bǎo shòu sì xiān tiān pú sà wáng zǎi yáng yán gù kuàng zhōu fǎng fàn cháng shòu chéng xiū jǐ biān luán zhāng xuān wáng mò li zhòng hé liú shāng lì guī zhēn shèng huà lián guǎng fàn shān rén wéi shū wén
保寿寺先天菩萨王宰杨炎顾况周昉范长寿程修己边鸾张萱王墨李仲和刘商厉归真圣画廉广范山人韦叔文
bǎo shòu sì
保寿寺
bǎo shòu sì běn gāo lì shì zhái
保寿寺本高力士宅。
tiān bǎo jiǔ zài shě wèi sì
天宝九载,舍为寺。
chū zhù zhōng chéng lì shì shè zhāi qìng zhī jǔ cháo bì zhì
初铸钟成,力士设斋庆之,举朝毕至。
yī jī bǎi qiān
一击百千。
yǒu guī qí yì lián jī èr shí chǔ
有规其意,连击二十杵。
jīng cáng gé guī gòu wēi qiǎo èr tǎ huǒ zhū shòu shí yú hú
经藏阁规构危巧,二塔火珠授十余斛。
hé yáng cóng shì li zhuō xìng hào qí gǔ yǔ sēng shàn cháng jù zhì cǐ sì guàn kù zhōng jiù wù
河阳从事李涿性好奇古,与僧善,尝俱至此寺观库中旧物。
hū yú pò wèng zhōng de wù rú bèi fú liè wū bèn chù ér chén qǐ
忽于破瓮中得物如被,幅裂污坌,触而尘起。
zhuō xú shì zhī nǎi huà yě
涿徐视之,乃画也。
yīn yǐ zhōu xiàn tú sān jí jiān sān shí huàn zhī
因以州县图三及缣三十换之。
lìng jiā rén zhuāng zhì dà shí yú fú
令家人装治,大十余幅。
fǎng yú cháng shì liǔ gōng quán
访于常侍柳公权。
fāng zhī zhāng xuān suǒ huà shí qiáo tú yě
方知张萱所画《石桥图》也。
xuán zōng cì lì shì yīn liú sì zhōng
玄宗赐力士,因留寺中。
hòu wèi zhōu huà rén zōng mù yán yú zuǒ jūn
后为鬻画人宗牧言于左军。
xún yǒu xiǎo shǐ lǐng jūn zú shù shí rén zhì zhái xuān chì qǔ zhī
寻有小使领军卒数十人至宅,宣敕取之。
jí rì jìn rù
即日进入。
dì hào gǔ jiàn zhī dà yuè mìng zhāng yú yún sháo yuàn
帝好古,见之大悦,命张于云韶院。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xiān tiān pú sà
先天菩萨
yǒu xiān tiān pú sà dèng běn qǐ chéng dū miào jī sì
有先天菩萨嶝,本起成都妙积寺。
kāi yuán chū yǒu ní wèi bā shī zhě cháng niàn dà bēi zhòu
开元初,有尼魏八师者常念大悲咒。
shuāng liú xiàn bǎi xìng liú yǐ míng yì r nián shí yī zì yù shì wèi ní
双流县百姓刘乙名意儿,年十一,自欲事魏尼。
ní qiǎn zhī bù qù
尼遣之不去。
cháng yú ào shì chán
尝于奥室禅。
cháng bái wèi yún xiān tiān pú sà jiàn shēn cǐ dì
尝白魏云:先天菩萨见身此地。
suì shāi huī yú tíng
遂筛灰于庭。
yī xī yǒu jù jì shù chǐ lún lǐ chéng jiù
一夕,有巨迹数尺,轮理成就。
yīn yè huà gōng suí yì shè sè xī bù rú yì
因谒画工,随意设色,悉不如意。
yǒu sēng yáng fǎ chéng zì yán néng huà
有僧杨法成自言能画。
yì r cháng hé zhǎng yǎng zhù rán hòu zhǐ shòu zhī yǐ jìn shí rěn
意儿常合掌仰祝,然后指授之,以近十稔。
gōng fāng hòu sù
工方后素。
xiān tiān pú sà fán èr bǎi sì shí èr shǒu
先天菩萨凡二百四十二首。
shǒu rú tǎ shì fēn bì rú màn
首如塔势,分臂如蔓。
huà yàng shí wǔ juǎn
画样十五卷。
liǔ qī shī zhě cuī níng zhī shēng fēn sān juǎn wǎng shàng dōu liú xíng
柳七师者崔宁之甥,分三卷,往上都流行。
shí wèi fèng gǔ wèi zhǎng shǐ jìn zhī
时魏奉古为长史,进之。
hòu yīn sì yuè bā rì cì gāo lì shì
后因四月八日赐高力士。
