zá biān chéng miǎo yǐ xià hán dān chún yǐ xià jiāng xǔ yǐ xià wáng xī zhī wáng lì lù zhōu lú huán xuán chǔ suì liáng
杂编程邈已下邯郸淳已下姜诩已下王羲之王栗潞州卢桓玄褚遂良
lán tíng zhēn jì wáng fāng qìng èr wáng zhēn jì bā tǐ li dōu dōng dōu qǐ ér lú hóng xuān lǐng nán tù
兰亭真迹王方庆二王真迹八体李都东都乞儿卢弘宣岭南兔
chéng miǎo yǐ xià
程邈已下
qín yù lì chéng miǎo shàn dà zhuàn dé zuì shǐ huáng qiú yú yún yáng yù
秦狱吏程邈善大篆,得罪始皇,囚于云阳狱。
zēng jiǎn dà zhuàn zhuàn tǐ qù qí fán fù
增减大篆篆体,去其繁复。
shǐ huáng shàn zhī chū wèi yù shǐ
始皇善之,出为御史。
míng shū yuē lì shū
名书曰隶书。
fú fēng cáo xǐ hòu hàn rén bù zhī qí guān
扶风曹喜,后汉人,不知其官。
shàn zhuàn lì xiǎo yì lǐ sī jiàn shī yī shí
善篆隶,小异李斯,见师一时。
chén liú cài yōng hòu hàn rén zuǒ zhōng láng jiàng
陈留蔡邕,后汉人,左中郎将。
shàn zhuàn cǎi xǐ zhī fǎ
善篆,采喜之法。
zhēn dìng zhí fù bēi wén yóu chuán yú shì zhuàn zhě shī yān
真定直父碑文,犹传于世,篆者师焉。
dù líng chén zūn hòu hàn rén bù zhī guān
杜陵陈遵,后汉人,不知官。
shàn zhuàn lì měi shū yī zuò jiē jīng
善篆隶,每书,一坐皆惊。
shí rén wèi wéi chén jīng zuò
时人谓为陈惊坐。
shàng gǔ wáng cì zhòng hòu hàn rén zuò bā fēn jiè fǎ
上谷王次仲,后汉人,作八分楷法。
shī yí guān hòu hàn bù zhī hé xǔ rén
师宜官,后汉,不知何许人。
yi guān wèi dà zì fāng yī zhàng xiǎo zì fāng cùn qiān yán
宜官为大字方一丈,小字方寸千言。
gěng qiú bēi shì yi guān shū
耿球碑是宜官书。
shén zì jīn zhòng
甚自矜重。
huò kōng zhì jiǔ jiā xiān shū qí bì guān zhě yún jí jiǔ yīn dà shòu
或空至酒家,先书其壁,观者云集,酒因大售。
zhì yǐn zú xuē shū ér tuì
至饮足,削书而退。
ān dìng liáng gǔ hòu hàn rén guān zhì xuǎn bù shàng shū
安定梁鹄,后汉人,官至选部尚书。
nǎi shī yí guān fǎ
乃师宜官法。
wèi wǔ zhòng zhī cháng yǐ shū xuán zhàng zhōng
魏武重之,常以书悬帐中。
gōng diàn tí shǔ duō shì gǔ shǒu yě
宫殿题署,多是鹄手也。
chū wáng sēng qián míng shū lù
(出王僧虔《名书录》)
hán dān chún yǐ xià
邯郸淳已下
chén liú hán dān chún wèi wèi lín zī hóu wén xué
陈留邯郸淳为魏临淄侯文学。
de cì zhòng fǎ fǎ zì yuán quē jù fǎ shū yào lù bǔ míng zài gǔ hòu máo hóng gǔ dì zǐ
得次仲法,(法字原缺,据《法书要录》补)名在鹄后,毛弘,鹄弟子。
mì shū bā fēn jiē chuán hóng fǎ
秘书八分,皆传弘法。
yòu yǒu zuǒ zi yì yǔ chún xiǎo yì yì yǒu míng
又有左子邑,与淳小异,亦有名。
jīng zhào dù dù wèi wèi qí xiāng shǐ yǒu cǎo míng
京兆杜度为魏齐相,始有草名。
ān píng cuī yuàn hòu hàn jì běi xiāng yì shàn cǎo shū
安平崔瑗,后汉济北相,亦善草书。
