cái míng shàng guān yí dōng fāng qiú sū tǐng lǐ yōng li huá lǐ bái
才名上官仪东方虬苏颋李邕李华李白
hào shàng fáng guǎn hán yù li yuē lù hóng jiàn dú gū jí dù jiān lǐ dé yù pān yàn sòng zhī xùn zhū qián yí
好尚房琯韩愈李约陆鸿渐独孤及杜兼李德裕潘彦宋之𢙏 朱前疑
xiān yú shū míng quán zhǎng rú
鲜于叔明权长孺
cái míng
才名
shàng guān yí
上官仪
gāo zōng chéng zhēn guàn zhī hòu tiān xià wú shì shàng guān yí dú chí guó zhèng
高宗承贞观之后,天下无事,上官仪独持国政。
cháng líng chén rù cháo xún luò shuǐ dī bù yuè xú pèi yǒng shī yuē mò mò guǎng chuān liú qū mǎ lì cháng zhōu
尝凌晨入朝,巡洛水隄,步月徐辔,咏诗曰:脉脉广川流,驱马历长洲。
que fēi shān yuè shǔ chán zào yě fēng qiū
鹊飞山月曙,蝉噪野风秋。
yīn yùn qīng liàng qún gōng wàng zhī ruò shén xiān
音韵清亮,群公望之若神仙。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
dōng fāng qiú
东方虬
zuǒ shǐ dōng fāng qiú měi yún èr bǎi nián hòu qǐ yǔ xī mén bào zuò duì
左史东方虬每云:二百年后,乞与西门豹作对。
yóu gōng shī
尤工诗。
chén quán qī yǐ gōng shī zhù míng yàn gōng zhāng shuō cháng wèi zhī yuē chén sān xiōng shī zhí xū hái tā dì yī
沈佺期以工诗著名,燕公张说尝谓之曰:沈三兄诗,直须还他第一。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
sū tǐng
苏颋
sū tǐng shǎo cōng jùn yī lǎn qiān yán
苏颋少聪俊,一览千言。
jǐng lóng èr nián liù yuè èr rì chū dìng nèi nán zhǔn míng chāo běn zhǔn wèi wéi
景龙二年六月二日,初定内难,准(明钞本准为唯。
tǐng wèi zhōng shū shè rén zài tài jí hòu gé
)颋为中书舍人,在太极后阁。
shí tǐng shàng nián shǎo chū dāng jù rèn wén zhào tián wěi dòng yǐ wàn jì shí huò yōu qí bù jì
时颋尚年少,初当剧任,文诏填委,动以万计,时或忧其不济。
ér tǐng shǒu cāo kǒu duì wú háo lí chà shī
而颋手操口对,无毫厘差失。
zhǔ shū hán lǐ tán zi yáng zhuǎn shū zhào cǎo lǚ wèi tǐng yuē qǐ gōng shāo chí lǐ děng shū bù jí kǒng shǒu wàn jiāng fèi
主书韩礼、谭子阳转书诏草,屡谓颋曰:乞公稍迟,礼等书不及,恐手腕将废。
zhōng shū lìng li jiào jiàn zhī tàn yuē shè rén sī ruò yǒng quán
中书令李峤见之,叹曰:舍人思若涌泉。
jiào děng suǒ bù cè yě
峤等所不测也。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
lǐ yōng
李邕
lǐ yōng zì cì shǐ rù jì jīng shī
李邕自刺史入计京师。
yōng sù fù cái míng pín bèi biǎn chì
邕素负才名,频被贬斥。
jiē yǐ yōng néng wén yǎng shì jiǎ shēng xìn líng zhī liú
皆以邕能文养士,贾生、信陵之流。
zhí shì jì shèng bō luò zài wài
