lè shùn bái yù guǎn shī yán shī kuàng shī juān chǔ huái wáng xián yáng gōng tóng rén suí wén dì táng tài zōng
乐舜白玉琯师延师旷师涓楚怀王咸阳宫铜人隋文帝唐太宗
wèi dào bì cáo shào kuí péi zhī gǔ li sì zhēn sòng yǎn wáng rén yù li shī huì
卫道弼曹绍夔裴知古李嗣真宋沇王仁裕李师诲
qín yú fán lè liú dào qiáng zhào hòu mǎ róng yáng xiù li miǎn zhāng hóng jìng dǒng tíng lán cài yōng
琴玙璠乐刘道强赵后马融杨秀李勉张弘靖董庭兰蔡邕
yú dí hán gāo wáng zhōng sàn
于𬱖 韩皋王中散
sè ruǎn xián
瑟阮咸
lè
乐
shùn bái yù guǎn
舜白玉琯
shùn zhī shí xī wáng mǔ lái xiàn bái yù guǎn
舜之时,西王母来献白玉琯。
hàn zhāng dì shí líng líng wén xué xī jǐng yú lěng dào shùn cí xià de shēng bái yù guǎn
汉章帝时,零陵文学奚景于冷道舜祠下得笙白玉琯。
zhī gǔ yǐ yù wèi guǎn hòu nǎi yì zhī yǐ zhú wèi guǎn ěr
知古以玉为琯,后乃易之以竹为琯耳。
fu yǐ yù zuò yīn gù shén rén hé fèng huáng yí yě
夫以玉作音,故神人和,凤凰仪也。
chū fēng sú tōng
(出《风俗通》)
shī yán
师延
shī yán zhě yīn zhī yuè gōng yě
师延者,殷之乐工也。
zì páo huáng yǐ lái qí shì zūn cǐ zhí
自庖皇以来,其世遵此职。
zhì shī yán jīng shù yīn yáng xiǎo míng xiàng wěi zhōng mò cè qí wéi rén
至师延精述阴阳,晓明象纬,终莫测其为人。
shì zǎi liáo jué ér huò chū huò yǐn
世载辽绝,而或出或隐。
zài xuān yuán zhī shì wèi sī lè zhī guān
在轩辕之世,为司乐之官。
jí hu yīn shí zǒng xiū sān huáng wǔ dì zhī lè
及乎殷时,总修三皇五帝之乐。
fǔ yī xián zhī qín zé de zhī jiē shēng
抚一弦之琴,则地祗皆升。
chuī yù lǜ zé tiān shén jù jiàng
吹玉律,则天神俱降。
dāng xuān yuán zhī shí yǐ nián shù bǎi suì tīng zhòng guó lè shēng yǐ shěn shì dài xīng wáng zhī zhào
当轩辕之时,已年数百岁,听众国乐声,以审世代兴亡之兆。
zhì xià mò bào yuè qì yǐ bēn yīn
至夏末,抱乐器以奔殷。
ér zhòu yín yú shēng sè nǎi jū shī yán yú yīn gōng zhī nèi yù jí xíng lù
而纣淫于声色,乃拘师延于阴宫之内,欲极刑戮。
yīn gōng qiú rén zhī suǒ shī yán jì bèi qiú zhí zòu qīng shāng liú zhǐ diào jiǎo zhī yīn
(阴宫囚人之所)师延既被囚絷,奏清商流徵调角之音。
sī yù zhě yǐ wén yú zhòu yóu xián yuē cǐ nǎi chún gǔ yuǎn lè fēi yú kě tīng yuè yě
司狱者以闻于纣,犹嫌曰:此乃淳古远乐,非余可听悦也。
yóu bù shì
犹不释。
shī yán nǎi gèng zòu mí hún yín pò zhī qū yǐ huan xiū yè zhī yú nǎi de miǎn páo luò zhī hài
师延乃更奏迷魂淫魄之曲,以欢修夜之娱,乃得免炮烙之害。
wén zhōu wǔ wáng xīng shī nǎi yuè pú liú ér shì
闻周武王兴师,乃越濮流而逝。
huò yún qí běn sǐ yú shuǐ fǔ
或云,其本死于水府。
gù jìn wèi zhī rén juān shí zhù jīn tú huà yǐ xiàng qí xíng lì cí bù jué yǐ
故晋卫之人镌石铸金图画以象其形,立祠不绝矣。
chū wáng zǐ nián shí yí jì
(出《王子年拾遗记》)
shī kuàng
师旷
shī kuàng zhě huò yún chū yú jìn líng zhī shì
师旷者,或云出于晋灵之世。
yǐ zhǔ yuè guān miào biàn yīn lǜ zhuàn bīng shū wàn piān shí rén mò zhī qí yuán yì chū mò nán xiáng yě
以主乐官,妙辩音律,撰兵书万篇,时人莫知其原裔,出没难详也。
jìn píng gōng shí yǐ yīn yáng zhī xué xiǎn yú dāng shì
晋平公时,以阴阳之学,显于当世。
nǎi xūn mù wéi gǔ yǐ jué sāi zhòng lǜ
乃薰目为瞽,以绝塞众虑。
zhuān xīn yú xīng suàn yīn lǜ kǎo zhōng lǚ yǐ dìng sì shí wú háo lí zhī yì
专心于星算音律,考钟吕以定四时,无毫厘之异。
chūn qiū bù jì shī kuàng chū yú hé dì zhī shí
春秋不记师旷出于何帝之时。
kuàng zhī mìng yù zhōng nǎi shù bǎo fú bǎi juǎn
旷知命欲终,乃述《宝符》百卷。
zhì zhàn guó fēn zhēng qí shū miè jué yǐ
至战国分争,其书灭绝矣。
jìn píng gōng shǐ shī kuàng zòu qīng zhǐ shī kuàng yuē qīng zhǐ bù rú qīng jiǎo yě
晋平公使师旷奏清征,师旷曰:清征不如清角也。
gōng yuē qīng jiǎo kě de wén hu
公曰:清角可得闻乎?