píng fú jiān de mó cuī yuàn shū wáng zǐ jìng qù jí shì zhāng bó yīng
平符坚,得摹崔瑗书,王子敬去,极似张伯英。
yuàn zi shí guān zhì shàng shū yì néng cǎo
瑗子湜官至尚书,亦能草。
hóng nóng zhāng zhī gāo shàng bù shì shàn cǎo shū jīng jìn jué lún
弘农张芝高尚不仕,善草书,精劲绝伦。
jiā zhī yī bó bì xiān shū ér hòu liàn
家之衣帛,必先书而后练。
lín chí xué shū chí shuǐ jǐn mò
临池学书,池水尽墨。
měi shū yún cōng cōng bù xiá cǎo
每书云,匆匆不暇草。
shí rén wèi wéi cǎo shèng
时人谓为草圣。
zhī dì chǎng hàn huáng mén shì láng yì néng cǎo
芝弟昶,汉黄门侍郎,亦能草。
jīn shì rén suǒ yún zhī shū zhě duō shì chǎng yě
今世人所云芝书者,多是昶也。
chū wáng sēng qián míng shū lù
(出王僧虔《名书录》)
jiāng xǔ yǐ xià
姜诩已下
jiāng xǔ liáng xuān tián yàn hé jí sī tú wéi dàn jiē bó yīng dì zǐ bìng shàn cǎo
姜诩、梁宣、田彦和及司徒韦诞,皆伯英弟子,并善草。
dàn zuì yōu wèi gōng guǎn bǎo qì jiē shì dàn shū
诞最优,魏宫馆宝器,皆是诞书。
wèi míng dì qǐ líng yún tái wù xiān dīng bǎng ér wèi zhī tí
魏明帝起凌云台,误先钉榜,而未之题。
yǐ lóng shèng dàn lù lu yǐn shàng shū zhī qù de èr shí wǔ zhàng
以笼盛诞,辘轳引上书之,去地二十五丈。
dàn shén wēi jù nǎi jiè zǐ sūn jué cǐ jiè fǎ
诞甚危惧,乃戒子孙,绝此楷法。
zi shǎo jì yì yǒu néng chēng
子少季亦有能称。
luō huī zhào gōng bù xiáng hé xǔ rén yǔ bó yīng tóng shí jiàn chēng xī zhōu
罗晖、赵恭不详何许人,与伯英同时,见称西州。
ér jīn xǔ zì yǔ zhòng pō huò zhī
而矜许自与,众颇惑之。
bó yīng yǔ zhū kuān shū zì xù yún shàng bǐ cuī dù bù zú xià fāng luō zhào yǒu yú
伯英与朱宽书自叙云:上比崔、杜不足,下方罗、赵有余。
hé jiān zhāng qǐ yì shàn cǎo shū bù jí cuī zhāng
河间张起亦善草书,不及崔张。
liú dé shēng shàn wéi xíng shū bù xiáng hé xǔ rén
刘德升善为行书,不详何许人。
yǐng chuān zhōng yáo wèi tài wèi
颍川钟繇,魏太尉。
tóng jùn hú zhāo gōng chē zhēng èr jiā jù xué yú dé shēng
同郡胡昭、公车征,二家俱学于德升。
ér hú shū féi zhōng shū shòu
而胡书肥,钟书瘦。
yǒu sān tǐ yī yuē míng shí zhī shū zuì miào zhě yě
有三体,一曰铭石之书,最妙者也;
èr yuē zhāng chéng shū
二曰章程书;
sān yuē xiá shū
三曰狎书。
xiāng wén zhě yě
相闻者也。
yáo zi huì zhèn xi jiāng jūn
繇子会,镇西将军。
jué néng xué rén shū gǎi yì shān ài shàng zhāng shì mò yǒu zhī zhě
绝能学人书,改易邓艾上章,事莫有知者。
hé dōng wèi míng chāo běn wèi zuò wèi jì wèi shàng shū pú yè
河东魏(明抄本魏作卫)觊,魏尚书仆射。
shàn cǎo jí gǔ wén lüè jìn qí miào cǎo tǐ wēi shòu ér bǐ jì jīng shú
善草及古文,略尽其妙,草体微瘦,而笔迹精熟。