执事忌胜,剥落在外。
rén jiān sù yǒu shēng chēng hòu jìn bù shí
人间素有声称,后进不识。
jīng luò qiān mò jù kàn yǐ wéi gǔ rén huò jiāng méi mù yǒu yì yì guān wàng fēng xún fǎng mén xiàng
京洛阡陌聚看,以为古人,或将眉目有异,衣冠望风,寻访门巷。
yòu zhōng shǐ lín wèn suǒ qí xīn wén fù wéi rén yīn zhōng jìng bù dé jìn gǎi
又中使临问,索其新文,复为人阴中,竟不得进改。
tiān bǎo chū wèi jí jùn běi hǎi tài shǒu
天宝初,为汲郡北海太守。
xìng háo chǐ míng chāo běn chǐ wèi jùn bù jū xì xíng chí liè zòng yì
性豪侈(明钞本侈为俊),不拘细行,驰猎纵逸。
hòu liǔ jī xià yù jí wēn lìng jì yǐn yōng yì jí xiū jiù
后柳绩下狱,吉温令绩引邕,议及休咎。
hòu xiāng lù yí cí zhuàng lián yǐn chì chū míng chāo běn chū zuò qí shùn zhī
厚相赂遗,词状连引,敕初(明钞本初作祁)顺之。
luō xī shì chí wǎng jiù jùn jué shā zhī
罗希奭驰往,就郡决杀之。
yōng zǎo shàn cái míng yóu zhǎng bēi jì
邕早擅才名,尤长碑记。
qián hòu suǒ zhì fán shù bǎi shǒu
前后所制,凡数百首;
shòu nà kuì sòng yì zhì jù wàn
受纳馈送,亦至钜万。
zì gǔ yù wén huò cái wèi yǒu rú yōng zhě
自古鬻文获财,未有如邕者。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
li huá
李华
li huá yǐ wén xué míng zhòng wū tiān bǎo mò
李华以文学名重于天宝末。
zhì dé zhōng zì qián sī fēng yuán wài qǐ wèi xiàng guó li liáng gōng xiàn cóng shì jiǎn jiào lì bù yuán wài
至德中,自前司封员外,起为相国李梁公岘从事,检校吏部员外。
shí chén shǎo yóu zhèn wéi yáng yóu yǎng qí míng
时陈少游镇维扬,尤仰其名。
yī dàn chéng mén lì bào huá rù fǔ
一旦,城门吏报华入府。
shǎo yóu dà xǐ zān hù dài zhī
少游大喜,簪笏待之。
shǎo qǐng fù bái yún yǐ fǎng xiāo gōng cáo yǐ
少顷,复白云:已访萧功曹矣。
yǐng gōng cáo shì yě
颖、功曹士也。
chū zhí yán
(出《摭言》)
lǐ bái
李白
li tài bái chū zì shǔ zhì jīng shī shě yú nì lǚ
李太白初自蜀至京师,舍于逆旅。
hè jiān zhī zhāng wén qí míng shǒu fǎng zhī
贺监知章闻其名,首访之。
jì qí qí zī yòu qǐng suǒ wéi wén bái chū shǔ dào nán yǐ shì zhī
既奇其姿,又请所为文,白出《蜀道难》以示之。
dú wèi jìng chēng tàn shù sì hào wèi zhé xiān rén
读未竟,称叹数四,号为谪仙人。
bái kù hǎo jiǔ zhī zhāng yīn jiě jīn guī huàn jiǔ yǔ qīng jìn zuì qī bù jiàn rì yóu shì chēng yù guāng hè
白酷好酒,知章因解金龟换酒,与倾尽醉,期不间日,由是称誉光赫。
hè yòu jiàn qí wū xī qū tàn shǎng kǔ yín yuē cǐ shī kě yǐ qì guǐ shén yǐ
贺又见其《乌牺曲》,叹赏苦吟曰:此诗可以泣鬼神矣。
qū yuē gū sū tái shàng wū qī shí wú wáng gōng lǐ zuì xī shī