shī kuàng yuē jūn dé báo bù zú tīng zhī tīng zhī jiāng kǒng bài
师旷曰:君德薄,不足听之,听之将恐败。
gōng yuē guǎ rén lǎo yǐ suǒ hǎo zhě yīn yuàn suì tīng zhī
公曰:寡人老矣,所好者音,愿遂听之。
shī kuàng bù dé yǐ ér gǔ
师旷不得已而鼓。
yī zòu zhī yǒu yún cóng xī běi fāng qǐ
一奏之,有云从西北方起;
zài zòu zhī dà fēng zhì dà yǔ suí zhī
再奏之,大风至,大雨随之。
chè wéi mù pò zǔ dòu duò láng wǎ
掣帷幕,破俎豆,堕廊瓦。
zuò zhě sàn zǒu
坐者散走;
píng gōng kǒng jù fú yú láng shì
平公恐惧,伏于廊室。
jìn guó dà hàn chì dì sān nián píng gōng zhī shēn suì bìng
晋国大旱,赤地三年,平公之身遂病。
chū wáng zǐ nián shí yí jì
(出《王子年拾遗记》)
shī juān
师涓
shī juān zhě chū yú wèi líng gōng zhī shì
师涓者出于卫灵公之世。
néng xiě liè dài zhī lè shàn zào xīn qǔ yǐ dài gǔ shēng gù yǒu sì shí zhī lè
能写列代之乐,善造新曲,以代古声,故有四时之乐。
chūn yǒu lí hóng qù yàn yīng píng zhī gē
春有《离鸿》、《去雁》、《应苹》之歌;
xià yǒu míng chén jiāo quán zhū zhū yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi huá liú jīn zhī diào
夏有《明晨》、《焦泉》、《朱(朱原作之,据明抄本改)华》、《流金》之调;
qiū yǒu shāng biāo bái yún luò yè chuī péng zhī qū
秋有《商飚》、《白云》、《落叶》、《吹蓬》之曲;
dōng yǒu níng hé liú yīn chén yún zhī cāo
冬有《凝河》、《流阴》、《沉云》之操。
cǐ sì shí zhī shēng zòu yú líng gōng gōng chén miǎn xīn huò wàng yú zhèng shì
此四时之声,奏于灵公,公沉湎心惑,忘于政事。
qú bó yù jiàn yuē cǐ suī yǐ fā yáng qì lǜ zhōng wèi chén miǎn mí màn zhī yīn wú hé yú fēng yǎ fēi xià chén yi jiàn yú jūn yě
蘧伯玉谏曰:此虽以发扬气律,终为沉湎靡曼之音,无合于风雅,非下臣宜荐于君也。
líng gōng nǎi qù xīn shēng ér qīn zhèng wu gù wèi rén měi qí huà yān
灵公乃去新声而亲政务,故卫人美其化焉。
shī juān huǐ qí wéi yú yǎ sòng shī wéi chén zhī dào nǎi tuì ér yǐn jì
师涓悔其违于雅颂,失为臣之道,乃退而隐迹。
bó yù fén qí yuè qì yú jiǔ dá zhī qú kǒng hòu shì chuán zào yān
伯玉焚其乐器于九达之衢,恐后世传造焉。
qí gē qǔ yān miè shì dài liáo yuǎn wéi jì qí piān mù zhī dà yì yě
其歌曲湮灭,世代辽远,唯纪其篇目之大意也。
chū wáng zǐ nián shí yí jì
(出《王子年拾遗记》)
chǔ huái wáng
楚怀王
dòng tíng zhī shān fú yú shuǐ shàng qí xià jīn táng shù bǎi jiān dì nǚ jū zhī
洞庭之山浮于水上,其下金堂数百间,帝女居之。
sì shí wén jīn shí sī zhú zhī shēng chè yú shān dǐng
四时闻金石丝竹之声彻于山顶。
chǔ huái wáng zhī shí yǔ qún cái fù shī yú shuǐ méi
楚怀王之时,与群才赋诗于水湄。
gù yún xiāo xiāng dòng tíng zhī lè tīng zhě lìng rén nán lǎo suī xián chí xiāo sháo bù néng bǐ yān
故云,潇湘洞庭之乐,听者令人难老,虽《咸池》《萧韶》不能比焉。
měi sì zhòng zhī jié wáng cháng rào shān yǐ yóu yàn
每四仲之节,王尝绕山以游宴。
gè jǔ sì zhòng zhī qì yǐ wéi yuè zhāng
各举四仲之气,以为乐章。
wéi zhòng chūn lǜ zhōng jiā zhōng nǎi zuò qīng liú shuǐ zhī shī yàn yú shān nán
惟仲春律中夹钟,乃作轻流水之诗,宴于山南。
shí zhōng ruí bīn nǎi zuò hào lù qiū shuāng zhī qū
时中蕤宾,乃作《皓露》《秋霜》之曲。
qí hòu huái wáng hǎo jìn jiān xióng qún xián táo yuè
其后怀王好进奸雄,群贤逃越。
qū píng yǐ zhōng jiàn chì yǐn yú yuán lǐ zhī jiān
屈平以忠见斥,隐于沅澧之间。
wáng pò zhú bù yǐ nǎi fù qīng lěng zhī yuān
王迫逐不已,乃赴清冷之渊。
chu rén sī mù zhī wèi zhī shuǐ xiān
楚人思慕之,谓之水仙。
chū wáng zǐ nián shí yí jì
(出《王子年拾遗记》)
xián yáng gōng tóng rén
咸阳宫铜人
qín xián yáng gōng zhōng yǒu tóng rén tóng rén yuán zuò zhù tóng jù míng chāo běn gǎi shí èr méi zuò gāo jiē sān wǔ chǐ
秦咸阳宫中有铜人(铜人原作铸铜,据明抄本改)十二枚,坐高皆三五尺。
liè zài yī yán shǎng qín zhù yú shēng gè yǒu suǒ zhí
列在一筵上,琴筑竽笙,各有所执。
jiē zǔ shòu huá cǎi yǎn ruò shēng rén
皆组绶华采,俨若生人。
yán xià yǒu tóng guǎn shàng kǒu gāo shù chǐ
筵下有铜管,上口高数尺。
qí yī guǎn kōng nèi yǒu shéng dà rú zhǐ
其一管空,内有绳大如指。