jì zi guàn wèi jìn tài bǎo cǎi zhī fǎ yǐ jì fǎ cān zhī
觊子瓘为晋太保,采芝法,以觊法参之。
gèng wéi cǎo gǎo gǎo shì xiāng wén shū yě
更为草藁,藁是相闻书也。
guàn zi héng yì shàn shū bó shí gǔ wén zì
瓘子恒亦善书,博识古文字。
tún huáng suǒ jìng zhāng zhī zǐ zǐ sūn jìn zhēng xi sī mǎ yì shàn cǎo
炖煌索靖,张芝姊子孙,晋征西司马,亦善草。
chén guó hé yuán gōng yì shàn cǎo shū
陈国何元公亦善草书。
wú rén huáng xiàng néng cǎo shì chēng chén zhù tòng kuài
吴人皇象能草,世称沉著痛快。
xíng yáng chén chén yuán zuò zǐ jù fǎ shū yào lù gǎi chàng jìn mì shū lìng shǐ shàn bā fēn
荥阳陈(陈原作姊,据《法书要录》改)畅,晋秘书令史,善八分。
chū míng shū lù
(出《名书录》)
wáng xī zhī
王羲之
wáng xī zhī gào shì wén jīn zhī suǒ chuán jí qí gǎo běn
王羲之《告誓文》,今之所传即其藁本。
bù jù nián yuè rì shuò
不具年月日朔。
qí zhēn běn wéi yǒng hé shí nián sān yuè guǐ mǎo jiǔ yuè xīn hài liú yǔ xī jiā huà lù guǐ mǎo jiǔ yuè xīn hài zuò guǐ mǎo shuò jiǔ rì xīn hài cǐ yǒu tuō wù ér shū yì zhēn
其真本维永和十年三月癸卯九月辛亥,(刘禹锡嘉话录癸卯九月辛亥作癸卯朔九日辛亥,此有脱误)而书亦真。
kāi yuán chū rùn zhōu jiāng níng xiàn wǎ guān sì xiū jiǎng táng jiàng rén yú chī wěn nèi zhú tǒng zhōng de zhī yǔ yī shā mén
开元初,润州江宁县瓦棺寺修讲堂,匠人于鸱吻内竹筒中得之,与一沙门。
zhì bā nián xiàn chéng li yán yè qiú dé
至八年,县丞李延业求得。
shàng qí wáng wáng yǐ xiàn shàng
上歧王,王以献上。
liú nèi bù chū
留内不出。
huò yún qí hòu què jiè qí wáng
或云,其后却借歧王。
shí èr nián wáng jiā shī huǒ tú shū xī wèi huī jìn cǐ shū yǐ jiàn fén yǐ
十二年,王家失火,图书悉为灰烬,此书已见焚矣。
chū guó shǐ yì zuǎn
(出《国史异纂》)
wáng lì
王栗
wáng lì xī zhī zhī shū yě shàn shū huà
王栗,羲之之叔也,善书画。
cháng wèi yòu jūn yuē wú zhū shì bù zú dào wéi shū huà kě fǎ
尝谓右军曰:吾诸事不足道,唯书画可法。
jìn míng dì shī qí huà wáng yòu jūn xué qí shū
晋明帝师其画,王右军学其书。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
lù zhōu lú
潞州卢
dōng dōu qǐng nián chuàng zào fáng qiū guǎn chuān jué duō cài yōng hóng dōu xué suǒ shū shí jīng hòu luò zhōng rén jiā wǎng wǎng yǒu zhī
东都顷年创造防秋馆,穿掘多蔡邕鸿都学所书石经,后洛中人家往往有之。
wáng xī zhī jiè chuán tiè shū zhī yóu gōng zhě yě
王羲之《借船帖》,书之尤工者也。
gù shān běi lú kuāng bǎo xī yǒu nián
故山北卢匡,宝惜有年。
lú gōng zhì shū jiè zhī bù dé
卢公致书借之,不得。
yún zhǐ kě jiù kàn wèi cháng jiè rén yě
云:只可就看,未尝借人也。
lú chú lù zhōu jīng jié zài tú cái shù chéng hū yǒu rén jiāng shū tiē jiù lú qiú shòu