曲曰:姑苏台上乌栖时,吴王宫里醉西施。
wú gē chu wǔ huan wèi bì xī shān yóu xián bàn biān rì
吴歌楚舞欢未毕,西山犹衔半边日。
jīn hú dīng dīng lòu shuǐ duō qǐ kàn qiū yuè zhuì jiāng bō dōng fāng jiàn gāo nài lè hé
金壶丁丁漏水多,起看秋月坠江波,东方渐高奈乐何。
huò yán shì wū yè tí èr piān wèi zhī shú shì
或言是《乌夜啼》,二篇未知孰是。
yòu wū yè tí yuē huáng yún chéng biān wū yù qī guī fēi yā yā zhī shàng tí
又《乌夜啼》曰:黄云城边乌欲栖,归飞哑哑枝上啼。
jī zhōng zhī jǐn qín chuān nǚ bì shā rú yān gé chuāng yǔ
机中织锦秦川女,碧纱如烟隔窗语。
tíng xùn xiàng rén wèn gù fū yù shuō liáo xī lèi rú yǔ
停梭向人问故夫,欲说辽西泪如雨。
bái cái yì qì gāo yǔ chén shí yí zi áng qí míng xiān hòu hé dé
白才逸气高,与陈拾遗子昂齐名,先后合德。
qí lùn shī yún liáng liáng zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ chén yǐ lái yàn báo sī jí
其论诗云:梁(梁字原阙,据明钞本补)陈已来,艳薄斯极。
chén xiū wén yòu shàng yǐ shēng lǜ jiāng fù gǔ dào fēi wǒ ér shuí yú
沈休文又尚以声律,将复古道,非我而谁欤!
xuán zōng wén zhī zhào rù hàn lín
玄宗闻之,召入翰林。
yǐ qí cái zǎo jué rén qì shí jiān mào biàn yǐ shàng wèi chù zhī gù wèi mìng yǐ guān
以其才藻绝人,器识兼茂,便以上位处之,故未命以官。
cháng yīn gōng rén xíng lè
尝因宫人行乐。
wèi gāo lì shì yuē duì cǐ liáng chén měi jǐng qǐ kě dú yǐ shēng jì wèi yú
谓高力士曰:对此良辰美景,岂可独以声伎为娱。
tǎng shí de yì cái cí rén yín yǒng zhī
倘时得逸才词人吟咏之。
kě yǐ kuā yào yú hòu
可以夸耀于后。
suì mìng zhào bái
遂命召白。
shí níng wáng yāo bái yǐn jiǔ yǐ zuì
时宁王邀白饮酒,已醉。
jì zhì bài wǔ tuí rán
既至,拜舞颓然。
shàng zhī qí báo shēng lǜ wèi fēi suǒ zhǎng
上知其薄声律,谓非所长。
mìng wèi gōng zhōng xíng lè wǔ yán lǜ shī shí shǒu
命为宫中行乐五言律诗十首。
bái dùn shǒu yuē níng wáng cì chén jiǔ jīn yǐ zuì
白顿首曰:宁王赐臣酒,今已醉。
tǎng bì xià cì chén wú wèi shǐ kě jǐn chén bó jì
倘陛下赐臣无畏,始可尽臣薄技。
shàng yuē kě
上曰:可。
jì qiǎn èr nèi chén yè fú zhī mìng yán mò rú bǐ yǐ shòu zhī
既遣二内臣掖扶之,命研墨濡笔以授之。
yòu mìng èr rén zhāng zhū sī lán yú qí qián
又命二人张朱丝栏于其前。
bái qǔ bǐ shū sī lüè bù tíng zhui shí piān lì jiù
白取笔抒思,略不停缀,十篇立就。
gèng wú jiā diǎn bǐ jì qiú lì fèng zhì lóng ná lǜ dù duì shǔ wú bù jīng jué
更无加点,笔迹遒利,凤跱龙拿,律度对属,无不精绝。
qí shǒu piān yuē liǔ sè huáng jīn nèn lí huā bái xuě xiāng
其首篇曰:柳色黄金嫩,梨花白雪香。
