guàn xiū chu ān yīng tiān sān jué bā xiān tú huáng quán zá biān
贯休楚安应天三绝八仙图黄筌杂编
guàn xiū
贯休
táng shā mén guàn xiū běn wù zhōu lán xī rén yě néng shī shàn shū miào huà
唐沙门贯休,本婺州兰溪人也,能诗善书妙画。
wáng shì jiàn guó shí lái jū shǔ zhōng lóng huá zhī jīng shè
王氏建国时,来居蜀中龙华之精舍。
yīn zòng bǐ yòng shuǐ mò huà luó hàn yī shí liù shēn bìng yī fú èr dà shì
因纵笔,用水墨画罗汉一十六身并一佛二大士。
jù shí yíng yún kū sōng dài màn
巨石萦云,枯松带蔓。
qí zhū gǔ mào yǔ tā rén huà bù tóng
其诸古貌,与他人画不同。
huò yuē mèng zhōng suǒ dǔ jué hòu tú tú yuán zuò yuán jù míng chāo běn gǎi zhī
或曰:梦中所睹,觉后图(图原作圆,据明抄本改)之。
wèi zhī yīng mèng luó hàn
谓之'应梦罗汉'。
mén rén yù yù yù fú děng shén mì zhòng zhī
门人昙域、昙弗等,甚秘重之。
shǔ zhǔ céng xuān rù nèi
蜀主曾宣入内。
tàn qí bǐ jì kuáng yì gōng yǎng jīng yuè què lìng fēn fù yuàn zhōng
叹其笔迹狂逸,供养经月,却令分付院中。
hàn lín xué shì ōu yáng jiǒng yì céng guān zhī
翰林学士欧阳炯亦曾观之。
zèng yǐ gē yuē xī yuè gāo sēng míng guàn xiū gū qíng qiào bá lìng qīng qiū
赠以歌曰:西岳高僧名贯休,孤情峭拔凌清秋。
tiān jiào shuǐ mò huà luó hàn kuí àn gǔ róng shēng bǐ tóu
天教水墨画罗汉,魁岸古容生笔头。
shí juān dà juàn ní gāo bì bì rì fén xiāng zuò chán shì
时捐大绢泥高壁,闭日焚香坐禅室。
huò rán mèng lǐ jiàn zhēn yí tuō qù jiā shā diǎn shén bǐ
或然梦里见真仪,脱去袈裟点神笔。
gāo tái jié wàn dāng kōng zhì xī sū háo duān rèn kuáng yì
高抬节腕当空掷,窸窣毫端任狂逸。
qūn xún biàn shì liǎng sān qū bù shì huà gōng xū fèi rì
逡巡便是两三躯,不似画工虚费日。
guài shí ān pái qiàn fù kū
怪石安排嵌复枯。
zhēn sēng liè zuò lián jiā fū
真僧列坐连跏趺。
xíng rú shòu hè jīng shén jiàn dǐng shì fú xī tóu gǔ cū
形如瘦鹤精神健,顶似伏犀头骨粗。
yǐ sōng gēn bàng yán fèng qǔ lù yāo shēn zhǎng yù dòng
倚松根,傍岩缝,曲录腰身长欲动。
kàn jīng dì zǐ nǐ wén shēng kē shuì shān tóng yí yǒu mèng
看经弟子拟闻声,瞌睡山童疑有梦。
bù zhī xià là jǐ duō nián yī shǒu zhī yí piān tǎn jiān
不知夏腊几多年,一手搘颐偏袒肩。
kǒu kāi huò ruò gòng rén yǔ shēn dìng fù yí chū zuò chán
口开或若共人语,身定复疑初坐禅。
àn qián wò xiàng dī chuí bí àn pàn xì yuán xié zhǎn bì
案有卧象低垂鼻,岸畔戏猿斜展臂。
bā jiāo huā lǐ shuā qīng hóng tái xiǎn wén zhōng yūn shēn cuì
芭蕉花里刷轻红,苔藓纹中晕深翠。
