li wèi lú wò hán dìng cí yáo yán jié dí guī chāng dù xún hè
李蔚卢渥韩定辞姚岩杰狄归昌杜荀鹤
wǔ chén yǒu wén cáo jǐng zōng gāo áng hè ruò bì li mì gāo chóng wén wáng zhì xìng gāo pián luō zhāo wēi zhào yán shòu
武臣有文曹景宗高昂贺若弼李密高崇文王智兴高骈罗昭威赵延寿
li wèi
李蔚
táng chéng xiàng li wèi zhèn huái nán rì yǒu bù sù zhī jiāo sūn chǔ shì bù yuǎn qiān lǐ jìng lái xiū yè
唐丞相李蔚镇淮南日,有布素之交孙处士,不远千里,径来修谒。
wèi jiā yuè liú lián
蔚浃月留连。
yī rì gào fā li dūn jiù fēn yóu hé zǔ sòng guò yú qiáo xià bō lán xùn jī zhōu zǐ huí bá jǔ hāo jiàn shuǐ jìn zuò yǐn jì shī yī yóu shén
一日告发,李敦旧分,游河祖送,过于桥下,波澜迅激,舟子回跋,举蒿溅水,近坐饮妓,湿衣尤甚。
li dà nù lìng qín zhōu zǐ hé yú suǒ sī
李大怒,令擒舟子,荷于所司。
chǔ shì gǒng ér qián yuē yīn cí chǒng jiàn shì mǒu zhī guò gǎn qǐng bǐ yàn lüè shū huāng wú
处士拱而前曰:因兹宠饯,是某之过,敢请笔砚,略抒荒芜。
li cóng zhī nǎi yǐ liǔ zhī cí yuē bàn é wēi huáng jīn lǚ yī yù sāo tóu niǎo fèng shuāng fēi
李从之,乃以柳枝词曰:半额微黄金缕衣,玉搔头袅凤双飞。
cóng jiào shuǐ jiàn luó qún shī hái dào zhāo lái xíng yǔ guī
从教水溅罗裙湿,还道朝来行雨归。
li lǎn zhī shì rán huān xiào bīn cóng jiē zàn zhī
李览之,释然欢笑,宾从皆赞之。
mìng líng rén chàng qí cí lè yǐn zhì mù zhōu zǐ shè zuì
命伶人唱其词,乐饮至暮,舟子赦罪。
gèng yǒu li róng xiàn shī yún jī shù yān hán ruì qì níng fèng chí bō dài yù shān chéng
更有李嵘献诗云:鸡树烟含瑞气凝,凤池波待玉山澄。
guó rén jiǔ yī dōng guān wàng nǐ zhù shā dī dào guǎng líng
国人久依东关望,拟筑沙堤到广陵。
hòu guǒ rù xiàng
后果入相。
chū shū qíng shī
(出《抒情诗》)
lú wò
卢渥
táng zuǒ chéng xiàng lú wò xuān miǎn zhī shèng jìn dài wú bǐ bó zhòng sì rén xián jū xiǎn liè
唐左丞相卢渥,轩冕之盛,近代无比,伯仲四人咸居显列。
qián fú chū mǔ yōu fú què
干符初,母忧服阕。
wò zì qián zhōng shū shè rén bài shǎn fǔ guān chá shǐ
渥自前中书舍人拜陕府观察使。
yòu xún rì qí dì shào zì qián cháng ān lìng chú jǐ shì zhōng
又旬日,其弟绍自前长安令除给事中。
yòu xún rì dì hàng zì qián jí xián xiào lǐ chú zuǒ shí yí
又旬日,弟沆自前集贤校理除左拾遗。
yòu xún rì dì zhǎo zì jī wèi qiān jiān chá yù shǐ
又旬日,弟沼自畿尉迁监察御史。
zhào shū dié zhì shì zú róng zhī
诏书叠至,士族荣之。
jí fù rèn shǎn jiāo luò chéng zì jū shǒu fèn sī cháo chén yǐ xià hù shè zǔ yán zhē yú xíng lù luò chéng wèi zhī yī kōng
及赴任陕郊,洛城自居守分司朝臣以下,互设祖筵,遮于行路,洛城为之一空。
dōu rén guān zhě jiān wàng jī gǔ shèng yú qīng míng sǎ sǎo zhī rì
都人观者肩望击毂,盛于清明洒扫之日。
zì lín dōu yì yǐ zhì yú xíng fán wǔ shí lǐ lián piān bù jué
自临都驿以至于行,凡五十里,连翩不绝。
yǒu bái xū chuán zú míng zhǐ tàn yuē lǎo rén wèi yì lì chuí wǔ shí nián yuè shì duō yǐ ér wèi zēng jiàn zǔ sòng zhī shèng yǒu rú cǐ zhě
有白须传卒,鸣指叹曰:老人为驿吏垂五十年,阅事多矣,而未曾见祖送之盛有如此者。
shí shì liú qiè yǔ yǐ cǐ rì zài jiā zhě wèi chǐ
时士流窃语,以此日在家者为耻。
wò yǒu tí jiā xiáng yì shī yuē jiāo qīn róng jiàn luò chéng kōng shàn xì róng zhuāng shàng jiàng tóng
