jú huā xīn dàn shàng xiǎo zhuāng tái yuán mèng què shēng gāo xián bǎ jīn chāi dài xiào qiāo
【菊花新】〔旦上〕晓妆台圆梦鹊声高,闲把金钗带笑敲。
bó shān qiū yǐng yáo pàn ní jīn ǎn míng xiāng àn jiāo
博山秋影摇,盼泥金俺明香暗焦。
guǐ hún qiú chū shì pín luò wàng dēng kē
“鬼魂求出世,贫落望登科。
fū róng qī guì xiǎn níng pàn shì rú hé
夫荣妻贵显,凝盼事如何?
ǎn dù lì niáng gēn suí liǔ láng kē shì ǒu féng tiān zǐ zhāo xián zhǐ zhèi xiē shí hái chí xǐ bào
”俺杜丽娘跟随柳郎科试,偶逢天子招贤,只这些时还迟喜报。
zhèng shì cháng ān zhǐ chǐ rú qiān lǐ fū xù tiáo yáo dì yī rén
正是:“长安咫尺如千里,夫婿迢遥第一人。
chū duì zǐ shēng shàng cí chǎng còu qiǎo wú nài bīng gē qǐ huò miáo
【出队子】〔生上〕词场凑巧,无奈兵戈起祸苗。
pàn ní jīn zuàn shā yù duō jiāo tā dài dì kū lǐ suí rén shàng jiǔ xiāo
盼泥金赚杀玉多娇,他待地窟里随人上九霄。
yī mài lí hún jiāng yún mù cháo
一脉离魂,江云暮潮。
jiàn jiè dàn liǔ láng nǐ huí lái le
〔见介〕〔旦〕柳郎,你回来了。
wàng nǐ gāo chē zhòu jǐn wèi hé tú bù ér huí
望你高车昼锦,为何徒步而回?
shēng tīng ǎn dào lái
〔生〕听俺道来:
wǎ pén r qù chí kē shì shōu chǎng suǒ yuàn sàn qún háo
【瓦盆儿】去迟科试,收场锁院散群豪。
dàn hāi yuán lái qù chí le
〔旦〕咳,原来去迟了。
shēng xǐ féng zhe jiù zhī jiāo
〔生〕喜逢着旧知交。
dàn kě zēng bǔ shàng
〔旦〕可曾补上?
shēng kuī tā mǎn chuán míng yuè yòu bǎ qù zhū táo
〔生〕亏他满船明月又把去珠淘。
dàn xǐ jiè hǎo le
〔旦喜介〕好了。
fàng bǎng wèi
放榜未?
shēng qià zhèng zài zòu lóng lóu kāi fèng bǎng qī qiao dàn zěn shēng qī qiao
〔生〕恰正在奏龙楼,开凤榜,蹊跷……〔旦〕怎生蹊跷?
shēng nǐ bù zhī dà jīn jiā bīng qǐ shā guò huái yáng lái le
〔生〕你不知大金家兵起,杀过淮扬来了。
máng lǎ shā xì liǔ yíng quán jiāng xìng yuàn pāo gāng gāng chí wù le nǐ fū rén huā gào
忙喇煞细柳营,权将杏苑抛,刚刚迟误了你夫人花诰。
dàn chí yě bù zhēng jǐ shí
〔旦〕迟也不争几时。
zé wèn nǐ huái yáng dì fāng biàn shì ǎn diē diē guǎn xiá zhī chù le
则问你,淮扬地方,便是俺爹爹管辖之处了?
shēng biàn shì
〔生〕便是。
dàn kū jiè tiān yě ǎn de diē niáng zěn le
〔旦哭介〕天也,俺的爹娘怎了!
qì jiè shēng zhí nèn de huó cā cā tòng shēng shēng cháng duàn le
〔泣介〕〔生〕直恁的活擦擦、痛生生,肠断了。
bǐ rú nǐ zài quán lù lǐ kě xīn jiāo
比如你在泉路里可心焦?
dàn bà le
〔旦〕罢了。
nú yǒu yī yán wèi rěn qǐ chǐ
奴有一言,未忍启齿。
shēng dàn shuō bù fáng
〔生〕但说不妨。
dàn liǔ láng fàng bǎng zhī qī shàng yuǎn yù fán nǐ huái yáng dǎ tīng diē niáng xiāo hào wèi shěn xǔ fǒu
〔旦〕柳郎,放榜之期尚远,欲烦你淮扬打听爹娘消耗,未审许否?