yìng qióng zhàng ǎi sōng chuáng xuě sè méi máo yī cùn zhǎng
硬筇杖,矮松床,雪色眉毛一寸长。
shéng kāi fàn jiā liǎng sān piàn xiàn bǔ nà yī qiān wàn xíng
绳开梵夹两三片,线补衲衣千万行。
lín jiān luàn yè fēn fēn duò yī yìn cán xiāng duàn yān huǒ
林间乱叶纷纷堕,一印残香断烟火。
pí chuān mù jī bù céng tuō sǔn zhī pú tuán zhèn cháng zuò
皮穿木屐不曾拖,笋织蒲团镇长坐。
xiū gōng xiū gōng yì yì wú rén jiā shēng yù xuān xuān biàn hǎi yá
休公休公,逸艺无人加,声誉喧喧遍海涯。
wǔ qī zì jù yī qiān shǒu dà xiǎo zhuàn shū sān shí jiā
五七字句一千首,大小篆书三十家。
táng cháo lì lì duō míng shì xiāo zi yún jiān wú dào zǐ
唐朝历历多名士,萧子云兼吴道子。
ruò jiāng shū huà bǐ xiū gōng zhǐ kǒng dāng shí làng shēng sǐ
若将书画比休公,只恐当时浪生死。
xiū gōng xiū gōng shǐ zì jiāng nán lái rù qín yú jīn dào shǔ wú jiāo qīn
休公休公,始自江南来入秦,于今到蜀无交亲。
shī míng huà shǒu jiē qí jué qū nǐ fán rén zhēng shì rén
诗名画手皆奇绝,觑你凡人争是人。
wǎ guān sì lǐ wéi mó jié shě wèi chéng zhōng pì zhī fó
瓦棺寺里维摩诘,舍卫城中辟支佛。
ruò jiāng cǐ huà bǐ liáng kàn zǒng zài rén jiān wèi dì yī
若将此画比量看,总在人间为第一。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
chu ān
楚安
xī shǔ shèng shòu sì sēng chu ān miào huà shān shuǐ ér diǎn zhuì shén xì
西蜀圣寿寺僧楚安妙画山水,而点缀甚细。
zhì yú chǐ sù zhī shàng shān chuān lín mù dòng fǔ fēng luán sì guàn yān lán rén wù xī jiē yǒu zhī
至于尺素之上,山川林木,洞府峰峦,寺观烟岚人物,悉皆有之。
měi huà yī xiǎo tuán shàn nèi ān gū sū tái huò huà téng wáng gé qí yǒu qiān shān wàn shuǐ jǐn zài mù qián
每画一小团扇,内安姑苏台或画滕王阁,其有千山万水尽在目前。
rán xū yī jì yǐ lái fāng jiù yī shàn
然须一季已来,方就一扇。
qí shí zhū wáng zǎi fǔ jìng xiāng yǒu qǐng
其时诸王宰辅竞相有请。
de zhī zhě fèng yí shén hòu yǒu bù dé huà zhě hèn hèn rán
得之者奉遗甚厚,有不得画者恨恨然。
chu ān yán shān sēng zì yǐ cǐ shì yì ér yǐ
楚安言山僧自以此适意而已。
guī jì hòu yǒu hào shì zhě wǎng wǎng shōu de qí bǐ zōng
归寂后,有好事者,往往收得其笔踪。
huò wèi zhī mò bǎo yě
或谓之墨宝也。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
yīng tiān sān jué
应天三绝
táng xī zōng huáng dì cuì huá xi xìng zhī nián yǒu kuài jī shān chǔ shì sūn wèi suí jià zhǐ shǔ
唐僖宗皇帝翠华西幸之年,有会稽山处士孙位随驾止蜀。
wèi yǒu dào shù jiān gōng shū huà jiē miào de bǐ jīng