jīn chéng dū zhě shì qí cì běn
今成都者是其次本。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wáng zǎi
王宰
táng wáng zǎi zhě jiā yú xī shǔ
唐王宰者家于西蜀。
zhēn zhī zhōng wéi gāo yǐ kè lǐ dài zhī
贞之中,韦皋以客礼待之。
huà shān shuǐ shù shí chū yú xiàng wài
画山水树石,出于象外。
gù dù fǔ zèng gē yún shí rì huà yī sōng
故杜甫赠歌云:十日画一松。
wǔ rì huà yī shí
五日画一石。
néng shì bù shòu xiāng cù pò wáng zǎi shǐ kěn liú zhēn jì
能事不受相促迫,王宰始肯留真迹。
yòu cháng yú xí kuí tīng jiàn tú yī zhàng
又尝于席夔厅见图一障。
lín lín yuán zuò líng jù míng chāo běn gǎi
临(临原作陵,据明抄本改。
jiāng shuāng sōng yī bǎi gǔ téng yíng rào
)江双松一柏,古藤萦绕。
shàng pán bàn kōng xià zhe shuǐ miàn
上盘半空,下著水面。
qiān zhī wàn yè jiāo zhā qū qǔ fēn bù bù zá
千枝万叶,交查屈曲,分布不杂。
huò kū huò mào huò chuí huò zhí
或枯或茂,或垂或直。
yè dié qiān zhòng zhī fēn sì miàn
叶叠千重,枝分四面。
jīng rén suǒ nán fán mù mò biàn
精人所难,凡目莫辨。
yòu yú xìng shàn sì jiàn huà sì shí píng fēng ruò yí zào huà
又于兴善寺见画四时屏风,若移造化。
fēng hòu yún wù bā jié sì shí yú yī zuò zhī nèi miào zhī zhì yě
风候云物,八节四时,于一座之内,妙之至也。
shān shuǐ sōng shí
山水松石。
bìng shàng shàng pǐn
并上上品。
chū huà duàn
(出《画断》)
yáng yán
杨炎
yáng yán táng zhēn yuán zhōng zǎi xiàng
杨炎,唐贞元中宰相。
míng chāo běn xiāng zì xià yǒu chū biǎn yá zhōu sì zì
(明抄本相字下有出贬崖州四字。
qì biāo wáng hán míng chāo běn wáng hán zuò fēng yún wén dí yáng mǎ
)气标王韩,(明抄本王韩作风云)文敌扬马。
huà sōng shí shān shuǐ chū yú rén zhī biǎo
画松石山水,出于人之表。
chū chēng chǔ shì yè lú huáng mén guǎn zhī shén hòu
初称处士,谒卢黄门,馆之甚厚。
zhī yǒu dān qīng zhī néng yì yù qiú zhī wèi gǎn fā yán
知有丹青之能,意欲求之,未敢发言。
yáng kěn cí qù fù kǔ liú zhī
杨恳辞去,复苦留之。
zhī qí jiā lěi luò zhōng yī shí fá shǎo xīn suǒ bù ān
知其家累洛中,衣食乏少,心所不安。
nǎi qián lìng rén jiāng shù bǎi qiān zhì luò gōng jǐ
乃潜令人将数百千至洛供给。
qǔ qí jiā shū huí yǐ shì jiē gōng
取其家书回,以示揭公。
gōng gǎn zhī
公感之。
wèi zhī suǒ bào
未知所报。
lú yīn cóng róng nǎi yán yù yī zōng yǐ zǐ sūn bǎo zhī yì shàng nán zhī
卢因从容,乃言欲一踪,以子孙宝之,意尚难之。
suì yuè yú tú yī zhàng
遂月余图一障。
sōng shí yún wù yí dòng zào huà shì mò dǔ zhī
松石云物,移动造化,世莫覩之。
qí jī miào shàng shàng pǐn
其迹妙上上品。
chū táng huà duàn
(出《唐画断》)
gù kuàng
顾况
táng gù kuàng zì bū wēng
唐顾况字逋翁。
wén cí zhī xiá jiān gōng xiǎo bǐ
文词之暇,兼攻小笔。
cháng qiú zhī xīn tíng jiān
尝求知新亭监。
rén huò jí zhī
人或诘之。
wèi yuē yú yào xiě mào hǎi zhōng shān ěr
谓曰:余要写貌海中山耳。
réng pì huà zhě wáng mò wèi fù
仍辟画者王默为副。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
zhōu fǎng
周昉
táng zhōu fǎng zì jǐng xuán jīng zhào rén yě
唐周昉字景玄,京兆人也。
