gǔ gē yáo
古歌谣
fú xī shì yǒu wǎng gǔ zhī gē shǐ wèi gē
伏羲氏有网罟之歌,始为歌。
gě tiān shì cāo niú wěi tóu zú gē bā què shǐ fēn què
葛天氏操牛尾,投足,歌八阕,始分阕。
kǒng jiǎ zuò pò fǔ zhī gē shǐ wèi dōng yīn
孔甲作《破斧》之歌,始为东音。
tú shān shì yǔ fēi gē hóu rén shǐ wèi zhōu nán zhào nán
涂山氏(禹妃)歌侯人,始为周南、召南。
yǒu shì gǎn fēi yàn shǐ wèi běi yīn
有氏感飞燕,始为北音。
zhōu zhāo wáng shí xi jù xǐ zhái xī hé shǐ wèi xī yīn
周昭王时,西瞿徙宅西河,始为西音。
jīn gē qǔ tǒng wèi nán běi yīn
(今歌曲统谓南北音。
liáng zhōu yī zhōu gān zhōu wèi zhōu jiē xī yīn bìng wèi běi gē qū
凉州、伊州、甘州、渭州皆西音,并为北歌曲。
gǔ chuī
鼓吹
huáng dì mìng qí bó wèi gǔ chuī
黄帝命岐伯为鼓吹。
kǎi gē hàn wèi náo gē běn gǔ chuī
凯歌,汉为铙歌,本鼓吹。
xiāng hè gē
相和歌
hàn shǐ yǒu zá gē yàn gē yǐ gē dǎo gē shǐ wèi xiāng hè gē běn ōu yáo sī zhú xiāng hè zhí jié ér gē
汉始有杂歌、艳歌、倚歌、蹈歌,始为相和歌,本讴谣丝竹相和,执节而歌。
yuè fǔ cǎi shī
乐府采诗
hàn wǔ dì lì yuè fǔ cǎi shī yè sòng zé yǒu zhào dài qín chu zhī ōu shǐ yǐ shēng wéi zhǔ shàng gē
汉武帝立乐府采诗,夜诵则有赵代秦楚之讴,始以声为主尚歌。
bái zhù gē
白纻歌
liáng wǔ dì běn wú gē bái zhù shǐ gǎi zǐ yè wú shēng sì shí gē
梁武帝本吴歌《白纻》,始改子夜吴声四时歌。
xiè lù hāo lǐ
薤露蒿里
tián héng cóng zhě shǐ wèi xiè lù hāo lǐ gē
田横从者始为《薤露》、《蒿里》歌。
wèi miào xí shǐ yǐ wǎn gē wèi cí
魏缪袭始以挽歌为辞。
jiāo sì gē
郊祀歌
sān yán sì yán
三言四言。
xiè zhuāng gē wǔ dì sān yán jiǔ yán yī wǔ xíng shù
谢庄歌五帝,三言九言,依五行数。
hàn gē piān bā jù zhuǎn yùn
汉歌篇八句转韵。
zhāng huá xià hóu chén liǎng sān yùn zhuǎn
张华、夏侯湛两三韵转。
fu xuán gǎi yùn pō shù
傅玄改韵颇数。
wáng sháo zhī yán yán zhī shǐ sì jù zhuǎn yùn shē cù dé zhōng
王韶之、颜延之始四句转韵,赊促得中。
náo chuī
铙吹
táng liǔ zi hòu zuò náo gē gǔ chuī qǔ shí èr piān gē táng zhàn gōng
唐柳子厚作铙歌鼓吹曲十二篇,歌唐战功。
tán lái gē
檀来歌
zhōu shì zōng nán zhēng jūn shì zuò tán lái gē shēng wén shù shí lǐ
周世宗南征军士作《檀来歌》,声闻数十里。
yáng chūn bái xuě
阳春白雪
wén xuǎn kè yǒu gē yú yǐng zhōng zhě shǐ wèi xià lǐ bā rén guó zhōng hé zhě shù qiān rén
《文选》:客有歌于郢中者,始为《下里》、《巴人》,国中和者数千人。
wèi xiàng yáng xiè lù hé zhě shù bǎi rén
为《向阳薤露》,和者数百人。
wèi yáng chūn bái xuě hé zhě shù shí rén
为《阳春》、《白雪》,和者数十人。
yǐn shāng kè yǔ zá yǐ liú zhēng hé zhě bù guò shù rén
引商刻羽,杂以流征,和者不过数人。
qí qū mí gāo qí hé mí guǎ
其曲弥高,其和弥寡。
tián cí liǔ sān biàn
填词柳三变
liǔ qí qīng wèi tún tián yuán wài láng chū míng sān biàn zì zuò cí yún cái zǐ cí rén zì shì bái yī qīng xiàng