位有道术,兼攻书画,皆妙得笔精。
céng yú yìng tiān sì mén zuǒ bì shàng huà tiān wáng yī zuò bù cóng guǐ shén
曾于应天寺门左壁上画天王一座,部从鬼神。
qí guài sī cún bǐ shì kuáng zòng mò zhī yǔ jīng
奇怪斯存,笔势狂纵,莫之与京。
sān shí yú nián wú yǒu dí zhě
三十余年无有敌者。
jǐng huàn qí xiān yì zhuān shū huà cháng yǔ hàn lín ōu yáng xué shì jiǒng nǎi wàng xíng zhī jiāo
景焕其先亦专书画,尝与翰林欧阳学士炯乃忘形之交。
yī rì lián qí tóng yóu cí sì ǒu huà yòu bì tiān wáng yǐ duì zhī
一日连骑同游兹寺,偶画右壁天王以对之。
bó hǎi zài páng zài páng èr zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ guān qí yì shì fù shū gē xíng yī piān yǐ jì zhī
渤海在旁(在旁二字原空缺,据黄本补)观其逸势,复书歌行一篇以纪之。
xù yǒu cǎo shū sēng mèng guī hòu zhì
续有草书僧梦龟后至。
yòu qǐng shū zhī yú láng bì shàng
又请书之于廊壁上。
gù shū huà gē xíng yī rì ér jiù
故书画歌行,一日而就。
qīng chéng rén kàn tián yàn sì zhōng chéng dū zhī rén
倾城人看,阗咽寺中,成都之人。
gù hào wèi yīng tiān sān jué
故号为应天三绝。
gē xíng jīn yì lù fù yuē jǐn chéng dōng běi huáng jīn de gù jì hé rén xìng cǐ sì
歌行今亦录附曰:锦城东北黄金地,故迹何人兴此寺。
bái méi zhǎng lǎo zhòng míng gōng céng shí huì jī shān chǔ shì
白眉长老重名公,曾识会稽山处士。
sì mén zuǒ bì tú tiān wáng wēi yí bù cóng lái hé fāng
寺门左壁图天王,威仪部从来何方。
guǐ shén guài yì mǎn bì zǒu dāng yán sà sà shēng qiū guāng
鬼神怪异满壁走,当檐飒飒生秋光。
wǒ wén tiān wáng fēn lǐ sì tiān xià shuǐ jīng gōng diàn liú lí wǎ
我闻天王分理四天下,水精宫殿琉璃瓦。
cǎi zhàng shí qū fú lín zhuāng jīn biān pín cè qí lín mǎ
采仗时驱拂琳装,金鞭频策骐𬴊马。
pí shā dà xiàng hé guāng huī shǒu qíng jù tǎ líng yún fēi
毗沙大像何光辉,手擎巨塔凌云飞。
dì shén duì chū bǎo píng zi tiān nǚ dǎo pī jīn lǚ yī
地神对出宝瓶子,天女倒披金缕衣。
táng cháo shuō zhù míng gōng huà zhōu fǎng háo duān shàn tú xiě
唐朝说著名公画,周昉毫端善图写。
zhāng sēng yóu shì yǒu shén rén wú dào zǐ chēng wú dí zhě
张僧繇是有神人,吴道子称无敌者。
qí zāi miào shǒu chuán sūn gōng néng yú cǐ de liú shén zōng
奇哉妙手传孙公,能于此地留神踪。
xié kuī xiǎo guǐ nù shuāng mù zhí yǐ yuè láng gāo bàn xiōng
斜窥小鬼怒双目,直倚越狼高半胸。
bǎo guān dòng hū shǎng shēng shēng wēi róng qū qiàng zuǒ yòu lái qīng gōng
宝冠动惚(上声)生威容,趋跄左右来倾恭。