shǐ yī rén chuī kōng guǎn yī rén niǔ shéng zé qín sè yú zhù jiē zuò yǔ zhēn lè bù yì
使一人吹空管,一人纽绳,则琴瑟竽筑皆作,与真乐不异。
chū xī jīng zá jì
(出《西京杂记》)
suí wén dì
隋文帝
suí wén dì kāi huáng shí sì nián yú dí quán huò yù qìng shí sì
隋文帝开皇十四年,于翟泉获玉磬十四。
xuán zhī yú tíng yǒu èr sù yī shén rén lái jī zhī qí shēng miào jué
悬之于庭,有二素衣神人来击之,其声妙绝。
chū qià wén jì
(出《洽闻记》)
táng tài zōng
唐太宗
táng tài zōng liú xīn yǎ zhèng lì jīng wén jiào
唐太宗留心雅正,励精文教。
jí mìng tài cháng qīng zǔ xiào sūn zhèng gōng shāng qǐ jū láng lǚ cái xí yīn yùn xié lǜ láng zhāng wén shōu kǎo lǜ lǚ
及命太常卿祖孝孙正宫商,起居郎吕才习音韵,协律郎张文收考律吕。
píng qí sàn làn wèi zhī shé zhōng
平其散滥,为之折衷。
zuò jiàng shén lè wèi jiǔ gōng wǔ tiān xià mí rán xiàng fēng yǐ
作降神乐,为九功舞,天下靡然向风矣。
chū xiào sūn yǐ liáng chén jiù lè zá yòng wú chǔ zhī yīn zhōu qí jiù lè duō shè hú róng zhī jì yú shì zhēn zhuó nán běi kǎo yǐ gǔ yīn ér zuò dà táng yǎ yuè
初孝孙以梁陈旧乐杂用吴楚之音,周齐旧乐多涉胡戎之伎,于是斟酌南北,考以古音,而作大唐雅乐。
yǐ shí èr lǜ gè shùn qí yuè xuán xiāng wéi gōng
以十二律,各顺其月,旋相为宫。
àn lǐ jì yún dà lè yǔ tiān de tóng hé
按《礼记》云,大乐与天地同和。
shī xù yún tài píng zhī yīn ān yǐ lè qí zhèng hé
《诗序》云,太平之音安以乐,其政和。
gù zhì shí èr hé zhī lè hé sān shí qū bā shí sì diào
故制十二和之乐,合三十曲八十四调。
jì huán qiū yǐ huáng zhōng wèi gōng fāng zé yǐ dà lǚ wèi gōng zōng miào yǐ tài cù wèi gōng
祭环丘以黄钟为宫,方泽以大吕为宫,宗庙以太簇为宫。
wǔ jiāo yíng xiǎng zé suí yuè yòng lǜ wèi gōng
五郊迎享,则随月用律为宫。
chū duò dàn yòng huáng zhōng yī gōng wéi kòu qī zhōng
初,隋但用黄钟一宫,唯扣七钟。
yú wǔ xū xuán ér bù kòu
余五虚悬而不扣。
jí xiào sūn zào xuán gōng zhī fǎ kòu zhōng jiē biàn wú fù xū xuán yǐ
及孝孙造旋宫之法,扣钟皆遍,无复虚悬矣。
shí zhāng wén shōu shàn yīn lǜ yǐ xiāo jí yuè pǔ wèi shén xiáng xī qǔ lì dài yán gé jié zhú wèi shí èr lǜ chuī zhī bèi jìn xuán gōng zhī yì
时张文收善音律,以萧吉乐谱未甚详悉,取历代沿革,截竹为十二律吹之,备尽旋宫之义。
tài zōng yòu zhào wén shōu yú tài cháng lìng yǔ xiào sūn cān dìng yǎ yuè
太宗又召文收于太常,令与孝孙参定雅乐。
tài lè gǔ zhōng shí èr sú hào yǎ zhōng mò néng tōng zhě
太乐古钟十二,俗号哑钟,莫能通者。
wén shōu chuī lǜ diào zhī shēng nǎi chàng chè
文收吹律调之,声乃畅彻。
zhī yīn lè zhě xián fú qí miào shòu xié lǜ láng
知音乐者咸伏其妙,授协律郎。
jí xiào sūn zú wén shōu shǐ fù cǎi sān lǐ gèng jiā lí gé ér lè jiào dà bèi yǐ
及孝孙卒,文收始复采三礼,更加厘革,而乐教大备矣。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
yòu rùn zhōu céng de yù qìng shí èr yǐ xiàn
又润州曾得玉磬十二以献。
zhāng lǜ gēng kòu qí yī yuē jìn mǒu suì suǒ zào yě
张率更叩其一曰:晋某岁所造也。
shì suì rùn yuè zào qìng zhě fǎ yuè shù dāng yǒu shí sān gè quē qí yī yi rú huáng zhōng dōng jiǔ chǐ jué
是岁闰月,造磬者法月数,当有十三个,缺其一,宜如黄钟东九尺掘。
bì děi yān
必得焉。
qiú zhī rú yán suǒ de
求之,如言所得。
chū guó shǐ yì zuǎn yòu zhēn guàn zhōng jǐng yún jiàn hé shuǐ qīng
(出《国史异纂》)又贞观中,景云见,河水清。
zhāng lǜ gēng zhì wèi jǐng yún hé qīng gē míng yuē yàn lè jīn yuán huì dì yī zòu shì yě
张率更制为《景云河清歌》,名曰燕乐,今元会第一奏是也。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
yòu tài zōng zhī píng liú wǔ zhōu hé dōng shì shù gē wǔ yú dào jūn rén xiāng yǔ zuò qín wáng pò zhèn yuè zhī qū
又太宗之平刘武周,河东士庶歌舞于道,军人相与作秦王破阵乐之曲。
hòu biān yuè fǔ yún
后编乐府云。
yòu pò zhèn yuè bèi jiǎ chí jǐ yǐ xiàng zhàn shì
又《破阵乐》,被甲持戟,以象战事。
qìng shàn lè cháng xiù yè xǐ yǐ xiàng wén dé
《庆善乐》,长袖曳屣,以象文德。
zhèng gōng jiàn zòu pò zhèn yuè zé fǔ ér bù shì
郑公见奏《破阵乐》,则俯而不视;
qìng shàn lè zé wán zhī bù yàn