yù lóu cháo fěi cuì zhū diàn sù yuān yāng
玉楼巢翡翠,珠殿宿鸳鸯。
xuǎn jì suí diāo niǎn zhēng gē chū dòng fáng
选妓随雕辇,征歌出洞房。
gōng zhōng shuí dì yī fēi yàn zài zhāo yáng
宫中谁第一,飞燕在昭阳。
xuán zōng ēn lǐ jí hòu ér bái cái xíng bù jī fàng kuàng tǎn shuài qǐ guī gù shān
玄宗恩礼极厚,而白才行不羁,放旷坦率,乞归故山。
xuán zōng yì yǐ fēi láng miào qì yōu zhào xǔ zhī
玄宗亦以非廊庙器,优诏许之。
cháng yǒu zuì yín shī yuē tiān ruò bù ài jiǔ jiǔ xīng bù zài tiān
尝有醉吟诗曰:天若不爱酒,酒星不在天。
de ruò bù ài jiǔ de yīng wú jiǔ quán
地若不爱酒,地应无酒泉。
tiān dì jì ài jiǔ ài jiǔ hú kuì yān
天地既爱酒,爱酒胡愧焉。
sān bēi tōng dà dào wǔ dǒu hé zì rán
三杯通大道,五斗合自然。
dàn de jiǔ zhōng qù
但得酒中趣。
wù wèi xǐng zhě chuán
勿为醒者传。
gèng yì hè jiān zhī zhāng shī yuē yù xiàng dōng nán qù dìng jiāng shuí jǔ bēi
更忆贺监知章诗曰:欲向东南去,定将谁举杯。
jī shān wú hè lǎo què zhào jiǔ chuán huí
稽山无贺老,却棹酒船回。
hòu zài xún yáng fù wèi yǒng wáng lín yán jiē lèi zhé yè láng
后在浔阳,复为永王璘延接,累谪夜郎。
shí dù fǔ zèng bái shī èr shí yùn duō xù qí shì
时杜甫赠白诗二十韵,多叙其事。
bái hòu fàng hái yóu shǎng jiāng biǎo shān shuǐ
白后放还,游赏江表山水。
zú yú xuān chéng zhī cǎi shí zàng yú xiè gōng qīng shān
卒于宣城之采石,葬于谢公青山。
fàn chuán zhèng wèi xuān xī guān chá shǐ wèi zhī lì bēi yǐ jīng qí suì
范传正为宣歙观察使,为之立碑,以旌其隧。
chū bái zì yòu hǎo jiǔ wū yǎn zhōu xí yè píng jū duō yǐn
初白自幼好酒,于兖州习业,平居多饮。
yòu yú rèn chéng xiàn gòu jiǔ lóu rì rì yuán zuò sān
又于任城县构酒楼,日(日原作三。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
yǔ tóng zhì huāng yàn qí shàng shǎo yǒu xǐng shí
)与同志荒宴其上,少有醒时。
yì rén jiē yǐ bái zhòng míng wàng qí zhòng ér jiā jìng yān
邑人皆以白重名,望其重而加敬焉。
chū běn shì shī
(出《本事诗》)
hào shàng
好尚
fáng guǎn
房琯
sū zhōu dòng tíng háng zhōu xīng dé sì
苏州洞庭,杭州兴德寺。
fáng tài wèi guǎn yún bù yóu xìng dé dòng tíng
房太尉琯云,不游兴德洞庭。
wèi jiàn jiā chǔ
未见佳处。
shòu ān xiàn yǒu pēn yù quán shí xī jiē shān shuǐ zhī shèng jué zhě yě
寿安县有喷玉泉石溪,皆山水之胜绝者也。
zhēn yuán zhōng guǎn yǐ bīn kè cí wèi xiàn lìng nǎi chǎn yì huì kāi jìng suì rén wén ér yì yān
贞元中,琯以宾客辞为县令,乃铲翳荟,开径隧,人闻而异焉。
tài hé chū bó líng cuī méng wéi zhǔ bù biāo zhǔn yú dào zhōu rén fāng zào ér yóu yān