bì héng yīng zhǎo jiān xiān lì yāo chán qù shēng hǔ pí bān bāo hóng
臂横鹰爪尖纤利,腰缠(去声)虎皮斑剥红。
piāo piāo dàn kǒng rù yún zhōng bù zhòu hái yí guī hǎi dōng
飘飘但恐入云中,步骤还疑归海东。
mǎng shé tuō de hún shēn duò jīng mèi nuò lái shuāng yǎn kōng
蟒蛇拖得浑身堕,精魅搦来双眼空。
dāng shí cǐ yì shí nán yǒu zhèn zài bǎo fāng chēng bù xiǔ
当时此艺实难有,镇在宝坊称不朽。
dōng biān huà le kōng xī biān liú yǔ hòu rén jiào dí shǒu
东边画了空西边,留与后人教敌手。
hòu rén jiàn zhě jiē xīn jīng jǐn wèi míng gōng bù gǎn zhēng
后人见者皆心惊,尽为名公不敢争。
shéi zhī wèi mǎn sān shí zài huò yǒu yì rén lái jiān shēng
谁知未满三十载,或有异人来间生。
kuāng shān chǔ shì míng chēng pǔ tóu gǔ gāo qí lián wǔ yuè
匡山处士名称朴,头骨高奇连五岳。
céng chí xiàng jiǎn lèi wèi guān yòu yǒu shé zhū cháng zài wò
曾持象简累为官,又有蛇珠常在握。
xī nián zhǎng lǎo yù qí zōng jīn rì mén shī shi jǐng gōng
昔年长老遇奇踪,今日门师识景公。
xìng lái biàn qǐng ní gāo bì luàn qiǎng qù shēng bǐ tóu rú jí fēng
兴来便请泥高壁,乱抢(去声)笔头如疾风。
qūn xún duì zhàng hé diān yì sǎn màn qí xíng jiē yǒng chū
逡巡队仗何颠逸,散漫奇形皆涌出。
jiāo jiā qì xiè mǎn xū kōng liǎng miàn huò rán rú dòu dí
交加器械满虚空,两面或然如斗敌。
shèng wáng nù sè lǎn dōng xī jiàn rèn yī huī jiē zhěng qí
圣王怒色览东西,剑刃一挥皆整齐。
wàn tóu shī zi yǎo jīn jiǎ jiǎo dǐ yè chā qíng luò dī
腕头狮子咬金甲,脚底夜叉擎络鞮。
mǎ tóu zhuàng jiàn duō jīn jié wū zuǐ wān huán rú qū tiě
马头壮健多筋节,乌嘴弯环如屈铁。
biàn shēn shé huī luàn zòng héng rào hàn dú lóu gàn jié liè
遍身蛇虺乱纵横,绕颔髑髅干孑裂。
méi cū yǎn shù fā rú zhuī guài yì lìng rén bù kě zhī
眉粗眼竖发如锥,怪异令人不可知。
kē tóu jù zú yù shēng guǐ bàn miàn nǚ láng ān xiǎo ér
科头巨卒欲生鬼,半面女郎安小儿。
kuàng wén cǐ sì chū xìng zhì dì mài chén chén dāng zhèng qì
况闻此寺初兴置,地脉沈沈当正气。
rú hé qǐng dé èr shān rén xià bǐ xián chéng qiān gǔ shì
如何请得二山人,下笔咸成千古事。
jūn bú jiàn míng huáng tiān bǎo nián huà lóng zhì yǔ fēi ǒu rán
君不见,明皇天宝年,画龙致雨非偶然。
bāo hán wàn xiàng cáng xīn lǐ biàn xiàn bǎi duān shēng yǎn qián
包含万象藏心里,变现百端生眼前。
hòu lái huà pǐn liè míng xián wéi cǐ èr rén kān bǐ jiān
后来画品列名贤,唯此二人堪比肩。
rén jiān shì wù jiē qiú dé cǐ yàng yù yú hé chù chuán
人间是物皆求得,此样欲于何处传?
