shī zì huáng méi dé fǎ huí zhì sháo zhōu cáo hóu cūn rén wú zhī zhě
师自黄梅得法,回至韶州曹侯村,人无知者。
shí yǒu rú shì liú zhì lüè lǐ yù shén hòu
时有儒士刘志略,礼遇甚厚。
zhì lüè yǒu gū wèi ní míng wú jìn cáng cháng sòng dà niè pán jīng
志略有姑为尼,名无尽藏,常诵《大涅槃经》。
shī zàn tīng jí zhī miào yì suì wèi jiě shuō
师暂听即知妙义,遂为解说。
ní nǎi zhí juǎn wèn zì shī yuē zì jí bù shí yì jí qǐng wèn
尼乃执卷问字,师曰:“字即不识,义即请问。
ní yuē zì shàng bù shí yān néng huì yì
”尼曰:“字尚不识,焉能会义?
shī yuē zhū fú miào lǐ fēi guān wén zì
”师曰:“诸佛妙理,非关文字。
ní jīng yì zhī biàn gào lǐ zhōng qí dé yún cǐ shì yǒu dào zhī shì yi qǐng gōng yǎng
”尼惊异之,遍告里中耆德云,此是有道之士,宜请供养。
yǒu wèi wǔ hòu xuán sūn cáo shū liáng jí jū mín jìng lái zhān lǐ
有魏武侯玄孙曹叔良及居民,竞来瞻礼。
shí bǎo lín gǔ sì zì suí mò bīng huǒ yǐ fèi suì yú gù jī chóng jiàn fàn yǔ yán shī jū zhī é chéng bǎo fāng
时宝林古寺自隋末兵火已废,遂于故基重建梵宇,延师居之,俄成宝坊。
shī zhù jiǔ yuè yú rì yòu wèi è dǎng xún zhú shī nǎi dùn yú qián shān bèi qí zòng huǒ fén cǎo mù shī yǐn shēn āi rù shí zhōng de miǎn
师住九月馀日,又为恶党寻逐,师乃遁于前山,被其纵火焚草木,师隐身挨入石中得免。
shí jīn yǒu shī fū zuò xī hén jí yī bù zhī wén yīn míng bì nàn shí
石今有师趺坐膝痕,及衣布之纹,因名避难石。
shī yì wǔ zǔ huái huì zhǐ cáng zhī zhǔ suì xíng yǐn yú èr yì yān
师忆五祖怀会止藏之嘱,遂行隐于二邑焉。
sēng fǎ hǎi sháo zhōu qǔ jiāng rén yě chū cān zǔ shī
僧法海,韶州曲江人也,初参祖师。
wèn yuē jí xīn jí fó yuàn chuí zhǐ yù
问曰:“即心即佛,愿垂指谕。
shī yuē qián niàn bù shēng jí xīn hòu niàn bù miè jí fú
”师曰:“前念不生即心,后念不灭即佛;
chéng yī qiè xiāng jí xīn lí yī qiè xiāng jí fú
成一切相即心,离一切相即佛。
wú ruò jù shuō qióng jié bù jìn
吾若具说,穷劫不尽。
tīng wú jié yuē jí xīn míng huì jí fú nǎi dìng
听吾偈曰:即心名慧,即佛乃定。
dìng huì děng chí yì zhōng qīng jìng
定慧等持,意中清净。
wù cǐ fǎ mén yóu rǔ xí xìng
悟此法门,由汝习性。
yòng běn wú shēng shuāng xiū shì zhèng
用本无生,双修是正。
fǎ hǎi yán xià dà wù yǐ jié zàn yuē jí xīn yuán shì fú bù wù ér zì qū
”法海言下大悟,以偈赞曰:“即心元是佛,不悟而自屈。
wǒ zhī dìng huì yīn shuāng xiū lí zhū wù
我知定慧因,双修离诸物。