sān huáng wèi huáng wǔ dì wèi dì
三皇为皇,五帝为帝。
yǐ dé xíng rén zhě wáng yǐ lì jiǎ rén zhě bà
以德行仁者王,以力假仁者霸。
tiān zǐ tiān xià zhī zhǔ zhū hóu yī guó zhī jūn
天子天下之主,诸侯一国之君。
guān tiān xià nǎi yǐ wèi ràng xián
官天下,乃以位让贤;
jiā tiān xià shì yǐ wèi chuán zi
家天下,是以位传子。
bì xià zūn chēng tiān zǐ diàn xià zūn zhòng zōng fān
陛下是对天子的尊称,殿下是对皇室宗亲的尊称。
huáng dì jí wèi yuē lóng fēi rén chén jìn jūn yuē hǔ bài
皇帝即位曰龙飞,人臣觐君曰虎拜。
huáng dì zhī yán wèi zhī lún yīn
皇帝之言,谓之纶音;
huáng hòu zhī mìng nǎi chēng yì zhǐ
皇后之命,乃称懿旨。
jiāo fáng shì huáng hòu suǒ jū fēng chén nǎi rén jūn suǒ lì
椒房是皇后所居,枫宸乃人君所莅。
tiān zǐ zūn chóng gù chēng yuán shǒu
天子尊崇,故称元首;
chén lín fǔ yì gù yuē gǔ gōng
臣邻辅翼,故曰股肱。
lóng zhī zhǒng lín zhī jiǎo jù yù zōng fān
龙之种,麟之角,俱誉宗藩;
jūn zhī chǔ guó zhī èr shǒu chēng tài zǐ
君之储,国之贰,首称太子。
dì zǐ yuán lì qīng gōng dì yìn nǎi shì yù xǐ
帝子爰立青宫,帝印乃是玉玺。
zōng shì zhī pài yǎn yú tiān huáng
宗室之派,演于天潢;
dì zhòu zhī pǔ míng wéi yù dié
帝胄之谱,名为玉牒。
qián xīng yào cǎi gòng zhù tài zǐ yǐ qiān qiū
前星耀彩,共祝太子以千秋;
sōng yuè xiào líng sān hū tiān zi yǐ wàn suì
嵩岳效灵,三呼天子以万岁。
shén qì dà bǎo jiē yán dì wèi
神器大宝,皆言帝位;
fēi pín yìng qiáng zǒng shì gōng é
妃嫔媵嫱,总是宫娥。
jiāng hòu tuō zān ér dài zuì shì chēng zhé hòu
姜后脱簪而待罪,世称哲后;
mǎ hòu liàn fú yǐ míng jiǎn gòng yǎng xián fēi
马后练服以鸣俭,共仰贤妃。
táng fàng xūn dé pèi hào tiān suì dòng huá fēng zhī sān zhù
唐放勋德配昊天,遂动华封之三祝;
hàn tài zǐ ēn tán shǎo hǎi nǎi xìng yuè fǔ zhī sì gē
汉太子恩覃少海,乃兴乐府之四歌。