《庆善乐》,则玩之不厌。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
wèi dào bì cáo shào kuí
卫道弼曹绍夔
yuè gōng wèi dào bì tiān xià mò néng yǐ shēng qī zhě
乐工卫道弼,天下莫能以声欺者。
cáo shào kuí yǔ dào bì jiē wèi tài lè hé xiǎng běi jiāo
曹绍夔与道弼皆为太乐,合享北郊。
yù shǐ nù shào kuí yù yǐ lè bù hé wèi zuì
御史怒绍夔,欲以乐不和为罪。
zá kòu zhōng qìng shēng shǐ kuí wén zhào zhī wú wù zhě yóu shì fǎn tàn fú
杂扣钟磬声,使夔闻,召之无误者,由是反叹伏。
luò yáng yǒu sēng fáng zhōng qìng zǐ yè zhé zì míng
洛阳有僧,房中磬子夜辄自鸣。
sēng yǐ wéi guài jù ér chéng jí
僧以为怪,惧而成疾。
qiú shù shì bǎi fāng jìn zhī zhōng bù néng yǐ
求术士,百方禁之,终不能已。
kuí yǔ sēng shàn lái wèn jí sēng jù yǐ gào
夔与僧善,来问疾,僧具以告。
é jī zhāi zhōng fù zuò shēng
俄击斋钟,复作声。
shào kuí xiào yuē míng rì kě shè shèng zhuàn dāng wèi chú zhī
绍夔笑曰:明日可设盛馔,当为除之。
sēng suī bù xìn shào kuí yán jì qí huò xiào nǎi jù zhuàn yǐ dài zhī
僧虽不信绍夔言,冀其或效,乃具馔以待之。
kuí shí qì chū huái zhōng cuò lú qìng shù chù ér qù qí shēng suì jué
夔食迄,出怀中锉,𬬻磬数处而去,其声遂绝。
sēng kǔ wèn qí suǒ yǐ kuí yún cǐ qìng yǔ zhōng lǜ hé jī bǐ cǐ yīng
僧苦问其所以,夔云:此磬与钟律合,击彼此应。
sēng dà xǐ qí jí yì yù
僧大喜,其疾亦愈。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
péi zhī gǔ
裴知古
péi zhī gǔ zòu yuè wèi yuán xíng chōng yuē jīn shí xié hé dāng yǒu jí qìng zhī shì qí zài táng shì zǐ sūn ěr
裴知古奏乐,谓元行冲曰:金石谐和,当有吉庆之事,其在唐室子孙耳。
qí yuè zhōng zōng jí wèi
其月,中宗即位。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
yòu péi zhī gǔ
又裴知古
zhī gǔ zhí tài cháng lù féng chéng mǎ zhě
知古直太常,路逢乘马者。
wén qí shēng qiè yán yuē cǐ rén jí dāng duò mǎ
闻其声,窃言曰:此人即当堕马。
hào shì zhě suí ér guān zhī xíng wèi bàn fang mǎ jīng dài sǐ
好事者随而观之,行未半坊,马惊殆死。
yòu cháng guān rén yíng fù wén fù pèi yù shēng yuē cǐ fù bù lì gū
又尝观人迎妇,闻妇珮玉声曰:此妇不利姑。
shì rì gū yǒu jí jìng wáng
是日姑有疾,竟亡。
shàn yú shè shēng kāi yuán shí èr nián nián bǎi suì ér zú
善于摄生,开元十二年,年百岁而卒。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
li sì zhēn
李嗣真
táng cháo chéng zhōu duò lí luàn lè xuán sàn shī dú wú zhēng yīn guó xìng suǒ quē zhī zhě bù gǎn yán dá qí shì
唐朝承周隋离乱,乐悬散失,独无徵音,国姓所缺,知者不敢言达其事。
tiān hòu mò yù shǐ dài fū li sì zhēn mì qiú zhī bù dé yī dàn qiū shuǎng wén zhēn shēng zhě zài jīn nǔ yíng shì dāng shí yīng gōng zhái
天后末,御史大夫李嗣真密求之不得,一旦秋爽,闻砧声者在今弩营,是当时英公宅。
yòu shù nián wú yóu de zhī
又数年,无由得之。
qí hòu xú yè fǎn tiān hòu zhū qí gōng
其后徐业反,天后潴其宫。
sì zhēn nǎi qiú dé sàng chē yī chán rù zhèn zhī yú dōng nán yú guǒ yǒu yīng zhě
嗣真乃求得丧车一镡,入振之于东南隅,果有应者。
suì jué zhī de shí yī duàn cái wèi sì jù bǔ lè xuán zhī quē
遂掘之,得石一段,裁为四具,补乐悬之缺。
hòu xiǎng zōng miào jiāo tiān guà sǔn jù zhě nǎi sì zhēn suǒ de yě
后享宗庙郊天,挂簨簴者,乃嗣真所得也。
chū dú yì zhì
(出《独异志》)
sòng yǎn
宋沇
sòng yǎn wèi tài lè lìng zhī yīn jìn dài wú bǐ
宋沇为太乐令,知音近代无比。
tài cháng jiǔ wáng zhēng diào yǎn kǎo zhōng lǜ de zhī
太常久亡征调,沇考钟律得之。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
yǎn wèi tài cháng chéng cháng yī rì zǎo yú guāng zhái fó sì dài lòu wén tǎ shàng fēng duó shēng qīng tīng jiǔ zhī
沇为太常丞,尝一日早于光宅佛寺待漏,闻塔上风铎声,倾听久之。
cháo huí fù zhǐ sì shè
朝回,复止寺舍。
wèn sì zhǔ sēng yuē shàng rén tǎ líng jiē zhī suǒ zì hu
问寺主僧曰:上人塔铃,皆知所自乎?
yuē bù néng zhī
曰:不能知。
yǎn yuē qí jiān yǒu yī shì gǔ zhì
沇曰:其间有一是古制。
mǒu qǐng yī dēng tǎ xún jīn suǒ shì lì kòu yǐ biàn zhī kě hu
某请一登塔,循金索,试历扣以辨之,可乎?