jié zhì zhī hòu hǎo shǔ xué huà qióng dān qīng zhī miào
节制之后,好属学,画穷丹青之妙。
yóu qīng xiàng jiān guì gōng zi yě
游卿相间,贵公子也。
zhǎng xiōng hào shàn qí shè suí gē shū wǎng zhēng tǔ bō
长兄晧善骑射,随哥舒往征吐蕃。
shōu shí bǎo chéng yǐ gōng shòu zhí jīn wú
收石堡城,以功授执金吾。
shí dé zōng xiū zhāng jìng sì zhào hào wèi yuē qīng dì fǎng shàn huà zhèn yù qǐng huà zhāng jìng sì shén qīng tè yán zhī
时德宗修章敬寺,召晧谓曰:卿弟昉善画,朕欲请画章敬寺神,卿特言之。
jīng shù rì dì yòu qǐng zhī fāng nǎi xià shǒu
经数日,帝又请之,方乃下手。
chū rú zhàng bì dōu rén guān lǎn
初如障蔽,都人观览。
sì dǐ guó mén xián yú bì zhì
寺抵国门,贤愚必至。
huò yǒu yán qí miào zhě zhǐ qí xiá zhě suí rì gǎi zhī
或有言其妙者,指其瑕者,随日改之。
jīng yuè yú shì fēi yǔ jué wú bù tàn qí miào
经月余,是非语绝,无不叹其妙。
suì xià bǐ chéng zhī
遂下笔成之。
wéi dāng dài dì yī
为当代第一。
yòu guō lìng gōng nǚ xù zhào zòng shì láng cháng lìng hán gàn xiě zhēn zhòng jiē zàn měi
又郭令公女婿赵纵侍郎尝令韩干写真,众皆赞美。
hòu yòu qǐng fǎng xiě zhēn èr rén jiē yǒu néng míng
后又请昉写真,二人皆有能名。
lìng gōng cháng liè èr huà yú zuò wèi néng dìng qí yōu liè
令公尝列二画于座,未能定其优劣。
yīn zhào fū rén guī xǐng lìng gōng wèn yún cǐ hé rén
因赵夫人归省,令公问云:此何人?
duì yuē zhào láng
对曰:赵郎。
hé zhě zuì shì
何者最似?
yún liǎng huà hū shì hòu huà zhě jiā
云:两画惚似,后画者佳。
yòu wèn hé yǐ yán zhī
又问:何以言之?
qián huà kōng de zhào láng zhuàng mào hòu huà jiān yí qí shén sī qíng xìng xiào yán zhī zī
前画空得赵郎状貌,后画兼移其神思情性笑言之姿。
lìng gōng wèn hòu huà zhě hé rén
令公问:后画者何人?
nǎi yún zhōu hào
乃云:周晧。
shì rì dìng èr huà zhī yōu liè lìng sòng jǐn cǎi shù bǎi shū
是日定二画之优劣,令送锦彩数百疋。
jīn shàng dōu yǒu guān zì zài pú sà shí rén yún shuǐ yuè dà yún xi fó diàn qián xíng dào sēng guǎng fú sì fó diàn qián miàn liǎng shén jiē shū miào yě
今上都有观自在菩萨,时人云水月,大云西佛殿前行道僧,广福寺佛殿前面两神,皆殊妙也。
hòu rèn xuān zhōu bié jià yú chán dìng sì huà běi fāng tiān wáng
后任宣州别驾,于禅定寺画北方天王。
cháng yú mèng zhōng jiàn qí xíng xiàng
常于梦中见其形像。
huà zǐ nǚ wèi gǔ jīn zhī guān
画子女为古今之冠。
yǒu hún shì zhōng yàn huì tú liú xuān wǔ àn wǔ tú dú gū fēi àn qǔ fěn běn
有《浑侍中宴会图》、《刘宣武按舞图》、《独孤妃按曲粉本》。
yòu zhòng ní wèn lǐ tú jiàng zhēn tú wǔ xīng tú pū dié tú jiān xiě zhū zhēn rén wén xuān wáng shí dì zǐ juàn zhóu zhì duō
又《仲尼问礼图》、《降真图》、《五星图》、《扑蝶图》,兼写诸真人、文宣王十弟子,卷轴至多。
zhēn yuán mò xīn luó guó yǒu rén yú jiāng huái jǐn yǐ shàn jià shōu shì shù shí juǎn
贞元末,新罗国有人于江淮,尽以善价收市数十卷。
jiāng qù qí huà fó xiàng zhēn xiān rén wù zǐ nǚ jiē shén yě
将去,其画佛像真仙人物子女,皆神也。
wéi ān mǎ niǎo shòu zhú shí cǎo mù bù qióng qí zhuàng yě
唯鞍马鸟兽,竹石草木,不穷其状也。