卢除潞州,旌节在途,才数程,忽有人将书帖就卢求售。
yuè zhī nǎi jiè chuán tiè yě
阅之,乃《借船帖》也。
jīng yì wèn zhī yún lú jiā láng jūn yào qián qiǎn mài ěr
惊异问之,云:卢家郎君要钱,遣卖耳。
lú tàn yì yí shí bù wèn qí jià hái zhī
卢叹异移时,不问其价,还之。
hòu bù zhī luò yú hé rén
后不知落于何人。
jīng shī shū kuài sūn yíng zhě míng shén zhe
京师书侩孙盈者,名甚著。
yíng fù yuē zhòng róng yì jiàn shū huà jīng yú pǐn mù
盈父曰仲容,亦鉴书画,精于品目。
háo jiā suǒ bǎo duō jīng qí shǒu zhēn wěi wú suǒ táo yān
豪家所宝,多经其手,真伪无所逃焉。
gōng jiè chuán tiè shì sūn yíng suǒ xù rén yǐ hòu jià qiú zhī bù guǒ
公《借船帖》,是孙盈所蓄,人以厚价求之,不果。
lú gōng shí qí jí qiè jiǎn ér zhèn zhī rì jiǔ mǎn bǎi qiān fāng de
卢公时其急切,减而赈之,日久满百千,方得。
lú gōng hán tài zhòng wài sūn yě gù shū huà zhī yóu zhě duō yuè ér shi yān
卢公韩太仲外孙也,故书画之尤者,多阅而识焉。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
huán xuán
桓玄
jìn shū zhōng yǒu yǐn shí míng hán jù zhě yì wú zhù jiě chù
晋书中有饮食名寒具者,亦无注解处。
hòu yú qí mín yào shù bìng shí jīng zhōng jiǎn de shì jīn suǒ wèi huán bǐng
后于《齐民要术》并《食经》中检得,是今所谓糫饼。
huán xuán cháng shèng chén fǎ shū míng huà qǐng kè guān zhī
桓玄尝盛陈法书名画,请客观之。
kè yǒu shí hán jù bù zhuó shǒu ér zhí shū huà yīn yǒu wū xuán bù yì
客有食寒具,不濯手而执书画,因有污,玄不怿。
zì shì huì kè bù shè hán jù
自是会客不设寒具。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
chǔ suì liáng
褚遂良
zhēn guàn shí nián tài zōng wèi wèi zhēng yuē shì nán méi hòu wú rén kě yǔ lùn shū
贞观十年,太宗谓魏征曰:世南没后,无人可与论书。
zhēng yuē chǔ suì liáng hòu lái shū liú shén yǒu fǎ zé
征曰:褚遂良后来书流,甚有法则。
yú shì zhào jiàn
于是召见。
tài zōng cháng yǐ jīn bó gòu wáng xī zhī shū jì tiān xià zhēng jī gǔ shū yì què yǐ xiàn shí mò néng biàn qí zhēn wěi
太宗尝以金帛购王羲之书迹,天下争赍古书,诣阙以献,时莫能辨其真伪。
suì liáng bèi lùn suǒ chū xián wèi zhèng jù yī wú chuǎn wù
遂良备论所出,咸为证据,一无舛误。
shí sì nián sì yuè èr shí sān rì tài zōng wéi zhēn cǎo shū píng fēng yǐ shì qún chén
十四年四月二十三日,太宗为真草书屏风,以示群臣。
bǐ lì qiú lì wèi yī shí zhī jué
笔力遒利,为一时之绝。
gòu qiú dé rén jiān zhēn xíng fán èr bǎi jiǔ shí zhǐ zhuāng wèi qī shí juǎn cǎo shū èr shí zhǐ zhuāng wèi bā shí juǎn
购求得人间真行,凡二百九十纸,装为七十卷,草书二十纸,装为八十卷。
měi tīng zhèng zhī xiá shí yuè zhī
每听政之暇,时阅之。