shēng jǐn yī zūn mìng
〔生〕谨依尊命。
nài fàng xiǎo jiě bù xià
奈放小姐不下。
dàn bù fáng nú jiā zì huì zhī wú
〔旦〕不妨,奴家自会支吾。
shēng zhè děng jiù cǐ qǐ chéng le
〔生〕这等就此起程了。
liú huā qì dàn bái yún qīn shè ǎn gū yǐng jiù méi shāo
【榴花泣】〔旦〕白云亲舍,俺孤影旧梅梢。
dào xiāng hún rèn jì liáo zěn zhī hún xiàng nǐ liǔ zhī xiāo
道香魂恁寂寥,怎知魂向你柳枝销。
wéi yáng qiān lǐ cháng shì yī líng piāo
维扬千里,长是一灵飘。
huí shēng shì shǎo diē niáng ā tīng de ǎn huó zài rén jiān jīng yī tiào
回生事少,爹娘呵,听的俺活在人间惊一跳。
píng bái de fèng xù guò mén hǎo sì bàn qīng tiān què yǐng chéng qiáo
平白地凤婿过门,好似半青天鹊影成桥。
qián qiāng shēng ǎn qiě xíng qiě zhǐ liǎng chù xì xīn miáo
【前腔】〔生〕俺且行且止,两处系心苗。
yào liú lǚ diàn bàn duō jiāo dàn yǒu gū gū wèi bàn
要留旅店伴多娇……〔旦〕有姑姑为伴。
shēng yīn rén nán bàn nǐ zhè lěng cháng xiāo
〔生〕阴人难伴你这冷长宵。
bǎ xīn r bù dìng hái pà nǐ jiù hún piāo
把心儿不定,还怕你旧魂飘。
dàn zài bù piāo le
〔旦〕再不飘了。
shēng ǎn wén gāo zhōng gāo pà yī shí bǎng xià guī nán dào
〔生〕俺文高中高,怕一时榜下归难到。
dàn qì jiè ǎn diē niáng ā
〔旦泣介〕俺爹娘呵!
shēng nǐ niàn shuāng qīn shě de lí qíng ǎn wèi bàn zǐ zěn xī pān gāo
〔生〕你念双亲舍的离情,俺为半子怎惜攀高。
xiǎo jiě bēi rén bài jiàn yuè wēng yuè mǔ qǐ tóu biàn wèn jí huí shēng zhī shì le
小姐,卑人拜见岳翁岳母,起头便问及回生之事了。
yú jiā dēng dàn tàn jiè shuō de lái shì guài rú yāo pà diē diē zhí gǔ zhuāng qiáo
【渔家灯】〔旦叹介〕说的来似怪如妖,怕爹爹执古妆乔。
xiǎng jiè yǒu le jiāng nú chūn róng dài zài shēn bàng
〔想介〕有了,将奴春容带在身傍。
dàn jiàn le yī fú chūn róng shào bù de wèn ǎn liǎng xià gēn miáo
但见了一幅春容,少不的问俺两下根苗。
shēng wèn shí zěn shēng dǎ huà
〔生〕问时怎生打话?
dàn zé shuō shì tiān cáo ǒu rán zhù dìng de yīn yuán dào mò tà zhe mù fén kāi le
〔旦〕则说是天曹,偶然注定的姻缘到,蓦踏着墓坟开了。
shēng shuō nǐ xiān dào ǎn shū zhāi cái hǎo
〔生〕说你先到俺书斋才好。
dàn xiū jiè xiū qiáo zhè huà jiào rén xiào
〔旦羞介〕休乔,这话教人笑。
lüè shuō yǔ méi xiāng zéi láo
略说与梅香贼牢。
qián qiāng shēng ǎn mǎn yì r dài sì mǎ guò mén hé nǐ lí hún nǚ tóng guī qì gāo
【前腔】〔生〕俺满意儿待驷马过门,和你离魂女同归气高。
shuí chéng wàng tàn gāo qīn qù bàng gān gē pà hán rú qiàn zhěng yī máo
谁承望探高亲去傍干戈,怕寒儒欠整衣毛。
dàn nǚ xù lǎo chéng xiē bù fáng
〔旦〕女婿老成些不妨。
zé tú lù gū xī shǐ nú guà niàn
则途路孤恓,使奴罣念。
shēng qiū xiāo yún héng yàn zì xié yáng dào xiàng qín huái yè pō hún xiāo
〔生〕秋霄,云横雁字斜阳道,向秦淮夜泊魂销。
dàn fu nǐ qù shí lěng luò xiē huí lái bào zhōng zhuàng yuán ā shēng míng biāo dà bài mén xuān xiào dǐ duō shǎo fù mǎ hái cháo
〔旦〕夫,你去时冷落些,回来报中状元呵……〔生〕名标,大拜门喧笑,抵多少驸马还朝。
jìng shàng yǔ sǎn qíng jiān yǔ chūn róng qiū fù chūn
〔净上〕“雨伞晴兼雨,春容秋复春。
bāo fú yǔ sǎn zài cǐ
”包袱雨伞在此。
wěi shēng bài bié jiè dàn xiù cái lǎng tàn de gè mén méi zhe
【尾声】〔拜别介〕〔旦〕秀才朗探的个门楣着。
shēng bào chóng shēng zhè huān shēng bù xiǎo
〔生〕报重生这欢声不小。
dàn liǔ láng nà lǐ píng ān le biàn huí xiū zhǐ gù de yuè míng qiáo shàng tīng chuī xiāo
〔旦〕柳郎,那里平安了便回,休只顾的月明桥上听吹箫。
shēng bù wéi jīng shí yè zhàng rén liú shāng dàn náng wú yī wù xiàn zūn qīn
〔生〕不为经时谒丈人,(刘商)〔旦〕囊无一物献尊亲。
dù fǔ
(杜甫)
shēng mǎ tí jiàn rù yáng zhōu lù zhāng xiào biāo dàn liǎng dì gè shāng wú xiàn shén
〔生〕马蹄渐入扬州路,(章孝标)〔旦〕两地各伤无限神。
yuán zhěn
(元稹)