渥有题嘉祥驿诗曰:交亲荣饯洛城空,善戏戎装上将同。
xīng shǐ zì tiān dān zhào xià diāo ān zhào dì shù chéng zhōng
星使自天丹诏下,雕鞍照地数程中。
mǎ sī jìng gǔ shēng piān xiǎng pèi yìng qīng shān sè gèng hóng
马嘶静谷声偏响,旆映清山色更红。
dào hòu dìng zhī rén yì huà mǎn jiē táng shù yǒu yí fēng
到后定知人易化,满街棠树有遗风。
shī bǎn hòu wèi yì dìng shuài wáng cún shàng shū suì zhī
诗版后为易定帅王存尚书碎之。
chū táng quē shǐ
(出《唐阙史》)
hán dìng cí
韩定辞
táng hán dìng cí wèi zhèn zhōu wáng róng shū jì
唐韩定辞为镇州王镕书记。
pìn yàn shuài liú rén gōng shě yú bīn guǎn mìng shì mù kè mǎ huò àn běi mèng suǒ yán huò zuò huò xià tóng yán jiē
聘燕帅刘仁恭,舍于宾馆,命试幕客马或(按《北梦琐言》或作或,下同)延接。
mǎ yǒu shī zèng hán yuē suì lín fāng cǎo mián mián sī jìn rì xiāng xié zhì lì qiáo
马有诗赠韩曰:燧林芳草绵绵思,尽日相携陟丽谯。
bié hòu quán wù shān shàng wàng xiàn jūn shí fù jiàn wáng qiáo
别后巏嵍山上望,羡君时复见王乔。
huò shī suī qīng xiù rán yì zài zhēng qí xué wèn
或诗虽清秀,然意在征其学问。
hán yì yú zuò shàng chou zhī yuē chóng xiá tái shàng shén xiān kè xué biàn chī lóng yì zuì duō
韩亦于座上酬之曰:崇霞台上神仙客,学辨痴龙艺最多。
shèng dé hǎo jiāng yín bǐ shù míng chāo běn shù zuò shù
盛德好将银笔术(明抄本术作述)。
lì cí kān yǔ xuě ér gē
丽词堪与雪儿歌。
zuò nèi zhū bīn mǐ bù qīn yà chēng miào jù rán yì yí qí yín bǐ zhī pì yě
座内诸宾靡不钦讶称妙句,然亦疑其银笔之僻也。
tā rì huò fù chí yàn shuài zhī mìng dá pìn cháng shān yì mìng dìng cí jiē yú gōng guǎn
他日,或复持燕帅之命,答聘常山,亦命定辞接于公馆。
shí yǒu jì zhuǎn zhuǎn zhě hán zhī suǒ juàn yě
时有妓转转者,韩之所眷也。
měi dāng jiǔ xí huò pín mù zhī
每当酒席,或频目之。
hán yuē xī ài jìn wén gōng fēn jì wěi yú zhào shuāi sūn bó fú chuò xiǎo qiáo yú gōng jǐn gài yǐ sè kě fèng míng rén
韩曰:昔爱晋文公分季隗于赵衰,孙伯符辍小乔于公瑾,盖以色可奉名人。
dàn lǜ chàng jī bù shèng xián zhě zhī gù yuàn chuí yī yǒng bǐ de fèng zhī
但虑倡姬不胜贤者之顾,愿垂一咏,俾得奉之。
huò yuán bǐ wén bù tíng zhui zuò zhuǎn zhuǎn zhī fù
或援笔,文不停缀,作转转之赋。
qí wén shén měi xián qīn qí mǐn miào
其文甚美,咸钦其敏妙。
suì chuán yú yuǎn jìn
遂传于远近。
huò cóng róng wèn hán yǐ xuě ér yín bǐ zhī shì hán yuē xī liáng yuán dì wèi xiāng dōng wáng shí hào xué zhù shū
或从容问韩以雪儿银笔之事,韩曰:昔梁元帝为湘东王时,好学著书。
cháng jì lù zhōng chén yì shì jí wén zhāng zhī měi zhě bǐ yǒu sān pǐn
常记录忠臣义士及文章之美者,笔有三品。
huò yǐ jīn yín diāo shì huò yòng bān zhú wèi guǎn
或以金银雕饰,或用斑竹为管。
zhōng xiào quán zhě yòng jīn guǎn shū zhī dé xíng qīng cuì zhě yòng yín bǐ shū zhī wén zhāng shàn lì zhě yǐ bān zhú shū zhī
忠孝全者用金管书之,德行清粹者用银笔书之,文章赡丽者以斑竹书之。
gù xiāng dōng zhī yù zhèn yú jiāng biǎo xuě ér zhě li mì zhī ài jī néng gē wǔ měi jiàn bīn liáo wén zhāng yǒu jī lì rù yì zhě jí fù xuě ér yè yīn lǜ yǐ gē zhī
故湘东之誉,振于江表雪儿者,李密之爱姬,能歌舞,每见宾僚文章,有奇丽入意者,即付雪儿叶音律以歌之。
yòu wèn chī lóng chū zì hé chǔ
又问痴龙出自何处?