cháng wèi cháo chén yuē shū xué xiǎo dào chū fēi jí wù
尝谓朝臣曰:书学小道,初非急务。
shí huò liú xīn yì shèng qì rì
时或留心,亦胜弃日。
fán zhū yì wèi cháng yǒu xué ér bù dé zhě yě
凡诸艺,未尝有学而不得者也。
bìng zài xīn lì xiè dài bù néng zhuān jīng ěr
病在心力懈怠,不能专精耳。
jīn rén xué gǔ rén zhī shū shū bù xué qí xíng shì wéi zài qiú qí gǔ lì
今人学古人之书,殊不学其形势,唯在求其骨力。
de qí xíng shì bǐ lì zì shēng
得其形势,笔力自生。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
lán tíng zhēn jì
兰亭真迹
tài zōng kù xué shū fǎ
太宗酷学书法。
yǒu dài wáng zhēn jì sān qiān liù bǎi zhǐ lǜ yǐ yī zhàng èr chǐ wèi yī zhóu
有大王真迹三千六百纸,率以一丈二尺为一轴。
bǎo xī zhě dú lán tíng wèi zuì zhì yú zuò cè zhāo xī guān lǎn
宝惜者独《兰亭》为最,置于座侧,朝夕观览。
cháng yī rì fù ěr yǔ gāo zōng yuē wú qiān qiū wàn suì hòu yǔ wú lán tíng jiāng qù yě
尝一日,附耳语高宗曰:吾千秋万岁后,与吾《兰亭》将去也。
jí fèng huì zhī rì yòng yù xiá zhù zhī cáng yú zhāo líng
及奉讳之日,用玉匣贮之,藏于昭陵。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
wáng fāng qìng
王方庆
lóng shuò èr nián sì yuè gāo zōng zì shū yǔ liáo dōng zhū jiāng
龙朔二年四月,高宗自书与辽东诸将。
shàng wèi fèng gé shì láng wáng fāng qìng yuē qīng jiā hé yǒu shū fǎ
上谓凤阁侍郎王方庆曰:卿家合有书法。
fāng qìng zòu yuē chén shí dài zài cóng bó zǔ xī zhī xiān yǒu sì shí yú zhǐ
方庆奏曰:臣十代再从伯祖羲之,先有四十余纸。
zhēn guàn shí èr nián xiān chén jìn qì
贞观十二年,先臣进讫。
yǒu yī juàn chén jìn yǐ jìn qì
有一卷,臣近已进讫。
chén shí yī dài zǔ dǎo
臣十一代祖导,
shí dài zǔ dǎo shí dài zǔ sì zì yuán quē
十代祖(导十代祖四字原缺,
jù fǎ shū yào lù bǔ qià
据《法书要录》补)洽,
jiǔ dài zǔ xún
九代祖询,
bā dài zǔ yù shǒu
八代祖昙首,
qī dài zǔ sēng chāo
七代祖僧绰,
liù dài zǔ zhòng bǎo
六代祖仲宝,
wǔ dài zǔ qiān
五代祖骞,
gāo zǔ guī
高祖规,
zēng zǔ bāo
曾祖褒,
bìng jiǔ dài sān cóng bó zǔ jìn zhōng shū lìng xiàn zhī
并九代三从伯祖晋中书令献之。
yǐ xià èr shí bā rén shū gòng shí juǎn jiàn zài
以下二十八人书,共十卷,见在。
shàng yù wǔ chéng diàn zhào qún chén qǔ ér guān zhī
上御武成殿召群臣,取而观之。
réng lìng fèng gé shè rén cuī róng zuò xù zì wèi bǎo zhāng jí yǐ cì fāng qìng cháo yě róng zhī
仍令凤阁舍人崔融作序,自为宝章集,以赐方庆,朝野荣之。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
èr wáng zhēn jì
二王真迹
kāi yuán shí liù nián wǔ yuè nèi chū èr wáng zhēn jì jí zhāng zhī zhāng chǎng děng shū zǒng yī bǎi liù shí juǎn fù jí xián yuàn