太和初,博陵崔蒙为主簿,标准于道周,人方造而游焉。
yòu yán tài shī zhēn qīng kè xìng míng wū shí huò zhì zhī gāo shān zhī shàng huò chén zhī dà zhōu zhī dǐ ér yún ān zhī bù yǒu líng gǔ zhī biàn yé
又颜太师真卿刻姓名于石,或置之高山之上,或沉之大洲之底,而云,安知不有陵谷之变耶。
chū zhuàn jì
(出《传记》)
hán yù
韩愈
hán yù hào qí yǔ kè dēng huà shān jué fēng
韩愈好奇,与客登华山绝峰。
dù bù néng fǎn fā kuáng tòng kū wéi shū yí shū yí èr zì yuán zuò yí shū jù míng chāo běn gǎi huá yīn lìng
度不能返,发狂恸哭,为书遗(书遗二字原作遗书,据明抄本改)华阴令。
lìng bǎi jì qǔ zhī nǎi xià
令百计取之,乃下。
yòu lǐ shì zi wèi qiān niú yǔ qí chái lèi dēng cí ēn sì fú tú
又李氏子为千牛,与其侪类登慈恩寺浮图。
qióng wēi jí xiǎn yuè chū kǎn wài shī shēn ér zhuì lài yāo dài guà dīng wèi fēng suǒ yáo jiǔ ér wèi luò
穷危极险,跃出槛外,失身而坠,赖腰带挂钉,为风所摇,久而未落。
tóng dēng zhě jīng dǎo kǎn zhōng bù néng fù qǐ
同登者惊倒槛中,不能复起。
yuàn sēng yáo wàng jí hū yī sì xī chū yǐ jiù zhī nǎi lián yī wèi shéng jiǔ zhī qǔ xià
院僧遥望急呼,一寺悉出以救之,乃连衣为绳,久之取下。
jīng sù ér sū
经宿而苏。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
li yuē
李约
bīng bù yuán wài láng li yuē qiān gōng zhī zǐ yě
兵部员外郎李约,汧公之子也。
yǐ jìn shǔ zǎi xiàng zi ér yǎ ài xuán jī
以近属宰相子,而雅爱玄机。
xiāo xiāo chōng yuǎn dé xíng jì yōu
萧萧冲远,德行既优。
yòu yǒu shān lín zhī zhì qín dào jiǔ dé cí diào jiē gāo jué yī shí
又有山林之致,琴道酒德词调,皆高绝一时。
yī shēng bù jìn nǚ sè xìng xǐ jiē yǐn rén wù ér bù hǎo sú tán
一生不近女色,性喜接引人物,而不好俗谈。
chen qǐ cǎo guǒ tóu duì kè cù róng biàn guò yī rì
晨起草裹头,对客蹙融,便过一日。
duō xù gǔ qì zài rùn zhōu cháng de gǔ tiě yī piàn jī zhī jīng yuè
多蓄古器,在润州尝得古铁一片,击之精越。
yòu yǎng yī yuán míng shēng gōng cháng yǐ zhī suí
又养一猨名生公,常以之随。
zhú yuè yè fàn jiāng dēng jīn shān jī tiě gǔ qín yuán bì xiào hé
逐月夜泛江,登金山,击铁鼓琴,猨必啸和。
qīng hú dá xī bù sì wài bīn zuì ér hòu yǐ
倾壶达夕,不俟外宾,醉而后已。
yuē céng zuǒ li shù rén qí zhè xi mù
约曾佐李庶人锜浙西幕。
yuē chū zhì jīn líng yú fǔ zhǔ shù rén qí zuò lǚ zàn zhāo yǐn sì biāo zhì
约初至金陵,于府主庶人锜坐,屡赞招隐寺标致。
yī rì shù rén yàn yú sì zhōng
一日,庶人宴于寺中。
míng rì wèi yuē yuē shí láng cháng kuā zhāo yǐn sì zuó yóu yàn xì kàn hé shū zhōu zhōng
明日,谓约曰:十郎尝夸招隐寺,昨游宴细看,何殊州中?