chū huà duàn
(出《画断》)
fàn cháng shòu
范长寿
táng fàn cháng shòu shàn fēng sú tián jiā jǐng hòu rén wù zhī zhuàng
唐范长寿善风俗田家景候人物之状。
rén jiān duō yǒu yuè lìng píng fēng shì qí zhì yě
人间多有月令屏风,是其制也。
fán shān chuān shuǐ shí niú mǎ chù lèi qū qǔ yuǎn jìn mù fàng xián yě jiē de qí miào gè jǐn qí qù
凡山川水石,牛马畜类,屈曲远近,牧放闲野,皆得其妙,各尽其趣。
liáng zhāng sēng yóu zhī cì yě
梁张僧繇之次也。
sēng yàn cóng xù huà pǐn yún bó zhān fán duō
僧彦悰《续画品》云:博瞻繁多。
wèi jiàn qí néng yě
未见其能也。
qí huà bìng miào pǐn shàng
其画并妙品上。
yòu shí hào hé cháng shòu qí míng cì zhī
又时号何长寿齐名,次之。
chū huà duàn
(出《画断》)
chéng xiū jǐ
程修己
táng chéng xiū jǐ qí xiān jì zhōu rén
唐程修己,其先冀州人。
xìng hào xué
性好学。
shí zhōu fǎng rèn zhào zhōu zhǎng shǐ suì shī shì yān èr shí nián
时周昉任赵州长史,遂师事焉,二十年。
fán huà zhī liù shí bìng yī yī kǒu shòu yǐ chuán qí miào
凡画之六十病,一一口授,以传其妙。
bǎo lì zhōng xiū jǐ yīng míng jīng jǔ yǐ fǎng suǒ shòu fù zhī
宝历中,修己应明经举,以昉所授付之。
tài hé zhōng wén zōng hào gǔ zhòng dào
太和中,文宗好古重道。
yǐ jìn míng dì wèi xié huà máo shī tú cǎo mù niǎo shòu xián shì zhōng chén zhī xiàng bù dé qí zhēn
以晋明帝卫协画《毛诗图》,草木鸟兽贤士忠臣之象,不得其真。
suì zhào xiū jǐ tú zhī
遂召修己图之。
jiē jù jīng dìng míng rèn tǔ cǎi shí
皆据经定名,任土采拾。
yóu shì guān miǎn zhī zhì shēng zhí zhī zī yuǎn wú bù shěn yōu wú bù xiǎn yǐ
由是冠冕之制,生植之姿,远无不审,幽无不显矣。
yòu cháng huà zhú zhàng yú wén sī diàn
又尝画竹障于文思殿。
dì cì gē yún liáng gōng yùn jīng sī qiǎo jí shì yǒu shén
帝赐歌云:良工运精思,巧极似有神。
lín chuāng zhà dǔ fán yīn hé zài pàn zhēn jiǎ shū wèi fēn
临窗乍覩繁阴合,再盼真假殊未分。
dāng shí xué shì jiē fèng zhào jì hé
当时学士,皆奉诏继和。
zì zhēn yuán hòu yǐ yì jìn shēn
自贞元后,以艺进身。
chéng ēn chēng zhǐ yī rén ér yǐ
承恩称旨,一人而已。
yóu jīng shān shuǐ zhú shí huā niǎo rén wù gǔ xián gōng dé yì shòu děng
尤精山水竹石,花鸟人物,古贤功德异兽等。
bìng rù miào shàng pǐn
并入妙上品。
chū huà duàn
(出《画断》)
biān luán
边鸾
táng biān luán jīng zhào rén
唐边鸾,京兆人。
gōng dān qīng zuì cháng yú huā niǎo zhé zhī zhī miào gǔ suǒ wèi yǒu
攻丹青,最长于花鸟折枝之妙,古所未有。
guān qí xià bǐ qīng lì shàn yòng sè
观其下笔轻利,善用色。
qióng yǔ máo zhī biàn tài fèn chūn huā zhī fāng lì
穷羽毛之变态,奋春华之芳丽。
zhēn yuán zhōng xīn luó guó xiàn kǒng què jiě wǔ
贞元中,新罗国献孔雀,解舞。
dé zōng zhào yú xuán wǔ mén xiě mào
德宗召于玄武门写貌。
yī zhèng yī bèi
一正一背。
cuì cǎi shēng dòng jīn diàn yí yán
翠彩生动,金钿遗妍。
ruò yùn qīng shēng wǎn yīng fán jié
若运清声,宛应繁节。
hòu yǐ kùn qióng yú zé lù mào wǔ cān lián gēn jīng miào zhī jí yě
后以困穷,于泽潞貌五参连根,精妙之极也。
jìn dài zhé zhī huā jū qí shǒu yě
在近代折枝画法中,边鸾位居魁首。
