zhào yuán jiè yán zhī wēi zhèng yīn xuē jì li jiào li yì fǔ hóu sī zhǐ lú cáng yòng zhào lǚ wēn zhāng jí jí xū
赵元楷阎知微郑愔薛稷李峤李义府侯思止卢藏用赵履温张岌吉顼
zōng chu kè cuī róng cuī shí yòng fān jiàng zhāng shuō chéng bó xiàn yáng guó zhōng tài zhēn fēi lǐ lín fǔ
宗楚客崔融崔湜用番将张说程伯献杨国忠太真妃李林甫
zhào yuán jiè zhào yuán jiè wèi jiāo hé dào xíng jūn dà zǒng guǎn shí hòu jūn jí wèi yuán shuài
赵元楷赵元楷为交河道行军大总管,时候君集为元帅。
jūn jí mǎ bìng sǎng chuāng yuán jiè yǐ zhǐ zhān qí nóng ér xiù zhī yǐ yú jūn jí
君集马病颡疮,元楷以指沾其脓而嗅之,以谀君集。
wèi yù shǐ suǒ hé zuǒ qiān cì shǐ
为御史所劾,左迁刺史。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
yán zhī wēi
阎知微
táng chūn guān shàng shū yán zhī wēi hé mò chuò sī bīn chéng tián guī dào wèi zhī fù yān
唐春官尚书阎知微和默啜,司宾丞田归道为之副焉。
zhì yá zhàng xià zhī wēi wǔ dǎo wǎn zhuǎn bào mò chuò xuē bí ér xiù zhī
至牙帐下,知微舞蹈,宛转抱默啜靴鼻而嗅之。
tián guī dào dú cháng yī bù bài
田归道独长揖不拜。
mò chuò dà nù dào xuán zhī jīng yī xiǔ
默啜大怒,倒悬之,经一宿。
míng rì jiāng shā zhī yuán zhēn jiàn dà guó hé qīn shǐ shā zhī bù xiáng
明日将杀之,元珍谏:大国和亲使,杀之不祥。
nǎi de shì
乃得释。
hòu yǔ zhī wēi zhēng yú diàn tíng yán mò chuò bì bù hé zhī wēi jiān zhí yǐ wéi hé
后与知微争于殿庭,言默啜必不和,知微坚执以为和。
mò chuò guǒ fǎn xiàn zhào dìng
默啜果反,陷赵定。
tiān hòu nǎi zhū zhī wēi jiǔ zú bài guī dào xià guān shì láng
天后乃诛知微九族,拜归道夏官侍郎。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhèng yīn
郑愔
táng lì bù shì láng zhèng yīn chū tuō fù lái jùn chén
唐吏部侍郎郑愔初托附来俊臣。
jùn chén zhū jí fù zhāng yì zhī
俊臣诛,即附张易之。
yì zhī bèi lù jí fù wéi shù rén hòu fù qiáo wáng
易之被戮,即附韦庶人,后附谯王。
jìng bèi zhū
竟被诛。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
xuē jì
薛稷
táng tài zǐ shǎo bǎo xuē jì yōng zhōu zhǎng shǐ li jìn zhōng shū lìng cuī shí xiāo zhì zhōng cén xī děng jiē wài shì zhōng gěng nèi cáng chǎn mèi
唐太子少保薛稷、雍州长史李晋、中书令崔湜、萧至忠、岑羲等,皆外饰忠鲠,内藏谄媚。
xié jiān bǐng qì ér shì zhì zhé zhī ē fù tài píng gōng zhǔ
胁肩屏气,而舐痔折肢,阿附太平公主。
bìng téng qiān yún lù xián zì yǐ wéi dé zhì tài shān zhī ān yě
并腾迁云路,咸自以为得志,泰山之安也。
qī yuè sān rì jiā pò shēn lù
七月三日,家破身戮。
hé yì níng jué qī yú wěi tiáo dà fēng hū qǐ cháo zhé luǎn huài
何异𫛢𫛞栖于苇苕,大风忽起,巢折卵坏。
hòu zhī jūn zǐ kě bù jiàn zāi
后之君子,可不鉴哉!