开元十六年五月,内出二王真迹及张芝、张昶等书,总一百六十卷,付集贤院。
lìng jí zì zhí liǎng běn jìn cì zhū wáng
令集字拓两本进,赐诸王。
qí shū jiē shì zhēn guàn zhōng tài zōng lìng wèi zhēng yú shì nán chǔ suì liáng děng dìng qí zhēn wěi
其书皆是贞观中,太宗令魏征、虞世南、褚遂良等定其真伪。
yòu jūn zhī jī fán de zhēn xíng èr bǎi jiǔ shí zhǐ zhuāng wèi qī shí juǎn
右军之迹,凡得真行二百九十纸,装为七十卷;
cǎo shū èr qiān zhǐ zhuāng wèi àn shàng zì yòu jūn zhī jī zhì zhuāng wèi gòng èr shí wǔ zì yuán quē jù fǎ shū yào lù bǔ bā shí juǎn
草书二千纸,装为(按上自右军之迹至装为共二十五字,原缺,据《法书要录》补)八十卷。
xiǎo wáng zhāng zhī děng jì gè suí duō shǎo lēi zhì
小王张芝等迹,各随多少勒帙。
yǐ zhēn guàn zì wèi yìn yìn fèng jí juǎn zhī shǒu wěi
以贞观字为印,印缝及卷之首尾。
qí cǎo jī yòu lìng chǔ suì liáng zhēn shū xiǎo zì tiè zhǐ yǐng zhī
其草迹,又令褚遂良真书小字,帖纸影之。
qí zhōng gǔ běn yì yǒu shì liáng duò guān běn zhě
其中古本,亦有是梁隋官本者。
liáng zé mǎn qiān xú sēng quán chén chì wén zhū yì duò zé jiāng zǒng yáo chá děng shǔ jì
梁则满骞、徐僧权、沈炽文、朱异,隋则江总、姚察等署记。
tài zōng yòu lìng wèi zhě děng juǎn xià gèng shǔ míng yǐ jì zhī
太宗又令魏褚等,卷下更署名以记之。
qí lán tíng běn xiāng chuán yún zài zhāo líng xuán gōng zhōng
其《兰亭》本,相传云在昭陵玄宫中。
lè yì lùn cháng ān zhōng tài píng gōng zhǔ zòu jiè chū wài tà xiě yīn cǐ suì shī suǒ zài
《乐毅论》,长安中太平公主奏借出外拓写,因此遂失所在。
wǔ nián lù yuán tì wèi zhé liú huái xìn děng jiǎn jiào huàn biǎo
五年,陆元悌、魏哲、刘怀信等检校换褾。
měi juǎn fēn wéi liǎng juǎn zǒng jiàn zài yǒu bā shí juǎn yú bìng shī zhuì
每卷分为两卷,总见在有八十卷,余并失坠。
yuán tì yòu gē qù qián dài jì shǔ yǐ jǐ zhī míng shì dài yān
元悌又割去前代记署,以己之名氏代焉。
xuán zōng zì shū kāi yuán èr zì wèi yìn jì zhī
玄宗自书开元二字,为印记之。
yòu jūn fán yī bǎi sān shí juǎn xiǎo wáng èr shí bā juǎn zhāng zhī zhāng chǎng gè yī juàn
右军凡一百三十卷,小王二十八卷,张芝、张昶各一卷。
yòu jūn zhēn xíng shū wéi huáng tíng gào shì děng juǎn cún yān
右军真行书,惟《黄庭》、《告誓》等卷存焉。
yòu de huá zhōu rén jiā suǒ cáng yòu jūn shàn shàng zhēn shàng shū xuān shì jí xiǎo wáng xíng shū bái qí suì děng èr juǎn
又得滑州人家所藏右军《扇上真尚书宣示》,及小王行书《白骑遂》等二卷。
qí shū yǒu zhēn guàn nián jiù piāo zhī chéng zì
其书有贞观年旧摽织成字。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
bā tǐ
八体