cháng yōu bì dǐ shēng yún wù jiē qǐ sì mén tiān shàng qù
尝忧壁底生云雾,揭起寺门天上去。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
bā xiān tú
八仙图
xī shǔ dào shì zhāng sù qīng shén xiān rén yě
西蜀道士张素卿,神仙人也。
céng yú qīng chéng shān zhàng rén guān huì huà wǔ yuè sì dú zhēn xíng bìng shí èr xī nǚ shù dǔ
曾于青城山丈人观,绘画五岳四渎真形并十二溪女数堵。
bǐ jì qiú jiàn jīng cǎi yù huó
笔迹遒健,精彩欲活。
jiàn zhī zhě xīn sǒng shén jì zú bù néng jìn
见之者心悚神悸,足不能进。
shí huà zhōng zhī qí jué yě
实画中之奇绝也。
shǔ zhǔ lèi qiǎn mì shū shǎo jiān huáng quán lìng qǔ mó yàng
蜀主累遣秘书少监黄筌令取模样。
jí xià shān zhōng bù xiāng lèi
及下山,终不相类。
yīn shēng rì huò yǒu shōu de sù qīng suǒ huà bā xiān zhēn xíng bā fú yǐ xiàn mèng chǎng
因生日,或有收得素卿所画《八仙》真形八幅,以献孟昶。
guān gǔ rén zhī xíng xiāng jiàn gǔ rén zhī bǐ miào guān shǎng zhě jiǔ zhī
观古人之形相,见古人之笔妙,观赏者久之。
qiě yuē fēi shén xiān zhī rén wú yǐ xiě shén xian zhī zhì yě
且曰:非神仙之人,无以写神仙之质也。
cì wù shén hòu
赐物甚厚。
yī rì lìng wěi hàn lín xué shì ōu yáng jiǒng cì dì zàn zhī yòu qiǎn shuǐ bù yuán wài láng huáng jū bǎo bā fēn tí zhī
一日,令伪翰林学士欧阳炯次第赞之,又遣水部员外郎黄居宝八分题之。
měi guān qí huà tàn bǐ jì zhī zòng yì
每观其画,叹笔迹之纵逸;
lǎn qí zàn shǎng wén cí zhī gāo gǔ
览其赞,赏文词之高古;
shì qí shū ài diǎn huà zhī hóng zhuàng
视其书,爱点画之宏壮。
gù wèi bā xiān
顾为八仙。
bù ràng sān jué
不让三绝。
bā xiān zhě li jǐ róng chéng dǒng zhòng shū zhāng dào líng yán jūn píng lǐ bā bǎi cháng shòu gé yǒng guī
(八仙者,李己、容成、董仲舒、张道陵、严君平、李八百、长寿、葛永𪻺。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
huáng quán
黄筌
xī wú dào zǐ suǒ huà yī zhōng kuí yī lán shān kuò yī zú miǎo yī mù yāo yī hù jīn guǒ ér péng fā chuí bìn
昔吴道子所画一钟馗,衣蓝衫,鞹一足,眇一目,腰一笏,巾裹而蓬发垂鬓。
zuǒ shǒu zhuō yī guǐ yǐ yòu shǒu dì èr zhǐ wān guǐ yǎn jing
左手捉一鬼,以右手第二指剜鬼眼睛。
bǐ jì qiú jìng shí yǒu táng zhī shén miào
笔迹遒劲,实有唐之神妙。
shōu de zhě jiāng xiàn wěi shǔ zhǔ shén ài zhòng zhī
收得者将献伪蜀主,甚爱重之。
cháng xuán yú nèi qǐn
常悬于内寝。
yī rì zhào huáng quán lìng kàn zhī
一日,召黄筌令看之。
quán yī jiàn chēng qí jué miào
筌一见,称其绝妙。
xiè ēn qì
谢恩讫。
chǎng wèi yuē cǐ zhōng kuí ruò mǔ zhǐ qiā guǐ yǎn jing zé gèng xiào yǒu lì
昶谓曰:此钟馗若拇指掐鬼眼睛,则更校有力。
shì wèi wǒ gǎi zhī
试为我改之。
quán qǐng guī sī dì
筌请归私第。
shù rì kàn zhī bù zú
数日看之不足。
bié bēng juàn sù huà yī zhōng kuí yǐ mǔ zhǐ qiā guǐ yǎn jing
别絣绢素,画一钟馗,以拇指掐鬼眼睛。
bìng wú běn yī shí jìn nà
并吴本一时进纳。
chǎng wèn yuē bǐ lìng qīng gǎi zhī hé wéi bié huà
昶问曰:比令卿改之,何为别画?