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
li jiào
李峤
táng li jiào shǎo fù cái huá dài chuán rú xué
唐李峤少负才华,代传儒学。
lèi guān chéng jūn jì jiǔ lì bù shàng shū sān zhī zhèng shì fēng zhèng guó gōng
累官成均祭酒吏部尚书,三知政事,封郑国公。
cháng shòu sān nián zé tiān zhēng tiān xià tóng wǔ shí yú wàn jīn tiě yī bǎi sān shí yú wàn jīn qián èr wàn wàn yuán zuò bǎi jù míng chāo běn gǎi
长寿三年,则天征天下铜五十余万斤,铁一百三十余万斤,钱二万(万原作百,据明抄本改。
qī qiān guàn
)七千贯。
yú dìng dǐng mén nèi zhù bā léng tóng zhù gāo jiǔ shí chǐ jìng yī zhàng èr chǐ
于定鼎门内,铸八棱铜柱,高九十尺,径一丈二尺。
tí yuē dà zhōu wàn guó shù dé tiān shū
题曰大周万国述德天枢。
zhāng gé mìng zhī gōng biǎn huáng jiā zhī dé
张革命之功,贬皇家之德。
tiān shū xià zhì tiě shān tóng lóng fù dài shī zi qí lín wéi rào
天枢下置铁山,铜龙负戴,狮子麒麟围绕。
shàng yǒu yún gài gài shang shī pán lóng yǐ tuō huǒ zhū
上有云盖,盖上施盘龙,以托火珠。
zhū gāo yī zhàng wéi sān zhàng jīn cǎi yíng huáng guāng móu rì yuè
珠高一丈,围三丈,金彩荧煌,光侔日月。
wǔ sān sī wèi qí wén cháo shì xiàn shī zhě bù kě shèng jì
武三思为其文,朝士献诗者,不可胜纪。
wéi jiào shī guàn jué dāng shí
唯峤诗冠绝当时。
shī yuē zhé jì guāng xi yí xūn yōng jì běi yàn
诗曰:辙迹光西嶬,勋庸纪北燕。
hé rú wàn guó huì fěng dé jiǔ mén qián
何如万国会,讽德九门前。
zhuó zhuó lín huáng dào tiáo tiáo rù zǐ yān
灼灼临黄道,迢迢入紫烟。
xian pán zhèng xià lù gāo zhù yù chéng tiān
仙盘正下露,高柱欲承天。
shān lèi cóng yún qǐ zhū yí dà huǒ xuán
山类丛云起,珠疑大火悬。
shēng liú chén zuò jié yè gù hǎi chéng tián
声流尘作劫,业固海成田。
shèng zé qīng yáo jiǔ xūn fēng rù shùn xián
圣泽倾尧酒,薰风入舜弦。
xīn féng xià shēng rì hái ǒu shàng huáng nián
忻逢下生日,还偶上皇年。
hòu xiàn sī fā jiào fù huì wéi shù rén zuǒ shòu chú zhōu bié jià
后宪司发峤附会韦庶人,左授滁州别驾。
hòu zhì kāi yuán zhōng zhào huǐ tiān shū fā zú róng shuò mí yuè bù jìn
后至开元中,诏毁天枢,发卒镕烁,弥月不尽。
luò yáng wèi li xiū liè nǎi fù shī yǐ yǒng yuē tiān mén jiē dōng míng chāo běn dōng zuò zhōng dào tiān shū huǒ jí xiān xū xiè huǒ zhū
洛阳尉李休烈乃赋诗以咏曰:天门街东(明抄本东作中)倒天枢,火急先须卸火珠。
jì hé yī tiáo sī xiàn wǎn hé láo liǎng xiàn suǒ rén tuī
既合一条丝线挽,何劳两县索人推。
xiān yǒu yáo yún yī tiáo sī xiàn wǎn tiān shū
先有谣云:一条丝线挽天枢。
yán qí bù jiǔ yě gù xiū shī jí zhī
言其不久也,故休诗及之。
shù shì mò bù fěng sòng
庶士莫不讽诵。
