shǐ yú wén ér zú yú wǔ tiān dì zhī dào yě
始于文而卒于武,天地之道也。
sì shí yǒu dù tiān dì zhī li lǐ yě
四时有度,天地之李(理)也。
rì yuè xīng chen chén yǒu shù tiān dì zhī jì yě
日月星晨(辰)有数,天地之纪也。
sān shí chéng gōng yī shí xíng shā tiān dì zhī dào yě
三时成功,一时刑杀,天地之道也。
sì shí shí ér dìng bù shuǎng bù dài tè cháng yǒu fǎ shì
四时时而定,不爽不代(忒),常有法式,□□□□。
yī lì yī fèi yī shēng yī shā sì shí dài zhèng dōng zhōng ér fù shǐ
一立一废,一生一杀,四时代正,冬(终)而复始。
rén shì zhī lǐ yě nì shùn shì shǒu
(人)事之理也,逆顺是守。
gōng xù yì wū tiān gù yǒu sǐ xíng
功洫(溢)于天,故有死刑。
gōng bù jí tiān tuì ér wú míng
功不及天,退而无名。
gōng hé yú tiān míng nǎi dà chéng rén shì zhī lǐ yě
功合于天,名乃大成,人事之理也。
shùn zé shēng lǐ zé chéng nì zé sǐ shī míng
顺则生,理则成,逆则死,失□□名。
bèi tiān zhī dào guó nǎi wú zhǔ
(倍)天之道,国乃无主。
wú zhǔ zhī guó nì shùn xiāng gōng gōng
无主之国,逆顺相功(攻)。
fá běn duò huī gōng luàn shēng guó wáng
伐本隋(隳)功,乱生国亡。
wèi ruò dé tiān wáng dì gèng jūn
为若得天,亡地更君。
bù xún tiān cháng bù jié mín lì zhōu qiān ér wú gōng
不循天常,不节民力,周迁而无功。
yǎng sǐ fá shēng mìng yuē nì chéng
养死伐生,命曰逆成。
bù yǒu rén lù bì yǒu tiān xíng
不有人戮,必有天刑。
nì jié shǐ shēng shèn wú zhèng pí bǐ qiě zì shì qí xíng
逆节始生,慎毋□正,皮(彼)且自氏其刑。
gù zhí dào zhě zhī guān yú tiān xià yě bì shěn guān shì zhī suǒ shǐ qǐ shěn qí xíng míng
故执道者之观于天下也,必审观事之所始起,审其刑名。
xíng míng yǐ dìng nì shùn yǒu lì wèi sǐ shēng yǒu fèn cún wáng xīng huài yǒu chǔ
刑名已定,逆顺有立(位),死生有分,存亡兴坏有处。
rán hòu cān zhī yú tiān dì zhī héng dào nǎi dìng huò fú sǐ shēng cún wáng xīng huài zhī suǒ zài
然后参之于天地之恒道,乃定祸福死生存亡兴坏之所在。
shì gù wàn jǔ bù shī lǐ lùn tiān xià ér wú yí cè
是故万举不失理,论天下而无遗策。
gù néng lì tiān zǐ zhì sān gōng ér tiān xià huà zhī zhī wèi wèi yǒu dào
故能立天子,置三公,而天下化之,之胃(谓)有道。