dìng cí yuē luò xià yǒu dòng xué céng yǒu rén wù duò yú xué zhōng
定辞曰:洛下有洞穴,曾有人误堕于穴中。
yīn xíng shù lǐ jiàn jiàn míng kuàng
因行数里,渐见明旷。
jiàn yǒu gōng diàn rén wù fán jiǔ chù
见有宫殿人物凡九处。
yòu jiàn yǒu dà yáng
又见有大羊。
yáng rán yǒu zhū rén qǔ ér shí zhī bù zhī hé suǒ
羊髯有珠,人取而食之,不知何所。
hòu chū yǐ wèn zhāng huá yuē cǐ dì xian jiǔ guǎn yě
后出以问张华曰:此地仙九馆也。
dà yáng zhě míng yuē chī lóng ěr
大羊者,名曰痴龙耳。
dìng cí fù wèn huò quán wù zhī shān dāng zài hé chǔ
定辞复问或,巏嵍之山,当在何处?
huò yuē cǐ duò jūn zhī gù shì hé qiān guāng ér xià wèn
或曰:此隋君之故事,何谦光而下问。
yóu shì liǎng xiāng yuè fú jié jiāo ér qù
由是两相悦服,结交而去。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
yáo yán jié
姚岩杰
yáo yán jié liáng gōng yuán chóng zhī yì sūn yě
姚岩杰,梁公元崇之裔孙也。
tóng mǎo cōng wù jué lún ruò guàn bó tōng fén diǎn
童卯聪悟绝伦,弱冠博通坟典。
mù bān gù sī mǎ qiān wéi wén shí chēng dà rú
慕班固、司马迁为文,时称大儒。
cháng yǐ shī jiǔ fàng yì jiāng zuǒ yóu sì líng hū qián dá páng ruò wú rén
常以诗酒放逸江左,尤肆凌忽前达,旁若无人。
táng qián fú zhōng yán biāo diǎn pó yáng jùn jū chǎng gōng yǔ chū gòu
唐干符中,颜标典鄱阳郡,鞠场公宇初构。
qǐng yán jié jì qí shì
请岩杰纪其事。
wén chéng càn rán qiān yú yán
文成,灿然千余言。
biāo yù kān qù yī èr zì yán jié dà nù biāo bù néng róng
标欲刊去一二字,岩杰大怒,标不能容。
shí yǐ lè shí suì mìng fù bēi yú de mó yú qí wén
时已勒石,遂命覆碑于地,磨于其文。
yán jié yǐ yī piān jì zhī yuē wèi bào yán gōng shi wǒ me wǒ xīn wéi zhǐ yǔ tiān hé
岩杰以一篇纪之曰:为报颜公识我么,我心唯只与天和。
yǎn qián sú wù guān qíng shǎo zuì hòu qīng shān rù mèng míng chāo běn mèng zuò yì duō
眼前俗物关情少,醉后青山入梦(明抄本梦作意)多。
tián zǐ mò xián dàn jiá hèn níng shēng xiū chàng fàn niú gē
田子莫嫌弹铗恨,宁生休唱饭牛歌。
shèng cháo ruò wéi cāng shēng jì yě hé gōng chē dào bì luó
圣朝若为苍生计,也合公车到薜萝。
lú zhào mù xī zhōu yán jié zài wù yuán xiān yǐ zhù shù jì zhào
卢肇牧歙州,岩杰在婺源,先以著述寄肇。
zhào zhī qí shǐ jiǔ yǐ shǒu shū bāo měi zèng yǐ shù bó
肇知其使酒,以手书褒美,赠以束帛。
cí yún bīng huǒ zhī hòu jùn zhōng diāo bì wú yǐ yíng féng dà xián
辞云:兵火之后,郡中凋弊,无以迎逢大贤。
yán jié fù yǐ cháng jiān jī zhī zhào bù dé yǐ yà zhì jùn zhāi dài rú gōng qīng lǐ
岩杰复以长笺激之,肇不得已,迓至郡斋,待如公卿礼。
jì ér rì sì ào nì qīng shì yú zhào
既而日肆傲睨轻视于肇。
zhào cháng yǐ piān yǒng kuā yú yán jié yuē míng yuè zhào ba tiān yán jié dà xiào yuē míng yuè zhào yì tiān nài hé dú yán ba tiān yé
肇常以篇咏夸于岩杰曰:明月照巴天,岩杰大笑曰:明月照一天,奈何独言巴天耶?
