zhào wén zi yǔ shū xiàng yóu yú jiǔ yuán yuē sǐ zhě ruò kě zuò yě wú shuí yǔ guī
赵文子与叔向游于九原,曰:“死者若可作也,吾谁与归?
shū xiàng yuē qí yáng zǐ píng
”叔向曰:“其阳子平!
wén zǐ yuē fu yáng zǐ xíng lián zhí yú jìn guó bù miǎn qí shēn qí zhī bù zú chēng yě
”文子曰:“夫阳子行廉直于晋国,不免其身,其知不足称也。
shū xiàng yuē qí jiù fàn hu
”叔向曰:“其舅犯乎!
wén zǐ yuē fu jiù fàn jiàn lì ér bù gù qí jūn qí rén bù zú chēng yě
”文子曰:“夫舅犯见利而不顾其君,其仁不足称也。
qí suí wǔ zi hu
其随武子乎!
nà jiàn bù wàng qí shī yán shēn bù shī qí you shì jūn bù yuán ér jìn bù ē ér tuì
纳谏不忘其师,言身不失其友,事君不援而进,不阿而退。