sēng chū nán hòu xǔ nǎi kòu ér biàn yān
僧初难后许,乃扣而辨焉。
zài sì zhī rén jí yán wǎng wǎng wú fēng zì yáo yáng yáng yǒu wén fēi cǐ yé
在寺之人,即言往往无风自摇,洋洋有闻,非此耶。
yǎn yuē shì ěr
沇曰:是耳。
bì yīn cí jì kǎo běn xuán zhōng ér yīng zhī
必因祠祭,考本悬钟而应之。
gù qiú zhāi qǔ ér guān zhī yuē cǐ gū xǐ zhī biān zhōng ěr qǐng dàn dú duó dàn duó jié gǔ lù zuò qiě zhui yú sēng tíng
固求摘取而观之,曰:此沽洗之编钟耳,请旦独掇(旦掇羯鼓录作且缀)于僧庭。
guī tài cháng lìng yuè gōng yǔ sēng tóng lín zhī
归太常,令乐工与僧同临之。
yuē qí shí bǐ kòu kòu yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi běn xuán cǐ guǒ yīng suì gòu ér huò yān
约其时,彼扣(扣原作知,据明抄本改)本悬,此果应,遂购而获焉。
yòu céng sòng kè chū tōng huà mén féng dù zhī yùn chéng
又曾送客出通化门,逢度支运乘。
zhù mǎ é qǐng hū cǎo cǎo yī kè bié
驻马俄顷,忽草草揖客别。
nǎi suí chéng xíng rèn yī líng yán yì biān zhōng yě
乃随乘行,认一铃,言亦编钟也。
tā rén dàn jué róng zhù dú gōng bù yǔ zhòng zhě liè mò zhī qí yú
他人但觉镕铸独工,不与众者埒,莫知其余。
nǎi pèi xuán yīn xíng jiē hé qí dù
乃配悬,音形皆合其度。
yì hu cǐ yì shi zhēng zài jīn zòu zhě yǔ
异乎,此亦识征在金奏者与。
chū jié gǔ lù
(出《羯鼓录》)
wáng rén yù
王仁裕
jìn dōu luò xià bǐng shēn nián chūn
晋都洛下,丙申年春。
hàn lín xué shì wáng rén yù yè zhí wén jìn zhōng pú láo měi fā shēng rú kòu xiàng nǎo zhī jiān
翰林学士王仁裕夜直,闻禁中蒲牢,每发声,如叩项脑之间。
qí zhōng hū zhuàng zuò suǒ suǒ zhī shēng yǒu rú pò liè rú shì zhě xún yú
其钟忽撞作索索之声,有如破裂,如是者旬余。
měi yǔ tóng zhí mò yì wǎng zhī qí hé zhào yān
每与同职默议,罔知其何兆焉。
qí nián zhōng chūn jìn dì guǒ xìng yú liáng biàn
其年中春,晋帝果幸于梁汴。
shí qú jīn mǎ yí zài xuě gōng qì jīn shí sān nián yǐ
石渠金马,移在雪宫,迄今十三年矣。
suǒ suǒ zhī zhào xìn ér yǒu zhēng
索索之兆,信而有征。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
li shī huì
李师诲
li shī huì zhě huà fān mǎ li jiàn zhī sūn yě
李师诲者,画番马李渐之孙也。
wèi liú cóng jiàn lù zhōu cóng shì
为刘从谏潞州从事。
zhī cóng jiàn bù guǐ suì yǐn jū lí chéng shān
知从谏不轨,遂隐居黎城山。
lù zhōu píng cháo tíng jiā zhī jiù chú xiàn zǎi
潞州平,朝廷嘉之,就除县宰。
céng yú nà sēng wài de luò xīng shí yī piàn
曾于衲僧外,得落星石一片。
sēng yún yú shǔ lù zǎo xíng jiàn xīng zhuì yú qián suì jué zhī dé yī piàn shí rú duàn qìng
僧云:于蜀路早行,见星坠于前,遂掘之,得一片石,如断磬。
qí shí duān yǒu diāo kè suān ní zhī shǒu yì rú qìng
其石端有雕刻狻猊之首,亦如磬。
yǒu kǒng chuān tāo chù shàng guāng huá
有孔,穿绦处尚光滑。
qǐ tiān shàng zòu yuè qì huǐ ér zhuì yú
岂天上奏乐器毁而坠欤?
cǐ shí liú zhuǎn dào ān yì li fu zhái zhōng
此石流转到安邑李甫宅中。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
li shī huì shì huì huà fān mǎ li jiàn de sūn zi rèn lù zhōu liú cóng jiàn de cóng shì
李师诲,是绘画番马李渐的孙子,任潞州刘从谏的从事。
dé zhī liú cóng jiàn tú móu bù guǐ yú shì jiù yǐn jū zài lí chéng shān zhōng
得知刘从谏图谋不轨,于是就隐居在黎城山中。
liú cóng jiàn fǎn pàn bèi píng xī hòu cháo tíng jiā jiǎng li shī huì shēng qiān tā dào chú xiàn rén xiàn zǎi
刘从谏反叛被平息后,朝廷嘉奖李师诲,升迁他到除县任县宰。
li shī huì céng zài yī wèi chuān nà yī de sēng rén nà lǐ dé dào yǔn shí yī piàn
李师诲曾在一位穿衲衣的僧人那里,得到陨石一片。
nà gè sēng rén shuō yī cì tā zǎo qǐ xíng zǒu zài shǔ dào shàng kàn jiàn yǒu yī kē liú xīng zhuì luò zài qián biān
那个僧人说:一次,他早起行走在蜀道上,看见有一颗流星坠落在前边。
jué de wā chū zhè piàn yǔn shí rú duàn qìng
掘地,挖出这片陨石,如断磬。
yǔn shí de yòu duān diāo kè yí gè suān ní tóu yě xiàng qìng yǒu kǒng chuān sī dài de dì fāng hái hěn guāng huá ne
陨石的右端雕刻一个狻猊头,也象磬,有孔,穿丝带的地方还很光滑呢。
zhè dà gài shì tiān shàng yǒu shén rén zòu yuè yuè qì huài le diào dào dì shàng de ba
这大概是天上有神人奏乐乐器坏了掉到地上的吧!