zhào jiàn bù dé yì
肇渐不得意。
wú hé huì yú jiāng tíng
无何,会于江亭。
shí kuǎi xī yì zài xí lú qǐng mù qián qǔ yī shì wèi jiǔ lìng wěi yǒu yuè qì zhī míng
时蒯希逸在席,卢请目前取一事为酒令,尾有乐器之名。
zhào lìng yuē yuǎn wàng yú zhōu
肇令曰:远望渔舟。
bù kuò chǐ bā
不阔尺八。
yán jié jù yǐn jiǔ yī qì píng lán ǒu yuě
岩杰遽饮酒一器,凭栏呕哕。
xū yú jí xí hái lìng yuē píng lán yī tǔ yǐ jué kōng hóu
须臾,即席,还令曰:凭栏一吐,已觉空喉。
qí wǔ màn jù ào rú cǐ
其侮慢倨傲如此。
chū zhí yán
(出《摭言》)
dí guī chāng
狄归昌
táng xī zōng xìng shǔ yǒu cí rén yú mǎ wéi yì tí shī yún mǎ wéi yān liǔ zhèng yī yī zhòng jiàn luán yú xìng shǔ guī
唐僖宗幸蜀,有词人于马嵬驿题诗云:马嵬烟柳正依依,重见鸾舆幸蜀归。
quán xià ā mán yīng yǒu yǔ zhè huí xiū gèng ní yáng fēi
泉下阿蛮应有语,这回休更泥杨妃。
bù chū míng shì rén yǎng qí cái
不出名氏,人仰奇才。
cǐ jí shì láng dí guī chāng shī yě chū shū qíng shī
(此即侍郎狄归昌诗也,出《抒情诗》)
dù xún hè
杜荀鹤
táng dù xún hè cháng yín yī lián shī yún jiù yī huī xù xù xīn jiǔ zhú chōu chōu
唐杜荀鹤尝吟一联诗云:旧衣灰絮絮,新酒竹𥬠𥬠。
huò huà yú wéi zhuāng zhuāng yuē wǒ dào yìn jiāng jīn suǒ suǒ lián yòng yù gōu gōu
或话于韦庄,庄曰:我道印将金锁锁,帘用玉钩钩。
zhuāng hòu xī shǔ wèi xiāng
庄后西蜀为相。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
wǔ chén yǒu wén
武臣有文
cáo jǐng zōng
曹景宗
liáng cáo jǐng zōng lèi lì jūn gōng
梁曹景宗累立军功。
tiān jiàn chū zhēng wèi yòu wèi jiāng jūn
天监初,征为右卫将军。
hòu pò wèi jūn zhèn lǚ dì yú huá guāng diàn yàn yǐn lián jù
后破魏军振旅,帝于华光殿宴饮联句。
zuǒ pú yè shěn yuē fù yùn jǐng zōng bù dé yùn yì sè bù píng qǐ qiú fù shī
左仆射沈约赋韵,景宗不得韵,意色不平,启求赋诗。
dì yuē qīng jì néng shén duō rén cái yīng bá hé bì zhǐ zài yī shī
帝曰:卿伎能甚多,人才英拔,何必止在一诗。
jǐng zōng yǐ zuì qiú zuò bù yǐ
景宗已醉,求作不已。
zhào lìng fù jìng bìng liǎng zì
诏令赋竞病两字。
jǐng zōng biàn cāo bǐ ér chéng yuē qù shí ér nǚ bēi guī lái jiā gǔ jìng jiè wèn xíng lù rén hé rú huò qù bìng
景宗便操笔而成曰:去时儿女悲,归来笳鼓竞,借问行路人,何如霍去病?