柳耆卿为屯田员外郎,初名三变,自作词云:“才子词人,自是白衣卿相。
hòu yǒu jiàn yú cháo zhě rén zōng yuē cǐ rén fēng qián yuè xià qiě qù tián cí
”后有荐于朝者,仁宗曰:“此人风前月下,且去填词。
yóu shì bù dé zhì
”由是不得志。
zì chēng fèng shèng zhǐ tián cí liǔ sān biàn
自称奉圣旨填词柳三变。
zuǎn zǔ chéng wén
纂组成文
sī mǎ xiàng rú yuē hé zuǎn zǔ yǐ chéng wén liè jǐn xiù ér wèi zhì yī jīng yī wěi yī gōng yī shāng cǐ fù zhī jī yě
司马相如曰:合纂组以成文,列锦绣而为质,一经一纬,一宫一商,此赋之迹也。
fù jiā zhī xīn bāo kuò yǔ zhòu zǒng lǎn rén wù sī nǎi de zhī yú nèi bù kě de ér chuán yě
赋家之心,包括宇宙,总揽人物,斯乃得之于内,不可得而传也。
dēng gāo zuò fù
登高作赋
gǔ zhě dēng gāo néng fù shān chuān néng jì shī lǚ néng yù sàng jì néng lěi zuò qì néng míng zé kě yǐ wèi dài fū yǐ
古者登高能赋,山川能祭,师旅能御,丧纪能诔,作器能铭,则可以为大夫矣。
wǔ jīng gǔ chuī
五经鼓吹
sūn chāo bó xué shàn zhǔ wén jué zhòng zhāng héng zuǒ sī fù měi yún sān dōu èr jīng wǔ jīng gǔ chuī
孙绰博学,善属文,绝重张衡、左思赋,每云:“《三都》、《二京》,五经鼓吹。
diāo chóng xiǎo jì
雕虫小技
huò wèn yáng zi yún yuē wú zǐ shǎo ér hǎo fù
或问扬子云曰:“吾子少而好赋?
yuē rán
他回答说:“是的。
tóng zǐ diāo chóng zhuàn kè
童子雕虫篆刻。
jì ér yuē zhuàng fū bù wéi yě
”既而曰:“壮夫不为也。
fēng sòng téng wáng gé
风送滕王阁
dū du yán bó qí xiū téng wáng gé luò chéng shè yàn shǔ xù wú zǐ zhāng yù zuò téng wáng gé fù chū yǐ kuā kè
都督阎伯岐修滕王阁,落成设宴,属婿吴子章预作《滕王阁赋》,出以夸客。
wáng bó zì mǎ dāng shùn fēng xíng qī bǎi yú lǐ zhì nán chāng yǔ yàn
王勃自马当顺风行七百余里,至南昌与宴。
jí xùn zuò fù shòu bǐ zhá ér bù cí
及逊作赋,受笔札而不辞。
dū du dà nù mìng lì cì qí luò jù jí bào
都督大怒,命吏伺其落句即报。
zhì luò xiá qiū shuǐ jù dū du yuē cǐ tiān cái yě
至“落霞秋水”句,都督曰:“此天才也!
mìng qí xù chuò bǐ
”命其婿辍笔。
zhāng róng hǎi fù
张融海赋
zhāng róng wèi hǎi fù xú kǎi zhī yuē qīng cǐ fù shí chāo xuán xū dàn bù dào yán ěr
张融为《海赋》,徐凯之曰:“卿此赋实超玄虚,但不道盐耳。
róng jí yuán bǐ zēng yuē lù shā gòu bái áo bō chū sù
”融即援笔增曰:“漉沙构白,熬波出素。
jī xuě zhōng chūn fēi shuāng shǔ lù
积雪中春,飞霜暑路。
mù huá hǎi fù
木华海赋
mù huá zuò hǎi fù sī lù ǒu sè huò gào zhī yuē hé bù yú hǎi zhī shàng xià sì páng yán zhī
木华作《海赋》,思路偶涩,或告之曰:“何不于海之上下四旁言之?
huá yīn qí yán hǎi fù suì chéng
”华因其言,《海赋》遂成。
bā chā shǒu
八叉手
wēn tíng yún gōng fù měi rén shì zuò fù bā chā shǒu ér bā yùn chéng
温庭筠工赋,每人试作赋,八叉手而八韵成。
yòu yán tíng yún zuò fù wèi cháng qǐ cǎo yī yín yī yùn chǎng zhōng hào wēn bā yín yì hào wēn bā chā
又言庭筠作赋,未尝起草,一吟一韵,场中号温八吟,亦号温八叉。