li xiào yuē mǒu suǒ shǎng zhě shū yě ěr ruò yuǎn shān jiāng cuì mù zhē gǔ sōng yòng cǎi wù guǒ xīng shān wò lù póu quán yīn yuè luàn shān niǎo shēng cǐ zé shí bù rú zài shū fù dà tīng yě
李笑曰:某所赏者疏野耳,若远山将翠幕遮,古松用彩物裹,腥膻涴鹿掊泉,音乐乱山鸟声,此则实不如在叔父大厅也。
shù rén dà xiào
庶人大笑。
yuē xìng yòu shì chá
约性又嗜茶。
néng zì jiān
能自煎。
wèi rén yuē chá xū huǎn huǒ jiǔ huó huǒ jiān
谓人曰:茶须缓火灸,活火煎。
huó huǒ wèi tàn huǒ yàn huǒ yě
活火谓炭火焰火也。
kè zhì bù xiàn ōu shù jìng rì zhí chí chá qì bù juàn
客至,不限瓯数,竟日执持茶器不倦。
céng fèng shǐ xíng xiá shí xiàn dōng ài qú shuǐ qīng liú xún rì wàng fā
曾奉使行硖石县东,爱渠水清流,旬日忘发。
chū yīn huà lù
(出《因话录》)
lù hóng jiàn
陆鸿渐
tài zǐ wén xué lù hóng jiàn míng yǔ
太子文学陆鸿渐,名羽。
qí shēng bù zhī hé xǔ rén
其生不知何许人。
jìng líng lóng gài sì sēng xìng lù yú dī shàng dé yī chū shēng r shōu yù zhī suì yǐ lù wèi shì
竟陵龙盖寺僧姓陆,于堤上得一初生儿,收育之,遂以陆为氏。
jí zhǎng cōng jùn duō wén xué shàn cí yì huī xié tán biàn ruò dōng fāng màn qiàn zhī chóu
及长,聪俊多闻,学赡辞逸,诙谐谈辩,若东方曼倩之俦。
hóng jiàn xìng shì chá shǐ chuàng jiān chá fǎ
鸿渐性嗜茶,始创煎茶法。
zhì jīn zhōu chá zhī jiā táo wèi qí xiàng zhì yú xī qì zhī jiān yún yi chá zú lì
至今鬻茶之家,陶为其像,置于锡器之间,云宜茶足利。
zhì tài hé fù zhōu yǒu yī lǎo sēng yún shì lù sēng dì zǐ cháng fěng gē yún bù xiàn huáng jīn lěi bù xiàn bái yù bēi bù xiàn cháo rù shěng bù xiàn mù rù tái
至太和,复州有一老僧,云是陆僧弟子,常讽歌云:不羡黄金垒,不羡白玉杯,不羡朝入省,不羡暮入台。
wéi xiàn xī jiāng shuǐ céng xiàng jìn líng chéng xià lái
唯羡西江水,曾向晋陵城下来。
hóng jiàn yòu zhuàn chá jīng èr juǎn xíng yú dài
鸿渐又撰《茶经》二卷,行于代。
jīn wèi hóng jiàn xíng zhě míng chāo běn zhě zuò mào yīn mù wéi chá shén
今为鸿渐形者,(明抄本者作貌)因目为茶神。
yǒu jiāo yì zé chá jì zhī wú yǐ fǔ tāng wò zhī
有交易则茶祭之,无以釜汤沃之。
chū chuán zǎi
(出《传载》)
dú gū jí
独孤及
cháng zhōu dú gū jí mò nián yóu shì gǔ qín de yǎn bìng bù lǐ yì yù zhuān tīng
常州独孤及,末年尤嗜鼓琴,得眼病不理,意欲专听。
chū chuán zǎi
(出《传载》)
dù jiān
杜兼
dù jiān cháng jù shū wàn juàn měi juǎn hòu bì zì tí yún qiàn fèng xiě lái shǒu zì xiào rǔ cáo dú zhī zhī shèng dào zhuì zhī zhōu zhī wèi bù xiào