zhè kuài yǔn shí hòu lái liú chuán dào ān yì li fu jiā
这块陨石后来流传到安邑李甫家。
qín
琴
yú fán lè qín xián yáng gōng yǒu qín zhǎng liù chǐ ān shí sān xián èr shí liù huī
玙璠乐秦咸阳宫有琴长六尺,安十三弦,二十六徽。
jiē qī bǎo shì zhī míng yuē yú fán zhī lè
皆七宝饰之,铭曰玙璠之乐。
chū xī jīng zá jì
(出《西京杂记》)
liú dào qiáng
刘道强
qí rén liú dào qiáng shàn tán qín néng zuò dān fú guǎ hè zhī nòng
齐人刘道强善弹琴,能作单凫寡鹤之弄。
tīng zhě jiē bēi bù néng zì shè
听者皆悲,不能自摄。
chū jīng xi zá jì
(出《京西杂记》)
zhào hòu
赵后
zhào hòu yǒu bǎo qín yuē fèng huáng jiē yǐ jīn yù yǐn qǐ wèi lóng fèng chī luán gǔ xián liè nǚ zhī xiàng
赵后有宝琴曰凤凰,皆以金玉隐起为龙凤螭鸾,古贤烈女之象。
yì shàn wèi guī fèng sòng yuǎn zhī cāo yān
亦善为《归凤》《送远》之操焉。
chū xī jīng zá jì
(出《西京杂记》)
mǎ róng
马融
mǎ róng lì èr jùn liǎng xiàn zhèng wù wú wéi shì cóng qí yuē
马融历二郡两县,政务无为,事从其约。
zài wǔ dū qī nián nán jùn sì nián wèi cháng àn lùn xíng shā yī rén
在武都七年,南郡四年,未尝按论刑杀一人。
xìng hào yīn lè shàn gǔ qín chuī dí
性好音乐,善鼓琴吹笛。
měi qì chū qīng lí míng chāo běn lí zuò liè xiāng hè
每气出蜻蜊(明抄本蜊作蛚)相和。
chū shāng yún xiǎo shuō
(出《商芸小说》)
yáng xiù
杨秀
suí wén dì zi shǔ wáng xiù cháng zào qiān miàn qín sàn zài rén jiān
隋文帝子蜀王秀,尝造千面琴,散在人间。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
li miǎn
李勉
táng qiān gōng li miǎn hǎo yǎ qín cháng qǔ tóng zǐ zhī jīng zhě zá zhui wèi zhī wèi zhī wèi zhī èr zì yuán quē
唐汧公李勉好雅琴,尝取桐梓之精者,杂缀为之,谓之(谓之二字原缺。
jù míng chāo běn bǔ bǎi nà qín
据明抄本补)百衲琴。
yòng wō ké wèi zhēng gòng jiān sān miàn yóu jué yì tōng wèi zhī xiǎng quán yùn qìng
用蜗壳为征,共间三面尤绝异,通谓之响泉韵磬。
xián yī shàng kě shí nián bù duàn
弦一上,可十年不断。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
yòu miǎn yòu qǔ qī tǒng wèi zhī duō zhì shù bǎi zhāng qiú zhě yǔ zhī
又勉又取漆筒为之,多至数百张,求者与之。
yǒu jué dài zhě yī míng xiǎng quán yī míng yùn qìng zì bǎo yú jiā
有绝代者,一名响泉,一名韵磬,自宝于家。
yòu jīng zhōng yòu yǐ fán shì lù shì qín wèi dì yī
又京中又以樊氏、路氏琴为第一。
lù shì yǒu fáng tài wèi shí zhěn sǔn chù xī ér bù zhì
路氏有房太尉石枕,损处惜而不治。
shǔ zhōng léi shì zhuó qín cháng zì pǐn dì
蜀中雷氏斫琴,常自品第。
shàng zhě yǐ yù huī cì zhě yǐ bǎo huī yòu cì zhě yǐ jīn luó bàng huī
上者以玉徽,次者以宝徽,又次者以金螺蚌徽。
zhāng hóng jìng
张弘靖
zhāng xiāng hóng jìng yè huì míng jiā guān zhèng yòu diào èr qín zhì qiè
张相弘靖夜会名家,观郑宥调二琴至切。
gè zhì yī tà dòng gōng zé gōng yīng dòng jiǎo zé jiǎo yīng
各置一榻,动宫则宫应,动角则角应。
shāo bù qiè nǎi bù yīng
稍不切,乃不应。
yòu shī dǒng tíng lán yóu shàn fàn àn wú céng néng gǎi zhāi màn lù wǔ yǐn fàn zuò chén
宥师董庭兰,尤善泛(按吴曾能改斋漫录五引泛作沉。
shēng zhù shēng
)声、祝声。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
dǒng tíng lán
董庭兰
xiǎng quán yùn qìng běn luò fán zé sī tú jiā hòu zài zhū yá zhái yòu zài zhāng yàn yuǎn zhái jīn bù zhī liú luò hé chǔ
响泉、韵磬,本落樊泽司徒家,后在珠崖宅,又在张彦远宅,今不知流落何处。
tán qín jìn dài chēng hè ruò yí gān dǎng
弹琴近代称贺若夷、甘党。
qián yǒu dǒng tíng lán chén huái gǔ
前有董庭兰、陈怀古。
huái néng kuàng kuàng yí shì fàn
怀能况(况疑是泛。
xiáng qián zhāng hóng jìng tiáo
详前张弘靖条。
zhù èr jiā shēng wèi dà xiǎo hú jiā yě
)祝二家声,谓大小胡笳也。
xiāo gǔ yì shàn qín yún hú jiā dì sì tóu
萧古亦善琴,云胡笳第四头。
fàn wú yì shāng suì yòng qí yīn wèi xiāo shì jiǔ nòng
犯无射商,遂用其音为萧氏九弄。
chū lú shì zá shuō
(出《卢氏杂说》)
cài yōng
蔡邕
cài yōng zài chén liú qí lín rén yǒu yǐ jiǔ shí zhào yōng
蔡邕在陈留,其邻人有以酒食召邕。
bǐ wǎng ér jiǔ huì yǐ hān yān kè yǒu tán qín zhě
比往而酒会已酣焉,客有弹琴者。
yōng zhì mén qián tīng zhī yuē xī yǐ lè zhào wǒ ér yǒu shā xīn hé yě
邕至门,潜听之曰:嘻,以乐召我而有杀心,何也?