dì xīn bù yǐ yú shì jìn jué wèi gōng
帝欣不已,于是进爵为公。
chū cáo jǐng zōng chuán
(出《曹景宗传》)
gāo áng
高昂
běi qí gāo áng zì áo cáo dǎn lì guò rén zī cǎi shū yì
北齐高昂字敖曹,胆力过人,姿彩殊异。
qí fù cì tóng wèi qiú yán shī jiào zhī
其父次同,为求严师教之。
áng bù zūn shī xùn zhuān shì chí chěng
昂不遵师训,专事驰骋。
měi yán nán ér dāng héng xíng tiān xià zì qǔ fù guì shuí néng duān zuò dú shū zuò lǎo bó shì yě
每言男儿当横行天下,自取富贵,谁能端坐读书,作老博士也。
qí fù yǐ qí áng cáng áo cáo gù míng zì zhī
其父以其昂藏敖曹,故名字之。
dōng wèi mò qí shén wǔ qǐ yì áng qīng yì fù zhī yīn chéng bà yè chú shì zhōng sī tú jiān xī nán dào dà dū dū
东魏末,齐神武起义,昂倾意附之,因成霸业,除侍中司徒,兼西南道大都督。
ér áo cáo kù hǎo wèi shī yā yǒu qíng zhì shí rén chēng yān
而敖曹酷好为诗,雅有情致,时人称焉。
cháng cóng jūn yǔ xiāng zhōu cì shǐ sūn téng zuò xíng lù nán yuē juǎn jiá cháng qū bù kě xi liù rì liù yè sān dù shí
常从军,与相州刺史孙腾作《行路难》曰:卷甲长驱不可息,六日六夜三度食。
chū shí yán zuò hǔ láo tíng gèng bèi chǔ zhì hé qiáo běi
初时言作虎牢停,更被处置河桥北。
huí shǒu jué wàng biàn xiāo tiáo bēi lái xuě tì hái zì yì
回首绝望便萧条,悲来雪涕还自抑。
yòu yǒu zhēng xíng shī yuē lóng zhǒng qiān kǒu yáng quán lián bǎi hú jiǔ
又有征行诗曰:珑种千口羊,泉连百壶酒。
zhāo zhāo wéi shān liè yè yè yíng xīn fù
朝朝围山猎,夜夜迎新妇。
qǐng zhī qí dì jì shì wèi qí zhōu cì shǐ áo cáo fā yì yǐ quàn jiǔ
顷之,其弟季式为齐州刺史,敖曹发驿以劝酒。
nǎi zèng shī yuē lián jūn yì jūn tíng yù sǐ tiān shàng rén jiān wú kě bǐ
乃赠诗曰:怜君忆君停欲死,天上人间无可比。
zǒu mǎ hǎi biān shè yóu lù piān zuò shí shàng dàn míng zhì
走马海边射游鹿,偏坐石上弹鸣雉。
xī shí fāng bó yuàn sān gōng jīn rì sī tú xiàn cì shǐ
昔时方伯愿三公,今日司徒羡刺史。
yú piān shén duō cǐ bù fù zài
余篇甚多,此不复载。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
hè ruò bì
贺若弼
duò hè ruò bì zì fǔ bó shǎo yǒu dà zhì
隋贺若弼字辅伯,少有大志。
xiāo yǒng biàn gōng mǎ jiě zhǔ wén shè shū jì yǒu zhòng míng
骁勇便弓马,解属文,涉书记,有重名。
jí duò wén shòu shàn yīn yǒu píng jiāng nán zhī zhì
及隋文受禅,阴有平江南之志。
fǎng kě rèn zhě gāo yǐng jiàn bì yǒu wén wǔ cái gàn bài zǒng guǎn wěi yǐ píng chén zhī shì ruò bì xīn rán yǐ wéi jǐ rèn
访可任者,高颖荐弼有文武才干,拜总管,委以平陈之事,若弼欣然以为己任。
yǔ shòu zhōu zǒng guǎn yuán xióng bìng wéi zhòng zhèn
与寿州总管源雄并为重镇。
ruò bì yí shī yuē jiāo hé piào qí mù hé pǔ fú bō yíng
若弼遗诗曰:交河骠骑幕,合浦伏波营。
wù shǐ qí lín shàng wú wǒ èr rén míng
勿使麒麟上,无我二人名。
xiàn píng chén shí cè chēng shàng zhǐ
献平陈十策,称上旨。
kāi huáng jiǔ nián dà jǔ fá chén yǐ ruò bì wéi xíng jūn zǒng guǎn fú chén shū bǎo
开皇九年,大举伐陈,以若弼为行军总管,俘陈叔宝。
chū hè ruò bì chuán
(出《贺若弼传》)
li mì
李密
duò li mì pú shān gōng kuān zhī zǐ yě