tiān shū zhī běi wéi shù rén jì zào yī tái xiān cǐ huǐ chāi
天枢之北,韦庶人继造一台,先此毁拆。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
li yì fǔ
李义府
táng li yì fǔ zhuàng mào wēn gōng yú rén yǔ bì xī yí wēi xiào ér biǎn jì yīn zéi
唐李义府状貌温恭,与人语,必嬉怡微笑,而褊忌阴贼。
jì chù quán yào yù rén fù jǐ wēi wǔ yì zhě zhé jiā qīng xiàn
既处权要,欲人附己,微忤意者辄加倾陷。
gù shí rén yán yì fǔ xiào zhōng yǒu dāo
故时人言义府笑中有刀。
yáng xíng yǐng biǎo yán yì fǔ zuì zhuàng zhì lìng liú xiáng dào duì tuī qí shì
杨行颖表言义府罪状,制令刘祥道对推其事。
li jī jiān yān àn yǒu shí
李𪟝监焉,按有实。
cháng liú xī zhōu
长流西州。
huò zuò liú xiáng dào pò tóng shān zhī dà zéi li yì fǔ lù bù
或作刘祥道破铜山之大贼,李义府露布。
chēng hùn nú bì ér luàn fàng gè shi jiā ér jìng rù
称混奴婢而乱放,各识家而竞入。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
hóu sī zhǐ
侯思止
táng hóu sī zhǐ pín qióng bù néng lǐ shēng yè nǎi yī shì héng zhōu cān jūn gāo yuán lǐ
唐侯思止贫穷,不能理生业,乃依事恒州参军高元礼。
ér wú lài guǐ jué wú yǐ yú yě
而无赖诡谲,无以逾也。
shí héng zhōu cì shǐ péi zhēn zhàng yī pàn sī
时恒州刺史裴贞杖一判司。
zé tiān jiāng bù lì wáng shì luó zhī zhī tú yǐ xìng yǐ
则天将不利王室,罗织之徒已兴矣。
pàn sī wèi sī zhǐ yuē jīn zhū wáng duō bèi zhū lù hé bù gào zhī
判司谓思止曰:今诸王多被诛戮,何不告之?
sī zhǐ yīn qǐng zhuàng suì gào shū wáng jí péi zhēn móu fǎn
思止因请状,遂告舒王及裴贞谋反。
zhào àn wèn bìng zú zhū shòu sī zhǐ yóu jī jiāng jūn
诏按问,并族诛,授思止游击将军。
yuán lǐ jù ér sī mèi zhī yǐn yǔ tóng zuò hū wèi hóu dà yuē guó jiā yòng rén bù cì ruò yán hóu dà bù shí zì kě zòu yún xiè zhì yì bù shí zì ér néng chù xié
元礼惧而思媚之,引与同坐,呼为侯大曰:国家用人不次,若言侯大不识字,可奏云:'獬豸亦不识字,而能触邪。
zé tiān guǒ yuē yù yǔ rǔ yù shǐ rén yún rǔ bù néng shí zì
则天果曰:欲与汝御史,人云汝不能识字。
sī zhǐ yǐ xiè zhì duì zé tiān dà yuè jí shòu yān
思止以獬豸对,则天大悦,即授焉。
yuán lǐ fù jiào yuē shèng shàng zhī hóu dà wú zhái tǎng yǐ méi guān zhái jiàn jiè kě bài xiè ér bù shòu
元礼复教曰:圣上知侯大无宅,倘以没官宅见借,可拜谢而不受。
shèng shàng bì wèn suǒ yóu kě zòu yún zhū fǎn nì rén zhái è qí míng bù yuàn zuò qí nèi
圣上必问所由,可奏云:'诸反逆人宅,恶其名,不愿坐其内。
guǒ rú yán zé tiān fù dà xǐ ēn shǎng shén yōu
'果如言,则天复大喜,恩赏甚优。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
lú cáng yòng
卢藏用