suì fǎn
遂返。
jiāng mìng zhě gào zhǔ rén zhǔ rén jù zì zhuī ér wèn qí gù
将命者告主人,主人遽自追而问其故。
yōng jù yǐ gào
邕具以告。
qín zhě yuē wǒ xiàng gǔ xián jiàn táng láng fāng xiàng míng chán chán jiāng qù táng láng wèi zhī yī qián yī què
琴者曰:我向鼓弦,见螳螂方向鸣蝉,蝉将去,螳螂为之一前一却。
wú xīn wéi kǒng táng láng zhī shī chán yě cǐ qǐ wèi shā xīn ér shēng zhě hu
吾心唯恐螳螂之失蝉也,此岂为杀心而声者乎。
yōng tàn yuē cǐ zú yǐ dāng zhī yǐ
邕叹曰:此足以当之矣。
chū hàn shū míng chāo běn zuò chū huá qiáng hàn shū yí shì huá jiào hòu hàn shū
(出《汉书》,明抄本作出华嫱《汉书》,疑是华峤《后汉书》)
yú dí
于𬱖
yú sī kōng dí cháng lìng kè tán qín
于司空𬱖常令客弹琴。
qí sǎo zhī yīn tīng yú lián xià
其嫂知音,听于帘下。
tàn yuē sān fēn zhī zhōng yī fēn zhēng shēng èr fēn pí pá shēng
叹曰:三分之中,一分筝声,二分琵琶声。
wú běn sè yùn
无本色韵。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
hán gāo
韩皋
hán gāo shēng zhī yīn lǜ
韩皋生知音律。
cháng guān tán qín zhì zhǐ xī tàn yuē miào zāi jī shēng zhī wéi shì yě
尝观弹琴,至《止息》,叹曰:妙哉,稽生之为是也。
qí dāng jìn wèi wèi yuán zuò wèi
其当晋魏(魏原作卫。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
zhī jì qí yīn zhǔ shāng
)之际,其音主商。
shāng wèi qiū shēng qiū yě zhě tiān jiàng yáo luò sù shā qí suì zhī yàn hu
商为秋声,秋也者,天将摇落肃杀,其岁之晏乎。
yòu jìn chéng jīn yùn zhī shēng yě cǐ suǒ yǐ zhī wèi zhī jì ér jìn jiāng dài zhī yě
又晋承金运之声也,此所以知魏之季,而晋将代之也。
màn qí shāng xián yǐ gōng tóng yīn shì chén duó jūn zhī yì yě
慢其商弦,以宫同音,是臣夺君之义也。
cǐ suǒ yǐ zhī sī mǎ shì zhī jiāng cuàn yě
此所以知司马氏之将篡也。
sī mǎ yì shòu wèi míng dì gù tuō hòu fǎn yǒu cuàn duó zhī xīn
司马懿受魏明帝顾托,后返有篡夺之心。
zì zhū cáo shuǎng nì jié mí lù
自诛曹爽,逆节弥露。
wáng líng dū du yáng zhōu móu lì chǔ wáng biāo
王陵都督扬州,谋立楚王彪。
mǔ qiū jiǎn wén qīn zhū gě dàn qián hòu xiāng jì wèi yáng zhōu dū du xián yǒu kuāng fú wèi shì zhī móu jiē wèi yì fù zǐ suǒ shā
母丘俭、文钦、诸葛诞,前后相继为扬州都督,咸有匡扶魏室之谋,皆为懿父子所杀。
shū yè yǐ yáng zhōu gù guǎng líng zhī de bǐ sì rén zhě jiē wèi shì wén wǔ dà chén xián sàn bài yú guǎng líng gù míng qí qū wèi guǎng líng sàn
叔夜以扬州故广陵之地,彼四人者,皆魏室文武大臣,咸散败于广陵,故名其曲为广陵散。
yán wèi shì sàn wáng zì guǎng líng shǐ yě
言魏氏散亡,自广陵始也。
zhǐ xī zhě jìn suī bào xìng zhōng zhǐ jí yú cǐ yě
《止息》者,晋虽暴兴,终止急于此也。
qí āi fèn qī cǎn tòng pò qiè zhī yīn jǐn zài yú shì
其哀愤戚惨痛迫切之音,尽在于是。
yǒng jiā zhī luàn shì qí yīng hu
永嘉之乱,是其应乎。
shū yè zhuàn cǐ jiāng yí hòu dài zhī zhī yīn zhě qiě bì jìn huò suǒ yǐ tuō zhī guǐ shén yě
叔夜撰此,将贻后代之知音者,且避晋祸,所以托之鬼神也。
gāo zhī yú yīn kě wèi zhì yǐ
皋之于音,可谓至矣。
chū lú shì zá shuō
(出《卢氏杂说》)
wáng zhōng sàn
王中散
táng qián fú zhī jì huáng cháo dào jù liǎng jīng cháng ān shì dà fū bì dì běi yóu zhě duō yǐ
唐干符之际,黄巢盗据两京,长安士大夫避地北游者多矣。
shí yǒu qián hàn lín dài zhào wáng jìng ào cháng ān rén
时有前翰林待诏王敬傲,长安人。
néng qí shàn qín fēng gǔ qīng jùn
能棋善琴,风骨清峻。
chū zì pú bǎn lì yú bìng
初自蒲坂历于并。
bìng shuài zhèng cóng dǎng yǐ xiàng guó zhèn fén jìn
并帅郑从谠,以相国镇汾晋。
ào yè zhī bú jiàn lǐ
傲谒之,不见礼。
hòu yòu zhī qiū shí luō shào qi míng chāo běn qi zuò wēi xīn lì fāng fǔ shì zú wu zài zhàn zhēng
后又之邺,时罗绍戚(明抄本戚作威)新立,方抚士卒,务在战争。
jìng ào zài yè zhōng shù suì
敬傲在邺中数岁。
shí li shān fǔ wén bǐ xióng jiàn míng zhù yī fāng
时李山甫文笔雄健,名著一方。
shì yú dào guàn zhōng yǔ jìng ào xiāng yù
适于道观中,与敬傲相遇。
yòu yǒu li chǔ shì yì shàn fǔ qín shān fǔ wèi èr kè yuē yōu lán lǜ shuǐ
又有李处士亦善抚琴,山甫谓二客曰:幽兰绿水。
kě de wén hu
可得闻乎?
jìng ào jí yìng mìng ér zòu zhī shēng qīng yùn gǔ
敬傲即应命而奏之,声清韵古。
gǎn dòng shén
感动神。
xǔ kè běn shén xià yǒu shuǎng zì qū zhōng
(许刻本神下有爽字)曲终。
jìng ào qián rán fǎn mèi yún yì zài xián tōng wáng tíng qiū yè gòng fèng zhì zūn zhī jì bù yì liú lí yú cǐ yě
敬傲潜然返袂云:忆在咸通,王庭秋夜,供奉至尊之际,不意流离于此也。
li chǔ shì yì wèi bái hè zhī cāo
李处士亦为《白鹤》之操。
shān fǔ yuán háo shū sī yǐ shī zèng yuē yōu lán lǜ shuǐ gěng qīng yīn tàn xī xiān shēng wang yòng xīn
山甫援毫抒思,以诗赠曰,幽兰绿水耿清音,叹息先生枉用心。
shì shàng jǐ shí céng hào gǔ rén qián hé bì kǔ zhān jīn
世上几时曾好古,人前何必苦沾襟。
yú jù wèi chéng