隋李密,蒲山公宽之子也。
chū shòu qīn wèi dà dū dū fēi qí suǒ hǎo chēng jí ér guī
初授亲卫大都督,非其所好,称疾而归。
dà yè zhōng zuǒ yáng xuán gǎn qǐ bīng
大业中,佐杨玄感起兵。
jí xuán gǎn bài mì jiān xíng rù guān wáng dǐ píng yuán
及玄感败,密间行入关,亡抵平原。
zéi shuài hǎo xiào dé bù lǐ zhī zāo jī jǐn zhì xuē shù pí ér shí
贼帅郝孝德不礼之,遭饥馑,至削树皮而食。
nǎi yì suī yáng shě yú cūn zhōng biàn míng xìng chēng liú zhī yuǎn jù tú jiào shòu
乃诣睢阳,舍于村中,变名姓称刘知远,聚徒教授。
jīng shù yuè bù dé zhì
经数月,不得志。
nǎi wèi wǔ yán shī yuē jīn fēng yáng qiū jié yù lù diāo wǎn lín
乃为五言诗曰:金风飏秋节,玉露凋晚林。
cǐ xī qióng tú shì yù táo shāng cùn xīn
此夕穷途士,郁陶伤寸心。
tiào tīng liáng duō gǎn kāng kǎi dú zhān jīn
眺听良多感,慷慨独沾襟。
zhān jīn hé suǒ wèi chàng rán huái gǔ yì
沾襟何所为,怅然怀古意。
qín sú yóu wèi píng hàn dào jiāng hé jì
秦俗犹未平,汉道将何冀。
fán kuài shì jǐng tú xiāo hé dāo bǐ lì
樊哙市井屠,萧何刀笔吏。
yī zhāo shí yùn hé wàn gǔ chuán míng shì
一朝时运合,万古传名谥。
jì yán shì shàng xióng xū shēng zhēn kě kuì
寄言世上雄,虚生真可愧。
shī chéng qì xià shù xíng
诗成,泣下数行。
yì níng yuán nián mì tiě jù luò kǒu huì qún dào bǎi wàn zhù tán chēng wèi gōng
义宁元年,密僣据洛口,会群盗百万,筑坛称魏公。
jiàn yuán èr nián mì zì gǒng luò gǔ xíng fá duò bīng bài guī táng shòu guāng lù qīng
建元二年,密自巩洛,鼓行伐隋,兵败归唐,授光禄卿。
chū hé luò jì
(出《河洛记》)
gāo chóng wén
高崇文
táng xiāng gāo chóng wén běn jì mén zhī xiāo jiàng yě yǐ tǎo liú pì gōng shòu xi chuān jié dù shǐ
唐相高崇文本蓟门之骁将也,以讨刘辟功,授西川节度使。
yī dàn dà xuě zhū cóng shì yín shǎng yǒu shī
一旦大雪,诸从事吟赏有诗。
chóng wén jù zhì yǐn xí xiào yuē zhū jūn zì wèi lè shū bú jiàn gù bǐ fū bǐ fū wǔ rén yì yǒu yī yǒng xuě shī
崇文遽至饮席,笑曰:诸君自为乐,殊不见顾鄙夫,鄙夫武人,亦有一咏雪诗。
nǎi kǒu zhàn yuē chóng wén chóng wǔ bù chóng wén tí gē chū sài jiù cóng jūn
乃口占曰:崇文崇武不崇文,提戈出塞旧从军。
yǒu sì hú ér shè fēi yàn bái máo kōng lǐ luò fēn fēn
有似胡儿射飞雁,白毛空里落纷纷。
shī duō zhōng de jiē wèi běi qí áo cáo zhī bǐ
诗多中的,皆谓北齐敖曹之比。
tài wèi pián jí qí sūn yě
太尉骈,即其孙也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
wáng zhì xìng
王智兴
táng shì zhōng wáng zhì xìng chū wèi xú zhōu jié dù shǐ wǔ lüè yīng tè yǒu mìng shì zhī yù
唐侍中王智兴,初为徐州节度使,武略英特,有命世之誉。
mù fǔ jì kāi suǒ pì jiē shì míng shì
幕府既开,所辟皆是名士。
yī dàn cóng shì yú shǐ yuàn huì yǐn yǔ bīn péng fù shī
一旦从事于使院会饮,与宾朋赋诗。
qǐng zhī dá yú wáng
顷之达于王。
wáng nǎi zhào hù jūn jù zhì
王乃召护军俱至。
cóng shì yīn píng qù hàn mò dàn yǐ bēi pán yíng jiē
从事因屏去翰墨,但以杯盘迎接。
liáng jiǔ wèn zhī yuē shì wén pàn guān yǔ zhū xián zuò shī hé de jiàn mǒu ér ba
良久问之曰:适闻判官与诸贤作诗,何得见某而罢?