zhé zhī huā huì fēng dié bìng què děng miào pǐn shàng
折枝花卉蜂蝶并雀等,妙品上。
chū huà duàn
(出《画断》)
zhāng xuān
张萱
táng zhāng xuān jīng zhào rén
唐张萱,京兆人。
cháng huà guì gōng zi ān mǎ píng wéi gōng yuàn zǐ nǚ děng míng guān yú shí
尝画贵公子鞍马屏帷宫苑子女等,名冠于时。
shàn qǐ cǎo diǎn cù wèi zhì
善起草,点簇位置。
tíng tái zhú shù huā niǎo pú shǐ jiē jí qí tài
亭台竹树,花鸟仆使,皆极其态。
huà cháng mén yuàn yuē cí lǜ sī qǔ jìn qí zhǐ
画《长门怨》,约词虑思,曲尽其旨。
jí jīn jǐng wú tóng qiū yè huáng yě
即金井梧桐秋叶黄也。
fěn běn huà guì gōng zǐ yè yóu tú gōng zhōng qī xī qǐ qiǎo tú wàng yuè tú jiē xiāo shàng yōu xián duō sī yì yú yú xiàng
粉本画《贵公子夜游图》、《宫中七夕乞巧图》、《望月图》,皆绡上幽闲多思,意逾于象。
qí huà zǐ nǚ zhōu fǎng zhī nán lún yě
其画子女,周昉之难伦也。
guì gōng zi ān mǎ děng miào pǐn shàng
贵公子鞍马等,妙品上。
chū huà duàn
(出《画断》)
wáng mò
王墨
táng wáng mò bù zhī hé xǔ rén míng qià
唐王墨,不知何许人,名洽。
shàn pō mò shí rén wèi zhī wáng mò
善泼墨,时人谓之王墨。
duō yóu jiāng hú
多游江湖。
shàn huà shān shuǐ sōng bǎi zá shù
善画山水松柏杂树。
xìng shū yě hǎo jiǔ
性疏野好酒。
měi yù tú zhàng xìng hān zhī hòu xiān yǐ pō mò
每欲图障,兴酣之后,先已泼墨。
huò jiào huò yín
或叫或吟。
jiǎo cù shǒu mǒ
脚蹙手抹。
huò fú huò gàn suí qí xíng xiàng
或拂或干,随其形象。
wéi shān wèi shí wèi shuǐ wèi shù
为山为石,为水为树。
yìng xīn suí yì shū ruò zào huà
应心随意,倏若造化。
tú chéng
图成。
yún xiá dàn zhī fēng yǔ sǎo zhī
云霞澹之,风雨扫之。
bú jiàn qí mò wū zhī jī yě
不见其墨污之迹也。
chū huà duàn
(出《画断》)
li zhòng hé
李仲和
táng li zhòng hé jiàn zhī zǐ
唐李仲和,渐之子。
jiàn cháng rèn xīn zhōu cì shǐ shàn huà fān rén mǎ
渐尝任忻州刺史,善画番人马。
zhòng hé néng jì qí yì ér bǐ lì bù jí qí fù
仲和能继其艺,而笔力不及其父。
xiàng guó lìng gū táo yì dài wèi xiāng jiā fù tú huà
相国令孤绹,奕代为相,家富图画。
jí xīn zhōu wài sūn
即忻州外孙。
jiā yǒu xiǎo huà rén mǎ zhàng shì yóu dé yì zhě
家有小画人马障,是尤得意者。
huì xiàn zōng qǔ zhì jìn zhōng
会宪宗取置禁中。
hòu què cì hái
后却赐还。
chū míng huà jì
(出《名画记》)
liú shāng
刘商
táng liú shāng guān zhì jiǎn jiào lǐ bù láng zhōng biàn zhōu guān chá pàn guān
唐刘商,官至检校礼部郎中汴州观察判官。
shào nián yǒu piān yǒng gāo qíng
少年有篇咏高情。
gōng shān shuǐ shù shí
刘商专门学画山水树石。
chū shī zhāng zǎo yǐ zào zhēn wéi yì
初师张藻,以造真为意。
zì zhāng biǎn cuàn hòu chóu chàng fù shī yún tái shí cāng cāng lín jiàn shuǐ xī fēng niǎo niǎo dòng sōng zhī
自张贬窜后,惆怅赋诗云:苔石苍苍临涧水,溪风袅袅动松枝。
shì jiān wéi yǒu zhāng tōng huì liú xiàng héng yáng nǎ dé zhī
世间唯有张通会,流向衡阳哪得知。
chū míng huà jì
(出《名画记》)
lì guī zhēn
厉归真
táng mò jiāng nán yǒu dào shì lì guī zhēn zhě bù zhī hé xǔ rén yě
唐末,江南有道士历归真者,不知何许人也。
céng yóu hóng zhōu xìn guǒ guān