quán yuē wú dào zǐ suǒ huà zhōng kuí yī shēn zhī lì qì sè yǎn mào jù zài dì èr zhǐ bù zài mǔ zhǐ
筌曰:吴道子所画钟馗,一身之力,气色眼貌,俱在第二指,不在拇指。
suǒ yǐ bù gǎn zhé gǎi
所以不敢辄改。
quán jīn suǒ huà suī bù jí gǔ rén yī shēn zhī lì yì sī bìng zài mǔ zhǐ
筌今所画,虽不及古人,一身之力,意思并在拇指。
chǎng shén yuè shǎng quán zhī néng
昶甚悦,赏筌之能。
suì yǐ cǎi duàn yín qì jīng qí bié shí
遂以彩缎银器,旌其别识。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
zá biān
杂编
jìng ài sì fù yǒu zhì wěi bìng lóng mò zhī huà zhě shuí shì
敬爱寺复有雉尾病龙,莫知画者谁氏。
huì sù qí qiǎo jiē rù shén zhī jī
绘素奇巧,皆入神之迹。
zhì wěi zài dōng kuò guān yīn yuàn tiān wáng bù cóng zhōng fēi yī shén rén bào yě jī yī zhī biàn ér guān zhī shì ruò fēi dòng yě
(雉尾在东廓观音院,天王部从中,绯衣神人抱野鸡一只,遍而观之,势若飞动也。
tiān wáng yuán zuò dài wáng zhǐ zuò shēn jù jù tán lù gǎi
天王原作大王,只作身,据《剧谈录》改。
yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū shàng shū tán lù jīn jiàn chū jù tán lù guó cháo li sì zhēn píng huà yún gù huà qū jū dì èr
原缺出处,明抄本作出《尚书谈录》,今见出《剧谈录》)国朝李嗣真评画云:顾画屈居第二。
rán hǔ tóu yòu fú wèi xié huà běi fēng tú cǐ tú cháng zài hán lì bù jiā
然虎头又伏卫协画北风图(此图尝在韩吏部家)。
zhāng hóng jìng píng kāng lǐ zhái nǎi cuī sī yè róng jiù dì
张弘靖平康里宅,乃崔司业融旧第。
yǒu sī yè tí bì chù yóu zài
有司业题壁处犹在。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
sēng dào fēn kuài jī rén
僧道芬,会稽人。
yíng yáng rén zhèng tīng
萦阳人郑町。
chǔ shì liáng qià
处士梁洽。
chǔ shì xiàng róng
处士项容。
qīng zhōu chǔ shì wú tián yī míng fén zì jiàn kāng
青州处士吴恬,一名汾,字建康。
yǐ shàng bìng huà shān shuǐ
已上并画山水。
dào fēn gé gāo
道芬格高。
zhèng tīng yǎ dàn
郑町雅淡。
liáng qià měi xiù
梁洽美秀。
xiàng róng wán sè
项容顽涩。
wú tián xiǎn qiǎo yǒu huà shān shuǐ lù jì píng shēng suǒ huà zài juàn sù zhě fán bǎi yú miàn
吴恬险巧,有画《山水录》,记平生所画在绢素者凡百余面。
chuán zhī hǎo shì
传之好事。
zì yún chū mèng yǒu shén rén zhǐ shòu huà fǎ
自云:初梦有神人指授画法。
tián hǎo wèi wán shí qì xiàng shēn xiǎn néng wéi yún yǔ qì xiàng
恬好为顽石,气象深险,能为云雨气象。
yòu yǒu wáng mò shī xiàng róng fēng diān jiǔ kuáng
又有王默,师项容,风颠酒狂。
sōng shí suī yǒu gāo qí liú sú suǒ hǎo
松石虽有高奇,流俗所好。
zuì hòu yǐ tóu jì dǐ yú juàn sù
醉后以头髻抵于绢素。
wáng mò zǎo nián shòu bǐ fǎ yú tāi zhōu zhèng qián
王默早年受笔法于台州郑虔。
zhēn zhī mò yú rùn zhōu mò
贞之末,于润州殁。