jù lìng què qǔ bǐ yàn yǐ cǎi jiān shù fú chén xí shàng
遽令却取笔砚,以彩笺数幅陈席上。
zhòng bīn xiāng yǔ chí yí
众宾相与持疑。
sì xíng shāng jǔ lè fù yuē běn lái yù guān zhì zuò fēi yǐ yǐn jiǔ wéi yì
俟行觞举乐,复曰:本来欲观制作,非以饮酒为意。
shí xiǎo lì yì yǐ jiān hàn zhì yú wáng gōng zhī qián cóng shì lǐ wèi yī ràng
时小吏亦以笺翰置于王公之前,从事礼为揖让。
wáng yuē mǒu tāo qián fā jì wèi cháng liú xīn zhāng jù
王曰:某韬钤发迹,未尝留心章句。
jīn rì péi fèng yīng máo bù miǎn yì chén yú kěn
今日陪奉英髦,不免亦陈愚恳。
yú shì yǐn zhǐ yuán háo qǐng kè ér jiù yún sān shí nián lái lǎo jiàn r gāng bèi láng guān qiǎn zuò shī
于是引纸援毫,顷刻而就云:三十年来老健儿,刚被郎官遣作诗。
jiāng nán huā liǔ cóng jūn yǒng sài běi yān chén wǒ zì zhī
江南花柳从君咏,塞北烟尘我自知。
sì zuò lǎn zhī jīng tàn wú yǐ
四座览之,惊叹无已。
shí wén rén zhāng hù yì yù cǐ yán
时文人张祜亦预此筵。
jiān jūn wèi yuán yuē guān cí shèng shì qǐ de wú yán
监军谓元曰:观兹盛事,岂得无言?
hù jí xí wèi shī yǐ xiàn yún shí nián shòu mìng zhèn fāng yú xiào jié zhōng guī liǎng yǒu yú
祜即席为诗以献云:十年受命镇方隅,孝节忠规两有余。
shuí xìn jiāng tán jiā zhèng wài lǐ líng zhāng jù yòu jūn shū
谁信将坛嘉政外,李陵章句右军书。
zhì xìng lǎn zhī xiào yuē bāo shì zhī cí kě wèi guò dāng yǐ
智兴览之笑曰:褒饰之词,可谓过当矣。
zuǒ yòu huò yán yuē shū shēng zhī tú wu wèi chǎn nìng
左右或言曰:书生之徒,务为谄侫。
zhì xìng huà zhī yuē yǒu rén dào wǒ è rǔ bèi yòu kěn fǒu
智兴叱之曰:有人道我恶,汝辈又肯否?