zhāng huái guàn shū duàn yuē zhuàn zhòu bā fēn lì shū zhāng cǎo cǎo shū fēi bái xíng shū tōng wèi zhī bā tǐ ér yòu jūn jiē zài shén pǐn
张怀瓘《书断》曰:篆、籀、八分、隶书、章草、草书、飞白、行书,通谓之八体,而右军皆在神品。
yòu jūn cháng zuì shū shù zì diǎn huà lèi lóng zhǎo hòu suì yǒu lóng zhǎo shū
右军尝醉书数字,点画类龙爪,后遂有龙爪书。
rú kē dòu yù zhù yǎn bō zhī lèi zhū jiā gòng èr shí wǔ bān
如科斗、玉箸、偃波之类,诸家共二十五般。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
li dōu
李都
li dōu jīng nán cóng shì shí cháo guān qīn shú
李都荆南从事时,朝官亲熟。
zì jīng yù shū zōng shén è
自京寓书,踪甚恶。
li jì shī xì yuē cǎo jiān qiān lǐ dào jīng mén zhāng cǎo zòng héng rèn yì lùn
李寄诗戏曰:草缄千里到荆门,章草纵横任意论。
yīng xiào zhōng zhāng xū yòng lì què jiào xī xiàn wǎng láo hún
应笑钟张虚用力,却教羲、献枉劳魂。
wéi kān ài xī wèi zhēn bǎo bù gǎn liú chuán wù zǐ sūn
惟堪爱惜为珍宝,不敢留传误子孙。
shēn hé gù rén xiāng hòu chù tiān xíng shí qì xǔ jiào tūn
深荷故人相厚处,天行时气许教吞。
chū shū qíng shī
(出《抒情诗》)
dōng dōu qǐ ér
东都乞儿
dà lì zhōng dōng dōu tiān jīn qiáo yǒu qǐ ér wú liǎng shǒu yǐ yòu zú jiā bǐ xiě jīng qǐ qián
大历中,东都天津桥有乞儿,无两手,以右足夹笔,写经乞钱。
yù shū shí xiān yòng zhì bǐ gāo chǐ yú yǐ zú jiē zhī wèi cháng shī luò
欲书时,先用掷笔高尺余,以足接之,未尝失落。
shū jì guān kǎi shū bù rú yě
书迹官楷书不如也。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
lú hóng xuān
卢弘宣
lǐ dé yù zuò xiāng rì rén xiàn shū tiè
李德裕作相日,人献书帖。
dé yù de zhī zhí wán pō ài qí shū
德裕得之执玩,颇爱其书。
lú hóng xuān shí wéi dù zhī láng zhōng yǒu shàn shū míng
卢弘宣时为度支郎中,有善书名。
zhào zhì chū suǒ huò zhě shū tiē lìng guān zhī
召至,出所获者书帖,令观之。
hóng xuān chí tiè jiǔ zhī bú duì
弘宣持帖,久之不对。
dé yù yuē hé rú
德裕曰:何如。
hóng xuān yǒu kǒng sǒng zhuàng yuē shì mǒu qǐng nián suǒ lín xiǎo wáng tiè
弘宣有恐悚状曰:是某顷年所临小王帖。
tài wèi mí zhòng zhī
太尉弥重之。
chū lú shì zá shuō
(出《卢氏杂说》)
lǐng nán tù
岭南兔
lǐng nán tù cháng yǒu jùn mù de qí pí
岭南兔,尝有郡牧得其皮。
shǐ gōng rén xiāo bǐ zuì shī zhī
使工人削笔,醉失之。
dà jù
大惧。
yīn jiǎn jǐ xū wèi bǐ shén shàn
因剪己须为笔,甚善。
gèng shǐ wèi zhī gōng zhě cí yān
更使为之,工者辞焉。
jí qí yóu yīn shí duì
诘其由,因实对。
suì xià lìng shǐ yī hù shū rén xū
遂下令,使一户输人须。
huò bù néng zhì zhé zé qí zhí
或不能致,辄责其直。
chū lǐng nán yì wù zhì
(出《岭南异物志》)