jǔ jiù ruò kōng shí rén duō yán huà qù
举柩若空,时人多言化去。
píng shēng dà yǒu qí shì
平生大有奇事。
gù zhù zuò zhī xīn tíng jiān shí mò qǐng wèi hǎi zhōng dōu xún
顾著作知新亭监时,默请为海中都巡。
wèn qí yì yún yào jiàn hǎi zhōng shān shuǐ ěr
问其意,云:要见海中山水耳。
wèi zhí bàn nián hòu jiě qù
为职半年后解去。
ěr hòu luò bǐ yǒu jī qù
尔后落笔有奇趣。
nǎi xiàng shēng dì zǐ ěr
乃项生弟子耳。
yàn yuǎn cóng xiōng jiān chá yù shǐ hòu yǔ yú jù yán cǐ shì
彦远从兄监察御史厚,与余具言此事。
rán yú bù shèn jué mò huà yǒu jī yě
然余不甚觉默画有奇也。
chū míng huà jì
(出《名画记》)
yǒu bié huà zhě yú rén tóng yóu sì
有别画者,与人同游寺。
kàn bì huà yīn shēng yī pù pù yuán zuò fú jù míng chāo běn gǎi yuē cǐ liáng zhōu dì jǐ biàn
看壁画音声一铺(铺原作幅,据明抄本改)曰:此凉州第几遍。
bù xìn zhào yuè guān zòu liáng zhōu
不信,召乐官奏凉州。
zhì huà chù yòng zhǐ gèng wú chā yì
至画处,用指更无差异。
chū lú shì zá shuō
(出《卢氏杂说》)
gù dé zhōu wáng shǐ jūn yǐ jiā yǒu bǐ yī guǎn yuē yī cùn cū yǔ cháng yòng bǐ guǎn liǎng tóu gè chū bàn cùn yǐ lái
故德州王使君椅家有笔一管约一寸,粗与常用笔管,两头各出半寸以来。
zhōng jiān kè cóng jūn xíng yī pù
中间刻《从军行》一铺。
pù yuán zuò fú jù míng chāo běn gǎi rén mǎ máo fà wū mù tíng tái yuǎn shuǐ wú bù jīng jué
(铺原作幅,据明抄本改)人马毛发屋木亭台远水,无不精绝。
měi yī shì kè cóng jūn xíng liǎng jù ruò tíng qián qí shù yǐ kān pān sài wài zhēng rén shū wèi hái shì yě
每一事刻从军行两句,若庭前琪树已堪攀,塞外征人殊未还是也。
shì fēi rén gōng
似非人功。
qí huà jì ruò fěn miáo xiàng míng fāng kě biàn zhī
其画迹若粉描,向明方可辨之。
yún yòng shǔ yá kè
云,用鼠牙刻。
gù cuī láng zhōng chán wén yǒu wáng shì bǐ guǎn jì shì yě
故崔郎中鋋文,有《王氏笔管记》是也。
lèi hán wén gōng huà jì
类韩文公《画记》。
yǐ xuán zhì zi shào sūn gāo yǎ bó gǔ shàn qín ruǎn
椅,玄质子、绍孙,高雅博古,善琴阮。
yú jiù zhái zài dōng luò guī dé fang nán jiē tīng wū shì xìng mù liáng
余旧宅在东洛归德坊南街,厅屋是杏木梁。
xi bì yǒu wéi mín láng zhōng sàn mǎ qī shū dōng bì yǒu zhāng xù cǎo zhēn zōng shù xíng
西壁有韦旻郎中散马七疋,东壁有张旭草真踪数行。
xù shì hào zhāng diān
旭世号张颠。
zhái zhī dōng guǒ yuán liǎng jīng xīn jì shì mǎ zhōu jiù zhái
宅之东果园,《两京新记》是马周旧宅。
chū lú shì zá shuō
(《出卢氏杂说》)
xíng yáng wài láng zàn zǎi wàn nián rì yǒu hé xiào zhě yǐ zéi hū zhī
荥阳外郎赞宰万年日,有荷校者以贼呼之。
yán cháng dài fù rén lián lián yuán zuò dào jù táng quē shǐ gǎi shì mǎ huà
言尝绐妇人廉(廉原作盗,据唐阙史改)市马画。
zàn zé zhī mìng qǔ yǐ shì
赞责之,命取以视。