曾游洪州信果观。
jiàn sān guān diàn nèi gōng dé sù xiàng shì xuán zōng shí jiā shū zhì zuò shén miào
见三官殿内功德塑像,是玄宗时夹纾,制作甚妙。
duō bèi què gē fèn huì qí shàng
多被雀鸽粪秽其上。
guī zhēn suì yú diàn bì huà yī yào bǐ jì qí jué
归真遂于殿壁画一鹞,笔迹奇绝。
zì cǐ què gē wú fù qī zhǐ cǐ diàn
自此雀鸽无复栖止此殿。
qí huà zhì jīn shàng cún
其画至今尚存。
guī zhēn yóu néng huà zhé zhú yě que
归真尤能画折竹野鹊。
hòu yǒu rén chuán
后有人传。
guī zhēn yú luó fú shān shàng shēng
归真于罗浮山上升。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲画》)
shèng huà
圣画
yún huā sì yǒu shèng huà diàn
云花寺有圣画殿。
cháng ān zhōng wèi zhī qī shèng huà
长安中谓之《七圣画》。
chū diàn yǔ jì zhì sì sēng zhào huà gōng
初殿宇既制,寺僧召画工。
jiāng mìng shī cǎi shì
将命施彩饰。
huì guì qí zhí bù hé sì sēng qí chou
会贵其直,不合寺僧祈酬。
yì jìng qù
亦竟去。
hòu shù rì yǒu èr shào nián yì sì lái yè yuē mǒu shàn huà zhě yě jīn wén cǐ sì jiāng mìng huà gōng mǒu bù gǎn lì qí jià
后数日,有二少年诣寺来谒曰:某善画者也,今闻此寺将命画工,某不敢利其价。
yuàn shū gōng kě hu
愿输功可乎?
sì sēng yù xiān yuè qí jī
寺僧欲先阅其迹。
shào nián yuē mǒu dì xiōng fán qī rén wèi cháng huà yú cháng ān zhōng níng yǒu jī hu
少年曰:某弟兄凡七人,未尝画于长安中,宁有迹乎?
sì sēng yǐ wéi wàng
寺僧以为妄。
shāo nán zhī
稍难之。
shào nián yuē mǒu jì bù nà shī zhī zhí
少年曰:某既不纳师之直。
gǒu bù kě shī yì jí mìng wū qí bì wèi wèi wǎn yě
苟不可师意,即命圬其壁,未为晚也。
sì sēng lì qí wú zhí suì xǔ zhī
寺僧利其无直,遂许之。
hòu yī rì qī rén guǒ zhì
后一日,七人果至。
gè qiè cǎi huì jiāng rù qí diàn
各挈彩绘,将入其殿。
qiě wèi sēng yuē cóng cǐ qù qī rì shèn wù qǐ wú zhī mén yì bù láo yǐn shí
且为僧曰:从此去七日,慎勿启吾之门,亦不劳饮食。
gài yǐ wèi fēng rì suǒ qīn shuò yě
盖以畏风日所侵铄也。
kě yǐ ní gù wú mén wú shǐ yǒu xiān xì
可以泥固吾门,无使有纤隙。
bù rán zé bù néng shī qí miào yǐ
不然,则不能施其妙矣。
sēng cóng qí yǔ
僧从其语。
rú shì fán liù rì qù wú yǒu wén
如是凡六日,閴无有闻。
sēng xiāng yǔ yuē cǐ bì tā guài yě qiě bù kě guǒ qí yuē
僧相语曰:此必他怪也,且不可果其约。
suì xiāng yǔ fā qí fēng
遂相与发其封。
hù jì qǐ yǒu qī gē piān piān wàng kōng fēi qù
户既启,有七鸽翩翩,望空飞去。
qí diàn zhòng cǎi huì
其殿中彩绘。
yǎn ruò sì yú wéi xī běi yōng wèi jǐn qí shì yān
俨若四隅,唯西北墉未尽其饰焉。
hòu huà gōng lái jiàn zhī dà jīng yuē zhēn shén miào zhī bǐ yě
后画工来见之,大惊曰:真神妙之笔也。
yú shì wú gǎn jì qí sè zhě
于是无敢继其色者。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
lián guǎng
廉广
lián guǎng zhě lǔ rén yě
廉广者,鲁人也。
yīn cǎi yào yú tài shān yù fēng yǔ zhǐ yú dà shù xià
因采药,于泰山遇风雨,止于大树下。
jí yè bàn yǔ qíng
及夜半雨晴。
xìn bù ér xíng
信步而行。
é féng yī rén yǒu ruò yǐn shì
俄逢一人,有若隐士。
wèn guǎng yuē jūn hé shēn yè zài cǐ
问广曰:君何深夜在此?
