liáng yuán yóu sù dì jiā ǒu zì tiān chéng
良缘由夙缔,佳偶自天成。
jiǎn xiū yǔ kē rén jiē shì méi shuò zhī hào
蹇修与柯人,皆是煤妁之号;
bīng rén yǔ zhǎng pàn xī shì chuán yán zhī rén
冰人与掌判,悉是传言之人。
lǐ xū liù lǐ zhī zhōu hǎo hé èr xìng zhī hǎo
礼须六礼之周,好合二姓之好。
nǚ jià yuē yú guī nán hūn rì wán qǔ
女嫁曰于归,男婚日完娶。
hūn yīn lùn cái yí lǔ zhī dào
婚姻论财,夷虏之道;
tóng xìng bù hūn zhōu lǐ zé rán
同姓不婚,周礼则然。
nǚ jiā shòu pìn lǐ wèi zhī xǔ yīng
女家受聘礼,谓之许缨;
xīn fù yè zǔ xiān wèi zhī miào jiàn
新妇谒祖先,谓之庙见。
wén dìng nà cǎi jiē wéi xíng pìn zhī míng
文定纳采,皆为行聘之名;
nǚ jià nán hūn wèi le zǐ píng zhī yuàn
女嫁男婚,谓了子平之愿。
pìn yí rì yàn bì bo qī yuē fèng zhàn
聘仪日雁币,卜妻曰凤占。
chéng hūn zhī rì yuē xīng qī chuán mìng zhī rén yuē yuè lǎo
成婚之日曰星期,传命之人曰月老。
xià cǎi jí shì nà bì hé jǐn xì shì jiāo bēi
下采即是纳币,合卺系是交杯。
zhí jīn zhì fèng jī zhǒu jiē nǚ jiā zì qiān zhī cí
执巾栉,奉箕帚,皆女家自谦之词;
xián mǔ xùn xí nèi zé jiē nán jiā chēng nǚ zhī shuō
娴姆训,习《内则》,皆男家称女之说。
lǜ chuāng shì pín nǚ zhī shì hóng lóu shì fù nǚ zhī jū
绿窗是贫女之室,红楼是富女之居。
táo yāo wèi hūn yīn zhī jí shí piāo méi wèi hūn qī zhī yǐ guò
桃夭谓婚姻之及时,摽梅谓婚期之已过。
yù gōu tí yè yú yòu shǐ de gōng é
御沟题叶,于祐始得宫娥;
xiù mù qiān sī yuán zhèn xìng huò měi nǚ
绣幕牵丝,元振幸获美女。
hàn wǔ yǔ jǐng dì lùn fù yù jiāng jīn wū zhù jiāo
汉武与景帝论妇,欲将金屋贮娇;
wéi gù yǔ yuè lǎo lùn hūn shǐ zhī chì shéng jì zú
韦固与月老论婚,始知赤绳系足。
zhū chén yī cūn ér jié hǎo qín jìn liǎng guó yǐ lián yīn
朱陈一村而结好,秦晋两国以联姻。
lán tián zhòng yù yōng bó zhī yuán
蓝田种玉,雍伯之缘;
bǎo chuāng xuǎn hūn lín fu zhī nǚ
宝窗选婚,林甫之女。
jià què qiáo yǐ dù hé niú nǚ xiāng huì
架鹊桥以渡河,牛女相会;
shè què píng ér zhōng mù táng gāo de qī
射雀屏而中目,唐高得妻。
zhì ruò lǐ zhòng qīn yíng suǒ yǐ zhèng rén lún zhī shǐ
至若礼重亲迎,所以正人伦之始;
shī shǒu hǎo qiú suǒ yǐ chóng wáng huà zhī yuán
《诗》首好逑,所以崇王化之原。