zé gǔ sī yān huì fú lián sān sì
则古丝烟晦,幅联三四。
mán jì cái piāo bān bì pí zhóu
蛮罽裁缥,斑繴皮轴。
zàn yuē shì huà yě
赞曰:是画也。
tài wèi li gōng suǒ bǎo xī yǒu zàn huáng tú shū zhuàn yān
太尉李公所宝惜,有赞皇图书篆焉。
rén yǒu qī wàn gòu xiàn láo pén zhě de cáo qú héng liáng gěng zhōng cuì zhí
人有七万购献牢盆者,得漕渠横梁梗舯倅职。
yīn chū jì yú gé
因出妓于阁。
yòu luò mín jiān
又落民间。
yán shì kòu xìng qí bù jiàn yǐ bēi jià shì zhī
言是寇幸其不鉴,以卑价市之。
wèi jì rén zì tā fāng guī suǒ su qǐng yǐ suǒ kuī jià shū zuì
为妓人自他方归所诉,请以所亏价书罪。
zàn bù néng jué
赞不能决。
shí yán shòu lǐ yǒu shuǐ mò li chǔ shì yǐ jīng bié huà pǐn yóu gōng qīng mén
时延寿里有水墨李处士,以精别画品游公卿门。
zhào zhī biàn zhī
召之辨之。
dèng mù sān tàn yún hán zhǎn zhī shàng pǐn yě
瞪目三叹云:韩展之上品也。
huáng shā zhī qíng yǐ jù dān bǐ zhī duàn shàng yí
黄沙之情已具,丹笔之断尚疑。
huì yǒu jī jí zì jīn jūn lái rěn zhě
会有赍籍自禁军来忍者。
zàn yǐ qiě yì jiān dào fēi yuàn kē liú yīn bìng huà jìng sòng
赞以且异奸盗,非愿苛留,因并画径送。
hòu yǒng jué qí hào
后永绝其耗。
chū táng quē shǐ
(出《唐阙史》)
jìn yǐ qián mù suǒ bù dǔ nán yǐ píng yì
晋以前目所不睹,难以平议。
jìn yǐ lái jué jī cún zhě kě de ér yán
晋以来,厥迹存者,可得而言。
gù cháng kāng zhāng sēng yóu lù tàn wēi yì cái jiān chū shì wèi sān zǔ
顾长康、张僧繇、陆探微,异才间出,是为三祖。
hòu shì suī yǒu zuò zhě nán kě jiā yān
后世虽有作者,难可加焉。
xī xiāo wǔ dì bó xué hào gǔ jiū jí tú huà
昔萧武帝博学好古,鸠集图画。
lìng cháo chén gōng dān qīng zhě xiáng qí míng shì bìng dìng pǐn dì cáng yú mì fǔ yǐ bèi yuè wán
令朝臣攻丹青者,详其名氏,并定品第,藏于秘府,以备阅玩。
jí hóu jǐng zhī luàn yuán dì qiān dū
及侯景之乱,元帝迁都。
ér wáng fǔ tú shū xī guī jīng tǔ
而王府图书,悉归荆土。
jì zhōu shī lái fá dì xī fén zhī
洎周师来伐,帝悉焚之。
lì zhōu duò zhì guó cháo zhòng jiā gòu mù shāo shāo fù chū
历周隋至国朝,重加购募,稍稍复出。
wú hé
无何。
suì yíng mì fǔ
遂盈秘府。
cháng ān chū zhāng yì zhī zòu zhào tiān xià míng gōng xiū qì tú huà
长安初,张易之奏召天下名工,修葺图画。
qián yǐ tóng sè gù bó lìng gè tuī suǒ cháng gòng chéng yī shì
潜以同色故帛,令各推所长,共成一事。
réng jiù piāo zhóu bù dé ér bié yě
仍旧缥轴,不得而别也。
yīn ér qiè huàn
因而窃换。
zhāng shì zhū hòu wèi shǎo bǎo xuē jì suǒ shōu
张氏诛后,为少保薛稷所收。
jì bài hòu xī rù qí wáng
稷败后,悉入岐王。
chū bù zòu wén qiè yǒu suǒ lǜ yīn yòu fén zhī
初不奏闻,窃有所虑,因又焚之。
yú shì tú huà qí jì dàng rán wú yí yǐ
于是图画奇迹,荡然无遗矣。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)