lú cáng yòng zhēng bài zuǒ shí yí qiān lì bù shì láng zhōng shū shè rén
卢藏用征拜左拾遗,千吏部侍郎中书舍人。
lì huáng mén shì láng jiān zhāo wén guǎn xué shì zhuǎn shàng shū yòu chéng
历黄门侍郎,兼昭文馆学士,转尚书右丞。
yǔ chén bó yù zhào zhēn gù yǒu shàn
与陈伯玉、赵贞固友善。
yǐn jū zhī rì pō yǐ zhēn bái zì xuàn wǎng lái yú shǎo shì zhōng nán èr shān shí rén chēng wéi jiǎ yǐn
隐居之日,颇以贞白自炫,往来于少室、终南二山,时人称为假隐。
zì dēng cháo shē mí yín zòng běn fú xiān lì
自登朝,奢靡淫纵,本服鲜丽。
zī jū guǐ nìng zhuān shì quán guì
趑趄诡侫,专事权贵。
shí yì nǎi biǎo qí chǒu xíng
时议乃表其丑行。
yǐ ē fù tài píng gōng zhǔ liú lǒng zhōu
以阿附太平公主,流陇州。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
zhào lǚ wēn
赵履温
táng zhào lǚ wēn wèi sī nóng qīng chǎn shì ān lè gōng zhǔ
唐赵履温为司农卿,谄事安乐公主。
qì shì huí shān hǎi hū xī biàn shuāng xuě
气势回山海,呼吸变霜雪。
kè wèi zhāng wén chéng yuē zhào sī nóng hé rú rén
客谓张文成曰:赵司农何如人?
yuē chāng jué xiǎo rén
曰:猖獗小人。
xīn nìng ér xiǎn xíng pì ér jiāo
心佞而险,行僻而骄。
shé zhī shì zú shì zhì quán mén
折支势族,舐痔权门。
zhōu yú shì shàng ào yú jiē xià
诌于事上,傲于接下。
měng ruò bào hǔ tān rú è láng
猛若虣虎,贪如饿狼。
xìng ài shí rén zhōng wéi rén suǒ shí
性爱食人,终为人所食。
wèi gōng zhǔ duó bǎi xìng tián yuán zào dìng kūn chí yán dìng tiān zǐ kūn míng chí yě
为公主夺百姓田园,造定昆池,言定天子昆明池也。
yòng kù qián bǎi wàn yì
用库钱百万亿。
xié qiān zǐ shān wèi gōng zhǔ bèi wǎn jīn dú chē
斜褰紫衫,为公主背挽金犊车。
xiǎn bì jiē cǐ lèi
险诐皆此类。
zhū nì wéi zhī jì shàng yù chéng tiān mén
诛逆韦之际,上御承天门。
lǚ wēn zhà xǐ wǔ dǎo chēng wàn suì
履温诈喜,舞蹈称万岁。
shàng lìng zhǎn zhī dāo jiàn luàn xià yǔ nán tóng lù
上令斩之,刀剑乱下,与男同戮。
rén gē yī luán gǔ ròu jù jǐn
人割一脔,骨肉俱尽。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhāng jí
张岌
táng tiān hòu shí zhāng jí chǎn shì xuē shī
唐天后时,张岌谄事薛师。
zhǎng qíng huáng mù suí xuē shī hòu yú mǎ páng fú dì chéng xuē shī mǎ dèng
掌擎黄幙随薛师后,于马旁伏地承薛师马镫。
shì yù shǐ guō bà cháng lái jùn chén fèn huì sòng zhī wèn pěng zhāng yì zhī ruò qì
侍御史郭霸尝来俊臣粪秽,宋之问捧张易之溺器。
bìng tōu mèi qǔ róng shí míng jiào zhī zuì rén yě
并偷媚取容,实名教之罪人也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
jí xū
吉顼
tiān hòu shí tài cháng bó shì jí xū fù zhé yì zhōu cì shǐ yǐ zāng zuò sǐ