杜兼尝聚书万卷,每卷后必自题云,倩俸写来手自校,汝曹读之知圣道,坠之鬻之为不孝。
chū chuán zǎi
(出《传载》)
lǐ dé yù
李德裕
lǐ dé yù yǔ tóng liè kuǎn qǔ
李德裕与同列款曲。
huò yǒu zhēng suǒ hǎo zhě dé yù yán jǐ xǐ jiàn wèi wén xīn shū cè
或有征所好者,德裕言:己喜见未闻新书策。
cuī wèi gōng xuàn hǎo shí xīn hún tóu yǐ wéi zhēn měi
崔魏公铉好食新馄头,以为珍美。
cóng shì kāi cóng zì yuán quē kāi yuán zuò wén jù běi mèng suǒ yán bǔ gǎi yán xiān yī rì qián bì dào shǐ yuàn suǒ suǒ yuán zuò àn jù běi mèng suǒ yán gǎi xīn zhǔ hún tóu yě
从事开(从字原缺,开原作闻,据北梦琐言补改)筵,先一日前,必到使院索(索原作案,据北梦琐言改)新煮馄头也。
dù bīn gōng cóng měi zǎo shí fēn fàn qián pú
杜豳公悰每早食饙饭干脯。
cuī shì zhōng ān qián hǎo kàn dòu niú
崔侍中安潜好看斗牛。
suī gè yǒu suǒ měi ér fēi jìn lì
虽各有所美,而非近利。
yǔ fu yá chóu jīn liè qián pǐ gǔ duī bù qí yuǎn hu
与夫牙筹金埒,钱癖谷堆,不其远乎!
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
pān yàn
潘彦
xián hēng zhōng bèi zhōu pān yàn hǎo shuāng lù měi yǒu suǒ yì jú bù lí shēn
咸亨中,贝州潘彦好双陆,每有所诣,局不离身。
céng fàn hǎi yù fēng chuán pò
曾泛海,遇风船破。
yàn yòu shǒu xié yī bǎn zuǒ shǒu bào shuāng lù jú kǒu xián shuāng lù tóu zǐ
彦右手挟一板,左手抱双陆局,口衔双陆骰子。
èr rì yī yè zhì àn liǎng shǒu jiàn gǔ jú zhōng bù shě tóu zǐ yì zài kǒu
二日一夜至岸,两手见骨,局终不舍,骰子亦在口。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
sòng zhī xùn
宋之𢙏
luò yáng xiàn chéng sòng zhī xùn xìng hǎo chàng gē chū wèi lián zhōu cān jūn
洛阳县丞宋之𢙏性好唱歌,出为连州参军。
cì shǐ chén xī gǔ zhě yōng rén yě
刺史陈希古者,庸人也。
lìng zhī xùn jiào bì gē měi rì duān hù lì yú tíng zhōng yōu yōu ér chàng
令之𢙏教婢歌,每日端笏立于庭中,呦呦而唱。
qí bì gé chuāng cóng ér hé zhī wén zhě wú bù dà xiào
其婢隔窗从而和之,闻者无不大笑。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhū qián yí
朱前疑
bīng bù láng zhōng zhū qián yí mào chǒu qí qī yǒu měi sè
兵部郎中朱前疑貌丑,其妻有美色。
tiān hòu shí luò zhōng zhí yè fang xī mén jiǔ jiā yǒu bì péng tóu gòu miàn yǔ jiān pó fù qǐn è zhī zhuàng jǔ shì suǒ wú
天后时,洛中殖业坊西门酒家,有婢蓬头垢面,伛肩皤腹,寝恶之状,举世所无。
ér qián yí dà yuè zhī dài wàng qǐn shí
而前疑大悦之,殆忘寝食。