zhāng xiù cái hǎi nèi míng shì qǐ yún yì de
张秀才海内名士,岂云易得。
tiān xià rén wén qiě yǐ wéi wáng zhì xìng lè shàn yǐ
天下人闻,且以为王智兴乐善矣。
zhù liú shù xún lín qí zèng juàn qiān pǐ
驻留数旬,临岐赠绢千匹。
chū jù tán lù
(出《剧谈录》)
gāo pián
高骈
táng gāo pián yòu hǎo wèi shī yā yǒu jī zǎo shǔ qíng fù yǒng héng jué cháng liú shí bǐng bǐ zhě duō bù jí zhī
唐高骈幼好为诗,雅有奇藻,属情赋咏,横绝常流,时秉笔者多不及之。
gù lǐ shì zhī jì yán xūn chén yǒu wén zhě pián qí shǒu yān
故李氏之季,言勋臣有文者,骈其首焉。
jí yù luàn duō wáng jīn qí cún zhě shèng chuán yú shí
集遇乱多亡,今其存者盛传于时。
qí zì fù yán huái shī yuē hèn fá píng róng cè cán dēng bài jiàng tán
其自赋《言怀诗》曰:恨乏平戎策,惭登拜将坛。
shǒu chí jīn yuè zhòng shēn guà tiě yī hán
手持金钺重,身挂铁衣寒。
zhǔ shèng kuāng fú yì ēn shēn bào xiào nán
主圣匡扶易,恩深报效难。
sān biān yóu wèi jìng hé gǎn biàn xiū guān
三边犹未静,何敢便休官。
èr nǚ miào shī yún dì shùn nán xún qù bù hái èr fēi yōu yuàn shuǐ yún jiān
《二女庙诗》云:帝舜南巡去不还,二妃幽怨水云间。
dāng shí zhū lèi chuí duō shǎo zhí dào ér jīn zhú shàng bān
当时珠泪垂多少,直到而今竹尚斑。
yòu yǒng xuě yún liù yuè huā piāo rù hù shí zuò kàn xiū zhú biàn qióng zhī
又《咏雪》云:六月花飘入户时,坐看修竹变琼枝。
qūn xún hǎo shàng gāo lóu wàng gài jìn rén jiān è lù qí
逡巡好上高楼望,盖尽人间恶路歧。
yòu tīng gē shī gōng zǐ yāo huān yuè mǎn lóu jiā rén jiē diào chàng yī zhōu
又《听歌》诗:公子邀欢月满楼,佳人揭调唱伊州。
biàn cóng xí shàng qiū fēng qǐ zhí dào xiāo guān shuǐ jìn tóu
便从席上秋风起,直到萧关水尽头。
yòu jì sēng qióng zhú zhàng shī yún jiān qīng qióng zhú zhī yī zhàng yǒu jiǔ jié
又《寄僧筇竹杖诗》云:坚轻筇竹枝,一杖有九节。
jì yǔ wò zhōu sēng xián bù qiū shān yuè
寄与沃州僧,闲步秋山月。
chū xiè pán zá shuō
(出谢蟠《杂说》)
luō zhāo wēi
罗昭威
liáng qiū wáng luō zhāo wēi shì wèi wǔ rén yǒu dǎn jué xǐ shàng wén xué yǎ hǎo rú shēng
梁邺王罗昭威世为武人,有胆决,喜尚文学,雅好儒生。
yú tīng suǒ zhī cè bié lì xué shě zhāo yán sì fāng yóu shì zhì yú qí jiān dài yǐ ēn lǐ
于厅所之侧,别立学舍,招延四方游士,置于其间,待以恩礼。
měi dàn shì shì zhī xiá zé yǔ zhū rú jiǎng lùn jīng yì
每旦视事之暇,则与诸儒讲论经义。
jù shū wàn yú juǎn yú xué shè zhī cè jiàn zhì shū lóu zòng rú shì suí yì guān lǎn jǐ yì zī zī fěng sòng
聚书万余卷,于学舍之侧,建置书楼,纵儒士随意观览,己亦孜孜讽诵。
dāng shí fán mù zhī zhōng zuì huò wén zhāng zhī yù
当时蕃牧之中,最获文章之誉。
měi mìng mù kè zuò sì fāng shū xí xiǎo bù chēng zhǐ huài liè dǐ qì zì bì jiān qǐ cǎo xià bǐ chéng wén
每命幕客作四方书檄,小不称旨,坏裂抵弃,自襞笺起草,下笔成文。
suī wú zǎo lì zhī fēng mù kè duō suǒ bù jí
虽无藻丽之风,幕客多所不及。
yòu pì yú qī yán shī měi gē jiǔ yàn huì chí tíng yóu lǎn lián bù fù yǒng tí zhī wū bì
又僻于七言诗,每歌酒宴会,池亭游览,廉不赋咏,题之屋壁。
jiāng nán yǒu luō yǐn zhě wèi liǎng zhè qián liú mù kè yǒu wén xué
江南有罗隐者,为两浙钱镠幕客,有文学。
zhāo wēi tè qiǎn shǐ bì jiāo pìn shēn nán ruǎn zhī jìng
昭威特遣使币交聘,申南阮之敬。
yǐn xī yǐ suǒ zhù wén zhāng shī fù chóu jì zhāo wēi
隐悉以所著文章诗赋,酬寄昭威。
zhāo dà qīng mù zhī nǎi mù qí suǒ wèi shī yuē luó jiāng dōng
昭大倾慕之,乃目其所为诗曰罗江东。
jīn yè zhōng rén shì yǒu fěng sòng zhě
今邺中人士,有讽诵者。
cháng zì wèi tài tīng jì yì wēi yǒu kě guān
尝自为太厅记,亦微有可观。
chū luō zhāo wēi chuán
(出《罗昭威传》)