nán zǐ bǐng qián zhī gāng nǚ zǐ pèi kūn zhī shùn
男子禀干之刚,女子配坤之顺。
xián hòu chēng nǚ zhōng yáo shùn liè nǚ chēng nǚ zhōng zhàng fū
贤后称女中尧舜,烈女称女中丈夫。
yuē guī xiù yuē shū yuàn jiē chēng xián nǚ
曰闺秀,曰淑媛,皆称贤女;
yuē kǔn fàn yuē yì dé bìng měi jiā rén
曰阃范,曰懿德,并美佳人。
fù zhǔ zhōng kuì pēng zhì yǐn shí zhī míng
妇主中馈,烹治饮食之名;
nǚ zǐ guī níng huí jiā xǐng qīn zhī wèi
女子归宁,回家省亲之谓。
hé wèi sān cóng cóng fù cóng fu cóng zǐ
何谓三从,从父从夫从子;
hé wèi sì dé fù dé fù yán fù gōng fù róng
何谓四德,妇德妇言妇工妇容。
zhōu jiā mǔ yí tài wáng yǒu zhōu jiāng wáng jì yǒu tài rèn wén wáng yǒu tài sì
姬周母后仪范,足以垂训世人的,有太王的周姜,有王季的太任,有文王的太姒。
sān dài wáng guó xià jié yǐ mò xǐ shāng zhòu yǐ dá jǐ zhōu yōu yǐ bāo sì
三代亡国,夏桀以妺喜,商纣以妲己,周幽以褒姒。
lán huì zhì liǔ xù cái jiē nǚ rén zhī měi yù
兰蕙质,柳絮才,皆女人之美誉;
bīng xuě xīn bǎi zhōu cāo xī shuāng fù zhī qīng shēng
冰雪心,柏舟操,悉孀妇之清声。
nǚ mào jiāo ráo wèi zhī yóu wù
女貌娇娆,谓之尤物;
fù róng yāo mèi shí kě qīng chéng
妇容妖媚,实可倾城。
pān fēi bù duo duo lián huā xiǎo mán yāo xiān xiān yáng liǔ
潘妃步朵朵莲花,小蛮腰纤纤杨柳。
zhāng lì huá fā guāng kě jiàn wú jiàng xiān xiù sè kě cān
张丽华发光可鉴,吴绛仙秀色可餐。
lì juān qì fù rú lán ā qì jié chéng xiāng wù
丽娟气馥如兰,呵气结成香雾;
tài zhēn lèi hóng yú xuè dī shí gèng jié hóng bīng
太真泪红于血,滴时更结红冰。
mèng guāng lì dà shí jiù kě qíng
孟光力大,石臼可擎;
fēi yàn shēn qīng zhǎng shàng kě wǔ
飞燕身轻,掌上可舞。
zhì ruò tí yíng shàng shū ér jiù fù lú shì mào rèn ér wèi gū cǐ nǚ zhī xiào zhě
至若缇萦上书而救父,卢氏冒刃而卫姑,此女之孝者。
kǎn mǔ jié fà yǐ yán bīn cūn ǎo shā jī ér xiè kè cǐ nǚ zhī xián zhě
侃母截发以延宾,村媪杀鸡而谢客,此女之贤者。
hán jiǔ yīng kǒng zéi huì ér zì tóu yú huì chén zhòng qī kǒng yǔn dé ér níng yǔn yú yá cǐ nǚ zhī liè zhě
韩玖英恐贼秽而自投于秽,陈仲妻恐陨德而宁陨于崖,此女之烈者。
wáng níng qī bèi qiān duàn bì tóu dì
王凝妻被牵,断臂投地;
cáo lìng nǚ shì zhì yǐn dāo gē bí cǐ nǚ zhī jié zhě
曹令女誓志,引刀割鼻,此女之节者。
cáo dà gū xù wán hàn zhì xú huì fēi yuán bǐ chéng wén cǐ nǚ zhī cái zhě
曹大家续完《汉》帙,徐惠妃援笔成文,此女之才者。
dài nǚ zhī liàn shang zhú sì mèng guāng zhī jīng chāi qún bù cǐ nǚ zhī pín zhě
戴女之练裳竹笥,孟光之荆钗裙布,此女之贫者。
liǔ shì tū fēi zhī fā guō shì jué fu zhī sì cǐ nǚ zhī dù zhě
柳氏秃妃之发,郭氏绝夫之嗣,此女之妒者。
gǔ nǚ tōu hán shòu zhī xiāng qí nǚ zhì ǎo miào zhī huǐ cǐ nǚ zhī yín zhě
贾女偷韩寿之香,齐女致袄庙之毁,此女之淫者。
dōng shī xiào pín ér kě yàn wú yán kè huà yǐ nán kān cǐ nǚ zhī chǒu zhě
东施效颦而可厌,无盐刻画以难堪,此女之丑者。
zì gǔ zhēn yín gè yì rén shēng yán chǒu bù qí
自古贞淫各异,人生妍丑不齐。
shì gù shēng pú sà jiǔ zǐ mǔ jiū pán tú wèi fù tài zhī gēng biàn kě wèi
是故生菩萨、九子母、鸠盘荼,谓妇态之更变可畏;
qián shù zi yì diǎn hóng wú lián chǐ wèi qīng lóu zhī jì nǚ shū míng
钱树子、一点红、无廉耻,谓青楼之妓女殊名。
cǐ gù bù liè yú rén qún yì kě fù zhī yǐ bó xiào
此固不列于人群,亦可附之以博笑。