé tài yū
顾韩曰:“君何太迂?
hán nǎi jìng dēng nán tà yù yǔ xiá xiè ér měi rén shuì qù bō zhī bù zhuǎn
”韩乃径登南榻,欲与狎亵,而美人睡去,拨之不转;
yīn bào yǔ jù qǐn
因抱与俱寝。
tiān míng jiǔ mèng jù xǐng jué huái zhōng lěng wù bīng rén shì zhī zé bào cháng shí wò qīng jiē xià
天明酒梦俱醒,觉怀中冷物冰人,视之,则抱长石卧青阶下。
jí shì xú xú shàng wèi xǐng jiàn qí zhěn yí ē zhī shí hān qǐn bài cè zhōng
急视徐,徐尚未醒,见其枕遗屙之石,酣寝败厕中。
cù qǐ hù xiāng hài yì
蹴起,互相骇异。
sì gù zé yī tíng huāng cǎo liǎng jiān pò wū ér yǐ
四顾,则一庭荒草,两间破屋而已。