shān chuān zhī jīng yīng měi xiè wèi zhì bǎo
山川之精英,每泄为至宝;
qián kūn zhī ruì qì héng jié wèi qí zhēn
乾坤之瑞气,恒结为奇珍。
gù yù zú yǐ bì jiā gǔ míng zhū kě yǐ yù huǒ zāi
故玉足以庇嘉谷,明珠可以御火灾。
yú mù qǐ kě hùn zhū wǔ fū yān néng luàn yù
鱼目岂可混珠,碔砆焉能乱玉。
huáng jīn shēng yú lí shuǐ bái yín chū zì zhū tí
黄金生于丽水,白银出自朱提。
yuē kǒng fāng yuē jiā xiōng jù wèi qián hào
曰孔方、曰家兄,俱为钱号;
rì qīng fú yuē é yǎn yì shì qián míng
日青蚨,曰鹅眼,亦是钱名。
kě guì zhě míng yuè yè guāng zhī zhū kě zhēn zhě fán yú wǎn yǎn zhī yù
可贵者明月夜光之珠,可珍者璠玙琬琰之玉。
sòng rén yǐ yān shí wèi yù shí xí tí jīn zhī zhōng
宋人以燕石为玉,什袭缇巾之中;
chǔ wáng yǐ pú yù wèi shí liǎng yuè biàn hé zhī zú
楚王以璞玉为石,两刖卞和之足。
huì wáng zhī zhū guāng néng zhào chéng
惠王之珠,光能照乘;
hé shì zhī bì jià chóng lián chéng
和氏之壁,价重连城。
jiāo rén qì lèi chéng zhū sòng rén xuē yù wèi chǔ
鲛人泣泪成珠,宋人削玉为楮。
xián nǎi guó jiā zhī bǎo rú wèi xí shàng zhī zhēn
贤乃国家之宝,儒为席上之珍。
wáng zhě pìn xián shù bó jiā bì
王者聘贤,束帛加壁;
zhēn rú bào dào huái jǐn wò yú
真儒抱道,怀瑾握瑜。
yōng bó duō yuán zhǒng yù yú lán tián ér de měi fù
雍伯多缘,种玉于蓝田而得美妇;
tài gōng qí yù diào huáng yú wèi shuǐ ér yù wén wáng
太公奇遇,钓璜于渭水而遇文王。
pōu fù cáng zhū ài cái ér bù ài mìng
剖腹藏珠,爱财而不爱命;
chán tóu zuò jǐn zhù wǔ ér gèng zhù jiāo
缠头作锦,助舞而更助娇。
mèng cháng lián jié kè bǐ hé pǔ huán zhū
孟尝廉洁,克俾合浦还珠;
xiàng rú zhōng yǒng néng shǐ qín tíng guī bì
相如忠勇,能使秦廷归璧。
yù chāi zuò yàn fēi hàn gōng zhī yì shì
玉钗作燕飞,汉宫之异事;
jīn qián chéng dié wǔ táng kù zhī qí chuán
金钱成蝶舞,唐库之奇传。
guǎng qián gù kě yǐ tōng shén yíng lì nǎi wèi guǐ suǒ xiào
广钱固可以通神,营利乃为鬼所笑。
yǐ xiǎo zhì dà wèi zhī pāo zhuān yǐn yù
以小致大,谓之抛砖引玉;
bù zhī suǒ guì wèi zhī mǎi dú huán zhū
不知所贵,谓之买椟还珠。
xián fǒu lí hài rú yù shí jù fén
贤否罹害,如玉石俱焚;
tān dé wú yàn suī zī zhū bì suàn
贪得无厌,虽辎珠必算。
cuī liè yǐ qián mǎi guān rén jiē è qí tóng xiù
崔烈以钱买官,人皆恶其铜臭;
qín sǎo bù gǎn shì shū zì yán wèi qí duō jīn
秦嫂不敢视叔,自言畏其多金。
xióng gǔn fù wáng tiān nǎi yǔ qián zhù zàng
熊衮父亡,天乃雨钱助葬;
zhòng rú jiā jiǒng tiān nǎi yǔ jīn jì pín
仲儒家窘,天乃雨金济贫。
hàn yáng zhèn wèi sì zhī ér cí jīn táng tài zōng yīn chéng tān ér cì juàn
汉杨震畏四知而辞金,唐太宗因惩贪而赐绢。
jìn lǔ bāo zuò qián shén lùn cháng yǐ qián wèi kǒng fāng xiōng
晋鲁褒作《钱神论》,尝以钱为孔方兄;
wáng yí fu kǒu bù yán qián nǎi wèi qián wèi ē dǔ wù
王夷甫口不言钱,乃谓钱为阿堵物。
rán ér chuáng tóu jīn jìn zhuàng shì wú yán
然而床头金尽,壮士无颜;
náng nèi qián kōng ruǎn láng xiū sè
囊内钱空,阮郎羞涩。
dàn pǐ fū bù kě huái bì rén shēng shú bù ài cái
但匹夫不可怀壁,人生孰不爱财。