réng lín xià gòng zuò
仍林下共坐。
yǔ yí shí hū wèi guǎng yuē wǒ néng huà kě fèng jūn fǎ
语移时,忽谓广曰:我能画,可奉君法。
guǎng wěi wěi
广唯唯。
nǎi yuē wǒ yǔ jūn yī bǐ dàn mì cáng yān
乃曰:我与君一笔,但密藏焉。
jí suí yì ér huà dāng tōng líng
即随意而画,当通灵。
yīn huái zhōng qǔ yī wǔ sè bǐ yǐ shòu zhī
因怀中取一五色笔以授之。
guǎng bài xiè qì cǐ rén hū bú jiàn
广拜谢讫,此人忽不见。
ěr hòu pō yǒu yàn
尔后颇有验。
dàn mì qí shì bù gǎn qīng huà
但秘其事,不敢轻画。
hòu yīn zhì zhōng dōu xiàn
后因至中都县。
li lìng zhě xìng hǎo huà yòu zhī qí shì mìng guǎng zhì
李令者性好画,又知其事,命广至。
yǐn jiǔ cóng róng wèn zhī
饮酒从容问之。
guǎng mì ér bù yán
广秘而不言。
li kǔ gào zhī
李苦告之。
guǎng bù dé yǐ nǎi yú bì shàng huà guǐ bīng bǎi yú zhuàng ruò fù dí
广不得已,乃于壁上画鬼兵百余,状若赴敌。
qí wèi zhào zhī zhī yì jiān mìng zhī
其尉赵知之,亦坚命之。
guǎng yòu yú zhào xiè zhōng bì shàng huà guǐ bīng bǎi yú zhuàng ruò nǐ zhàn
广又于赵廨中壁上,画鬼兵百余,状若拟战。
qí xī liǎng chù suǒ huà zhī guǐ bīng jù chū zhàn
其夕,两处所画之鬼兵俱出战。
li jí zhào jì jiàn cǐ yì bù gǎn liú
李及赵既见此异,不敢留。
suì jiē huǐ suǒ huà guǐ bīng
遂皆毁所画鬼兵。
guǎng yì jù ér táo wǎng xià pī
广亦惧而逃往下邳。
xià pī lìng zhī qí shì yòu qiè qǐng guǎng huà
下邳令知其事,又切请广画。
guǎng yīn gào yuē yú ǒu yè yù yī shén líng chuán de huà fǎ měi bù gǎn xià bǐ
广因告曰:余偶夜遇一神灵,传得画法,每不敢下笔。
qí rú wǎng wǎng wèi yāo
其如往往为妖。
xìng chá zhī
幸察之。
qí zǎi bù tīng
其宰不听。
wèi guǎng yuē huà guǐ bīng jí zhàn huà wù bì bù zhàn yě
谓广曰:画鬼兵即战,画物必不战也。
yīn mìng huà yī lóng
因命画一龙。
guǎng miǎn ér huà zhī
广勉而画之。
bǐ cái jué yún zhēng wù qǐ piāo fēng shū zhì
笔才绝,云蒸雾起,飘风倏至。
huà lóng hū chéng yún ér shàng
画龙忽乘云而上。
zhì pāng tuó zhī yǔ lián rì bù zhǐ
至滂沱之雨,连日不止。
lìng yōu piào huài yì jū
令忧漂坏邑居。
fù yí guǎng yǒu yāo shù nǎi shōu guǎng xià yù qióng jié zhī
复疑广有妖术,乃收广下狱,穷诘之。
guǎng chēng wú yāo shù
广称无妖术。
yǐ yǔ yóu wèi zhǐ lìng nù shén
以雨犹未止,令怒甚。
guǎng yú yù nèi hào qì zhuī gào shān shén
广于狱内号泣,追告山神。
qí yè mèng shén rén yán yuē jūn dāng huà yī dà niǎo huà ér chéng zhī fēi jí miǎn yǐ
其夜,梦神人言曰:君当画一大鸟,叱而乘之飞,即免矣。
guǎng jí shǔ nǎi mì huà yī dà niǎo
广及曙,乃密画一大鸟。
shì huà zhī guǒ zhǎn chì
试叱之,果展翅。
guǎng chéng zhī fēi yuǎn ér qù
广乘之,飞远而去。