余句未成。
shān fǔ yì zì àn rán bēi qí wèi yù yě
山甫亦自黯然,悲其未遇也。
wáng shēng yīn bié dàn yī qǔ zuò kè mí jiā sǒng jìng fēi xún cháng zhī pǐn diào
王生因别弹一曲,坐客弥加悚敬,非寻常之品调。
shān fǔ suì mìng jiǔ tíng xián gè yǐn mǎn shù bēi é ér yù shān jù dào
山甫遂命酒停弦,各引满数杯,俄而玉山俱倒。
jì jiǔ xǐng shān fǔ fāng cóng kè wèn yuē xiàng lái suǒ cāo zhě hé qū tā chǔ wèi zhī yǒu yě
洎酒醒,山甫方从客问曰:向来所操者何曲,他处未之有也。
wáng shēng yuē mǒu jiā xí zhèng yīn yì shì chuán shòu
王生曰:某家习正音,奕世传受。
zì yóu dé shùn yǐ lái dài zhào jīn mén zhī xià fán sì shì yǐ
自由德顺以来,待诏金门之下,凡四世矣。
qí cháng suǒ cāo nòng rén zhòng gòng zhī
其常所操弄,人众共知。
wéi jī zhōng sàn suǒ shòu líng lún zhī qū rén jiē wèi jué yú luò yáng dōng shì ér bù zhī yǒu chuán zhě
唯嵇中散所受伶伦之曲,人皆谓绝于洛阳东市,而不知有传者。
yú de zì xiān rén míng zhī yuē guǎng líng sàn yě
余得自先人,名之曰《广陵散》也。
shān fǔ zǎo yí qí yīn yùn dài shì shén gōng yòu jiàn wáng shēng zhī shuō jí zhī gǔ zhī guǎng líng sàn huò chuán yú shì yǐ
山甫早疑其音韵,殆似神工,又见王生之说,即知古之《广陵散》,或传于世矣。
suì chéng sì yùn zài yú shī jí
遂成四韵,载于诗集。
jīn shān fǔ jí zhōng zhǐ biāo li chǔ shì gài xiě lù zhī wù ěr
今山甫集中,只标李处士,盖写录之误耳。
yóu shì li gōng cháng mù dài zhào wèi wáng zhōng sàn yě
由是李公常目待诏为王中散也。
wáng shēng hòu yòu yóu cháng shān shì shí jié shuài wáng róng nián zài yòu líng chū bǐng róng yuè
王生后又游常山,是时节帅王镕年在幼龄,初秉戎钺。
fāng yán duō shì yǐ guǎng lìng míng
方延多士,以广令名。
shí yǒu li xuàn láng láng yuán zuò jí
时有李夐郎(郎原作即。
jù míng chāo běn xǔ kè běn gǎi
据明抄本、许刻本改。
zhōng mò yòu xuán mì shū xiāo xiàng yuán wài zhāng dào gǔ bìng yīng rú cái xué zhī shì xián zì sì jí yú wén huá guǎn
)中、莫又玄秘书、萧珦员外、张道古、并英儒才学之士,咸自四集于文华馆。
gù dài zhào zhī qín qí yì jiàn lǐ yú bīn tà
故待诏之琴棋,亦见礼于宾榻。
suì shí gōng jǐ mò bù fēng hòu
岁时供给,莫不丰厚。
wáng huò mìng huī xián dòng zhěn bì dà jiā xī yí yān
王或命挥弦动轸,必大加锡遗焉。
zài cháng shān shí shù nián shén chéng lǐ yù
在常山十数年,甚承礼遇。
jìng ào měi dài wēi guān zhe gāo jī yōu yóu xiào yǒng ér yǐ
敬傲每戴危冠,着高屐,优游啸咏而已。
dōng yuè yì gé jīn dān yī tǐ wú mián kuàng rì xūn hān yú shì rén xián guài yì zhī
冬月亦葛巾单衣,体无绵纩,日醺酣于市,人咸怪异之。
wén zhāo zōng fǎn zhèng cí guī dì lǐ hòu bù zhī suǒ zhōng
闻昭宗返正,辞归帝里,后不知所终。
jìng ào yòu néng yī xiù zhōng jiǎn zhǐ wèi fēng dié jǔ mèi lìng fēi mǎn yú sì zuò huò rù rén zhī jīn xiù yǐ shǒu lǎn zhī jí fù yú gù suǒ yě
敬傲又能衣袖中剪纸为蜂蝶,举袂令飞,满于四座,或入人之襟袖,以手揽之,即复于故所也。
cháng shí xián yí yǒu shén xian zhī shù
常时咸疑有神仙之术。
zhāng dào gǔ yǔ xiāng shàn měi qīn qí dào yì céng zhe wáng yì rén chuán wèi cǐ yě
张道古与相善,每钦其道艺,曾著《王逸人传》,为此也。
dào gǔ míng xiàn bó zì
道古名𪾢,博字。
shàn gǔ wén dú shū wàn juàn ér bù hǎo wèi shī
善古文,读书万卷,而不好为诗。
céng zài zhāng chǔ mèng zuò shàng shí jiǔ hàn hū dà yǔ zhòng bīn jiē xǐ ér yǒng zhī
曾在张楚梦座上,时久旱,忽大雨,众宾皆喜而咏之。
dào gǔ zuì hòu fāng chéng jué jù yuē kàng yáng jīn yǐ jiǔ xǐ yǔ zì yún qīng
道古最后方成绝句曰:亢旸今已久,喜雨自云倾。
yī diǎn bù xié qù jí duō shí xià chéng
一点不斜去,极多时下成。
zuò kè zhòng qí wén xué zhī míng ér shěn qí shī zhī zhuō yě
坐客重其文学之名,而哂其诗之拙也。
chū ěr mù jì
(出《耳目记》)
sè
瑟
lú zhōng chéng mài yǒu bǎo sè sì gè zhí shù shí wàn
卢中丞迈有宝瑟四,各值数十万。
yǒu hán yù shí qìng xiǎng quán hé zhì zhī hào
有寒玉、石磬、响泉、和至之号。
chū zhuàn jì
(出《传记》)
ruǎn xián
阮咸
yuán xíng chōng bīn kè wèi tài cháng shǎo qīng shí yǒu rén yú gǔ mù zhōng de tóng wù shì pí pá ér shēn zhèng yuán mò yǒu shí zhě
元行冲宾客为太常少卿时,有人于古墓中得铜物似琵琶而身正圆,莫有识者。
yuán shì zhī yuē cǐ ruǎn xián suǒ zào lè yě
元视之曰:此阮咸所造乐也。
nǎi lìng jiàng rén gǎi yǐ mù wèi shēng qīng yǎ jīn hū wèi ruǎn xián zhě shì yě
乃令匠人改以木,为声清雅,今呼为阮咸者是也。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
yòu jìn shū chēng ruǎn xián shàn dàn pí pá
又晋书称阮咸善弹琵琶。
hòu yǒu fā xián mù zhě de pí pá yǐ wǎ wèi zhī
后有发咸墓者,得琵琶以瓦为之。
shí rén bù shí yǐ wéi yú xián mù zhōng suǒ de yīn míng ruǎn xián
时人不识,以为于咸墓中所得,因名阮咸。
jìn yǒu néng zhě bù shǎo yǐ qín hé diào duō tóng zhī
近有能者不少,以琴合调,多同之。
chū lú shì zá shuō
(出《卢氏杂说》)