chū xiàn gōng shǐ sì rén bó dī fá gōng yú pú chéng wén gōng yú yuán bó dī zhǎn qí qū
初,献公使寺人勃鞮伐公于蒲城,文公逾垣,勃鞮斩其袪。
jí rù bó dī qiú jiàn gōng cí yān yuē lí jī zhī chán ěr shè yú yú píng nèi kùn yú yú pú chéng zhǎn yú yī qū
及入,勃鞮求见,公辞焉,曰:“骊姬之谗,尔射余于屏内,困余于蒲城,斩余衣袪。
yòu wèi huì gōng cóng yú yú wèi bīn mìng yuē sān rì ruò sù ér zhì
又为惠公从余于渭滨,命曰三日,若宿而至。
ruò gān èr mìng yǐ qiú shā yú
若干二命,以求杀余。
yú yú bó chu lǚ kùn hé jiù yuàn yě
余于伯楚屡困,何旧怨也?
tuì ér sī zhī yì rì jiàn wǒ
退而思之,异日见我。
duì yuē wú yǐ jūn wèi yǐ zhī zhī yǐ gù rù
”对曰:“吾以君为已知之矣,故入;
yóu wèi zhī zhī yě yòu jiāng chū yǐ
犹未知之也,又将出矣。
shì jūn bù èr shì wèi chén hào wù bù yì shì wèi jūn
事君不贰是谓臣,好恶不易是谓君。
jūn jūn chén chén shì wèi míng xùn
君君臣臣,是谓明训。
míng xùn néng zhōng mín zhī zhǔ yě
明训能终,民之主也。
èr jūn zhī shì pú rén dí rén yú hé yǒu yān
二君之世,蒲人、狄人,余何有焉?
chú jūn zhī è wéi lì suǒ jí hé èr zhī yǒu
除君之恶,唯力所及,何贰之有?
jīn jūn jí wèi qí wú pú dí hu
今君即位,其无蒲、狄乎?
yī yǐn fàng tài jiǎ ér zú yǐ wéi míng wáng guǎn zhòng zéi huán gōng ér zú yǐ wéi hòu bó
伊尹放太甲而卒以为明王,管仲贼桓公而卒以为侯伯。
qián shí zhī yì shēn sūn zhī shǐ jí yú huán gōu gōu jìn yú qū ér wú yuàn yán zuǒ xiāng yǐ zhōng kè chéng lìng míng
干时之役,申孙之矢集于桓钩,钩近于袪,而无怨言,佐相以终,克成令名。
jīn jūn zhī dé yǔ hé bù kuān yù yě
今君之德宇,何不宽裕也?
è qí suǒ hǎo qí néng jiǔ yǐ
恶其所好,其能久矣?
jūn shí bù néng míng xùn ér qì mín zhǔ
君实不能明训,而弃民主。
yú zuì lì zhī rén yě yòu hé huàn yān
余,罪戾之人也,又何患焉?
qiě bú jiàn wǒ jūn qí wú huǐ hu
且不见我,君其无悔乎!
yú shì lǚ shēng jì ruì wèi bī huǐ nà wén gōng móu zuò luàn jiāng yǐ jǐ chǒu fén gōng gōng gōng chū jiù huǒ ér suì shā zhī
于是吕甥、冀芮畏偪,悔纳文公,谋作乱,将以己丑焚公宫,公出救火而遂杀之。
bó chu zhī zhī gù qiú jiàn gōng
伯楚知之,故求见公。
gōng jù chū jiàn zhī yuē qǐ bù rú nǚ yán rán shì wú ě xīn yě wú qǐng qù zhī
公遽出见之,曰:“岂不如女言,然是吾恶心也,吾请去之。
bó chu yǐ lǚ xì zhī móu gào gōng
”伯楚以吕、郤之谋告公。
gōng jù chéng rì zì xià tuō huì qín bó yú wáng chéng gào zhī luàn gù
公惧,乘驲自下,脱会秦伯于王城,告之乱故。
jí jǐ chǒu gōng gōng huǒ èr zi qiú gōng bù huò suì rú hé shàng qín bó yòu ér shā zhī
及己丑,公宫火,二子求公不获,遂如河上,秦伯诱而杀之。