zhí zhì tài shān ér xià
直至泰山而下。
xún fù jiàn shén
寻复见神。
wèi guǎng yuē jūn yán xiè yú rén jiān gù yǒu nán è yě
谓广曰:君言泄于人间,固有难厄也。
běn yǔ jūn yī xiǎo bǐ yù wèi jūn zhì fú jūn fǎn zì zhì huò jūn dāng jiàn hái
本与君一小笔,欲为君致福,君反自致祸,君当见还。
guǎng nǎi huái zhōng tàn bǐ hái zhī
广乃怀中探笔还之。
shén xún bú jiàn
神寻不见。
guǎng yīn bù fù néng huà
广因不复能画。
xià pī huà lóng jìng wèi ní bì
下邳画龙,竟为泥壁。
chū dà táng qí shì
(出《大唐奇事》)
fàn shān rén
范山人
li shū zhān cháng shí yī fàn shān rén tíng yú sī dì
李叔詹常识一范山人,停于私第。
shí yǔ xiū jiù bì zhōng
时语休咎必中。
jiān shàn tuī bù jìn zhòu
兼善推步禁呪。
zhǐ bàn nián
止半年。
hū wèi li yuē mǒu jiāng qù yǒu yī yì yù yǐ wéi bié
忽谓李曰:某将去,有一艺,欲以为别。
suǒ wèi shuǐ huà yě
所谓水画也。
nǎi qǐng hòu tīng shàng jué de wèi chí fāng zhàng shēn chǐ yú
乃请后厅上掘地为池方丈,深尺余。
ní yǐ má huī
泥以麻灰。
rì jí shuǐ mǎn zhī
日汲水满之。
hou shuǐ bù hào jù dān qīng mò yàn
候水不耗,具丹青墨砚。
xiān yuán bǐ kòu chǐ liáng jiǔ nǎi zòng háo shuǐ shàng
先援笔叩齿良久,乃纵毫水上。
jiù shì dàn jiàn shuǐ sè hún hún ěr
就视,但见水色浑浑耳。
jīng èr rì dá yǐ xì juàn sì fú
经二日,搨以细绢四幅。
shí qǐng jǔ chū guān zhī
食顷,举出观之。
gǔ sōng guài shí rén wù wū mù wú bù bèi yě
古松怪石,人物屋木,无不备也。
li jīng yì kǔ jí zhī wéi yán shàn néng jìn cǎi sè
李惊异,苦诘之,唯言善能禁彩色。
bù lìng chén sàn ér yǐ
不令沉散而已。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wéi shū wén
韦叔文
táng jìn shì wéi shū wén shàn huà mǎ
唐进士韦叔文善画马。
xiá yuē ǒu huà èr mǎ zhá juàn ér wèi shè sè
暇曰,偶画二马札绢而未设色。
fù jǔ guò huá yuè miào qián
赴举,过华岳庙前。
huǎng rán rú mèng
怳然如梦。
jiàn miào qián rén yè jǐ yún jīn tiān wáng fèng zhào
见庙前人谒己云:金天王奉召。
shū wén bù jué xià mǎ ér rù shēng diàn jiàn wáng
叔文不觉下马而入,升殿见王。
wáng yuē zhī jūn yǒu èr mǎ shén jiā jīn jiāng qiú zhī lái chūn gǎi míng ér dì yǐ
王曰:知君有二马甚佳,今将求之,来春改名而第矣。
shū wén yuē jǐ dàn yǒu suǒ chéng zhě ěr
叔文曰:己但有所乘者尔。
wáng yuē yǒu shì sī zhī
王曰:有,试思之。
shū wén àn sī yǒu èr huà mǎ jí duì yuē yǒu mǎ máo sè wèi jiù
叔文暗思有二画马,即对曰:有马,毛色未就。
yuē kě yǐ wèi huì
曰:可以为惠。
shū wén yuē nuò
叔文曰:诺。
chū miào jí yú diàn zhōng tiān sè yǐ xiàn zhī
出庙,急于店中添色以献之。
lái chūn gǎi míng ér dì
来春改名而第。
chū wén qí lù
(出《闻奇录》)