天后时,太常博士吉顼,父哲,易州刺史,以赃坐死。
xū yú tiān jīn qiáo nán yào nèi shǐ wèi wáng chéng sì bài fú chēng sǐ zuì
顼于天津桥南,要内史魏王承嗣,拜伏称死罪。
chéng sì wèn zhī yuē yǒu èr mèi kān shì dà wáng
承嗣问之,曰:有二妹堪事大王。
chéng sì ruò zhī jí yǐ dú chē zǎi rù
承嗣若之,即以犊车载入。
sān rì bù yǔ chéng sì wèn qí gù duì yuē fù fàn guó fǎ yōu zhī wú fù liáo lài
三日不语,承嗣问其故,对曰:父犯国法,忧之,无复聊赖。
chéng sì jì xìng miǎn qí fù jí xíng
承嗣既幸免其父极刑。
jìn xū lóng mǎ jiān é qiān zhōng chéng lì bù shì láng
进顼笼马监,俄迁中丞吏部侍郎。
bù yǐ cái shēng èr mèi qǐng qiú ěr
不以才升,二妹请求耳。
yuán quē chū chù míng chāo běn zuò chū cháo yě qiān zài
(原缺出处,明抄本作出《朝野佥载》)
zōng chu kè
宗楚客
táng tiān hòu nèi shǐ zōng chu kè xìng chǎn nìng
唐天后内史宗楚客性谄佞。
shí xuē shī yǒu lào dú zhī chǒng suì wéi zuò chuán èr juǎn
时薛师有嫪毒之宠,遂为作传二卷。
lùn xuē shī zhī shèng cóng tiān ér jiàng bù zhī hé dài rén yě
论薛师之圣,从天而降,不知何代人也。
shì jiā chóng chū guān yīn zài shēng
释迦重出,观音再生。
jī nián zhī jiān wèi zhì nèi shǐ
期年之间,位至内史。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
cuī róng
崔融
táng tiān hòu liáng wáng wǔ sān sī wèi zhāng yì zhī zuò chuán
唐天后梁王武三思为张易之作传。
yún shì wáng zǐ jìn hòu shēn yú gōu shì shān lì cí
云是王子晋后身,于缑氏山立祠。
cí rén cái zǐ nìng zhě wèi shī yǐ yǒng zhī shè rén cuī róng wèi zuì
词人才子佞者为诗以咏之,舍人崔融为最。
hòu yì zhī chì zú nìng zhě bìng liú lǐng nán
后易之赤族,佞者并流岭南。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
cuī shí
崔湜
táng cuī yì zi shí huán jìng jù wǔ sān sī chán jiān yǐn shí wèi ěr mù
唐崔挹子湜,桓敬惧武三思谗间,引湜为耳目。
shí nǎi fǎn yǐ huán jìng děng jì qián gào sān sī xún wèi zhōng shū lìng
湜乃反以桓敬等计潜告三思,寻为中书令。
shí yòu shuō sān sī jǐn shā wǔ wáng jué qí guī wàng
湜又说三思,尽杀五王,绝其归望。
xiān shì shí wèi bīng bù shì láng yì wèi lǐ bù shì láng
先是湜为兵部侍郎,挹为礼部侍郎。
fù zǐ tóng wèi nán shěng fù èr yǒu táng yǐ lái wèi zhī yǒu yě
父子同为南省副贰,有唐以来,未之有也。
shàng guān zhāo róng lǚ chū wài shí chǎn fù zhī
上官昭容屡出外,湜谄附之。
xuán zōng zhū xiāo zhì zhōng hòu suǒ sī zòu gōng rén yuán shì kuǎn chēng yǔ shí céng mì móu jìn zhèn
玄宗诛萧至忠后,所司奏宫人元氏款称,与湜曾密谋进鸩。
nǎi cì shí sǐ nián sì shí
乃赐湜死,年四十。
chū shí yǔ zhāng shuō yǒu xì shuō wèi zhōng shū lìng yì zhě yