yī rén zhī suǒ xū bǎi gōng sī wèi bèi
一人之所需,百工斯为备。
dàn yòng zé gè shì qí yòng ér míng zé měi yì qí míng
但用则各适其用,而名则每异其名。
guǎn chéng zǐ zhōng shū jūn xī wèi bǐ hào
管城子、中书君,悉为笔号;
shí xū zhōng jí mò hòu jiē wèi yàn chēng
石虚中、即墨侯,皆为砚称。
mò wèi sōng shǐ zhě zhǐ hào chǔ xiān shēng
墨为松使者,纸号楮先生。
zhǐ yuē yǎn téng yòu yuē yù bǎn
纸曰剡藤,又曰玉版;
mò yuē chén xuán yòu yuē lóng qí
墨曰陈玄,又曰龙脐。
gòng bǐ yàn tóng fù zhī wèi
共笔砚,同富之谓;
fù yī bō chuán dào zhī chēng
师生传授道学称为衣钵相传。
dǔ zhì yè rú yuē mó chuān tiě yàn
笃志业儒,曰磨穿铁砚;
qì wén jiù wǔ yuē ān yòng máo zhuī
弃文就武,曰安用毛锥。
jiàn yǒu gàn jiàng mò xié zhī míng shàn yǒu rén fēng biàn miàn zhī hào
剑有干将镆邪之名,扇有仁风便面之号。
hé wèi shà yì shàn zhī míng
何谓箑,亦扇之名;
hé wèi lài yǒu shēng zhī wèi
何谓籁,有声之谓。
xiǎo zhōu míng zhà měng jù jiàn yuē méng chōng
小舟名蚱蜢,巨舰曰艨艟。
jīn gēn shì huáng hòu zhī chē líng huā nǎi fù rén zhī jìng
金根是皇后之车,菱花乃妇人之镜。
yín záo luò yuán shì jiǔ qì yù cēn cī nǎi shì xiāo míng
银凿落原是酒器,玉参差乃是箫名。
kè zhōu qiú jiàn gù ér bù tōng
刻舟求剑,固而不通;
jiāo zhù gǔ sè jū ér bù huà
胶柱鼓瑟,拘而不化。
dǒu shāo yán qí qì xiǎo liáng dòng wèi shì dà cái
斗筲言其器小,梁栋谓是大材。
qiān dāo wú yī gē zhī lì qiáng gōng yǒu liù shí zhī míng
铅刀无一割之利,强弓有六石之名。
zhàng yǐ jiū míng yīn jiū hóu zhī bù yē
杖以鸠名,因鸠喉之不噎;
yào tóng yú yàng qǔ yú mù zhī cháng xǐng
钥同鱼样,取鱼目之常醒。
dōu móu xì shì tóu kuī pǒ luó nǎi wèi jiǔ qì
兜鍪系是头盔,叵罗乃为酒器。
duǎn jiàn míng bǐ shǒu zhān tǎn yuē qú shū
短剑名匕首,毡毯曰氍毹。
qín míng lǜ qǐ jiāo tóng gōng hào wū hào fán ruò
琴名绿绮焦桐,弓号乌号繁弱。
xiāng lú yuē bǎo yā zhú tái yuē zhú nú
香炉曰宝鸭,烛台曰烛奴。
lóng xián jī shé xī shì xiāng míng
龙涎鸡舌,悉是香茗;
yì shǒu yā tóu bié wèi chuán hào
鹢首鸭头,别为船号。
shòu guāng kè shì zhuāng tái wú chén zhī jìng
寿光客,是妆台无尘之镜;
zhǎng míng gōng shì fàn táng bù miè zhī dēng
长明公,是梵堂不灭之灯。
jié gāo shì tián jiā zhī shuǐ chē bó shì shì nóng fū zhī yǔ jù
桔槔是田家之水车,袯襫是农夫之雨具。
wū jīn tàn zhī měi yù
乌金,炭之美誉;
wàng guī shǐ zhī bié míng
忘归,矢之别名。
yè kě jī cháo kě chuī jūn zhōng diāo dǒu
夜可击,朝可炊,军中刁斗;
yún hàn rè běi fēng hán liú bāo huà tú
《云汉》热,《北风》寒,刘褒画图。
miǎn rén fā fèn yuē měng zhe zǔ biān
勉人发愤,曰猛着祖鞭;
qiú rén yòu zuì yuē xìng kāi tāng wǎng
求人宥罪,曰幸开汤网。
bá zhì lì zhì hán xìn zhī jì shén qí
拔帜立帜,韩信之计甚奇;
chǔ gōng chǔ dé chǔ wáng suǒ jiàn wèi dà
楚弓楚得,楚王所见未大。
dǒng ān yú xìng yuán cháng pèi xián yǐ zì jí
董安于性援,常佩弦以自急;
xī mén bào xìng jí cháng pèi wéi yǐ zì kuān
西门豹性急,常佩韦以自宽。
hàn mèng mǐn cháng duò zèng bù gù zhī qí wú yì
汉孟敏尝堕甑不顾,知其无益;
sòng tài zǔ wèi fàn fǎ yǒu jiàn zhèng yù lì chéng
宋太祖谓犯法有剑,正欲立成。
wáng yǎn qīng tán cháng chí zhǔ wěi
王衍清谈,常持麈尾;
héng qú jiǎng yì měi yōng gāo bǐ
横渠讲《易》,每拥皋比。
wěi shēng bào qiáo ér sǐ gù zhí bù tōng
尾生抱桥而死,固执不通;
chu fēi shǒu fú ér wáng zhēn xìn kě lù
楚妃守符而亡,贞信可录。
wēn qiáo xī rán xī zhào jiàn shuǐ zú zhī guǐ guài
温桥昔燃犀,照见水族之鬼怪;
qín zhèng yǒu fāng jìng zhào jiàn shì rén zhī xié xīn
秦政有方镜,照见世人之邪心。
chē zài dǒu liáng zhī rén bù kě shèng shǔ
车载斗量之人,不可胜数;
nán jīn dōng jiàn zhī pǐn shí shì kān qí
南金东箭之品,实是堪奇。
chuán xí kě dìng jí yán dí zhī yì pò
传檄可定,极言敌之易破;
yíng rèn ér jiě shèn yán shì zhī yì wèi
迎刃而解,甚言事之易为。
yǐ tóng wèi jiàn kě zhěng yī guān
以铜为鉴,可整衣冠;
yǐ gǔ wéi jiàn kě zhī xīng tì
以古为鉴,可知兴替。