nǎi zhī qián shì yán sù liú méng ài xìn bù xū yě
乃知前世言宿瘤蒙爱,信不虚也。
fū rén shì shì yù yī hé shū xìng
夫人世嗜欲,一何殊性。
qián wén wén wáng shì chāng chǔ wáng shì qín zū qū dào shì jì céng xī shì yáng zǎo sòng liú yōng shì chuāng jiā
前闻文王嗜昌,楚王嗜芹菹,屈到嗜芰,曾皙嗜羊枣,宋刘雍嗜疮痂。
běn chuán yuē yōng yì qián wú xīng tài shǒu mèng líng xiū líng xiū tuō wà zhān zhì chuāng jiā zhuì dì yōng fǔ ér qǔ zhī cān yān
本传曰:雍诣前吴兴太守孟灵休,灵休脱袜,粘炙疮痂坠地,雍俯而取之飡焉。
sòng míng dì shì mì zì zhū yí měi dàn shù shēng
宋明帝嗜蜜渍蠩蛦,每啖数升。
shì zhī hǎi shàng zhú chòu zhī tán chén jūn ài chǒu zhī shuō hé qí guài yú
是知海上逐臭之谈,陈君爱丑之说,何其怪欤?
tiān yǔ qí pǐ yě
天与其癖也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
xiān yú shū míng
鲜于叔明
jiàn nán dōng chuān jié dù xiān yú shū míng hǎo shí chòu chóng shí rén wèi zhī pán chóng
剑南东川节度鲜于叔明好食臭虫,时人谓之蟠虫。
měi sàn lìng rén cǎi shí de sān wǔ shēng jí fú zhī wēi rè shuǐ zhōng yǐ chōu qí qì jìn
每散,令人采拾得三五升,即浮之微热水中,以抽其气尽。
yǐ sū jí wǔ wèi áo zhī juǎn bǐng ér dàn yún qí wèi shí jiā
以酥及五味熬之,卷饼而啖,云其味实佳。
chū qián quān zi
(出《干鐉子》)
quán zhǎng rú
权长孺
cháng qìng mò qián zhī fú jiàn xiàn míng chāo běn xiàn zuò yuàn quán zhǎng rú fàn shì liú biǎn
长庆末,前知福建县(明抄本县作院)权长孺犯事流贬。
hòu yǐ gù lǐ bù xiàng guó dé yú zhī jìn zōng yù ēn fù zī
后以故礼部相国德舆之近宗,遇恩复资。
liú zhì guǎng líng duō rì bīn fǔ xiāng jiàn jiē bǐ zhī
留滞广陵多日,宾府相见,皆鄙之。
jiāng yì què qiú guān lín xíng qún gōng yǐn jiàn yú chán zhì jīng shè
将诣阙求官,临行,群公饮饯于禅智精舍。
kuáng shì jiǎng chuán zhī zhǎng rú yǒu shì rén zhǎo pǐ
狂士蒋传知长孺有嗜人爪癖。
nǎi yú bù jiàn jí zhū yōng bǎo chù báo gěi chóu zhí de shù liǎng xuē xià zhǎo
乃于步健及诸庸保处,薄给酬直,得数两削下爪。
huò xǐ zhuó wèi jīng yǐ zhǐ guǒ
或洗濯未精,以纸裹。
hou qí jiǔ hān jìn yuē shì yù yuǎn xíng wú yǐ jiàn sòng jīn yǒu shǎo jiā wèi gǎn xiàn
候其酒酣进曰:侍御远行,无以饯送,今有少佳味,敢献。
suì jìn zhǎng rú
遂进长孺。
zhǎng rú shì zhī xīn rán yǒu xǐ sè rú huò qiān jīn zhī huì xián liú yú wěn lián cuō dàn zhī shén sè zì dé hé zuò jīng yì
长孺视之,忻然有喜色,如获千金之惠,涎流于吻,连撮噉之,神色自得,合座惊异。
chū qián quān zi
(出《干鐉子》)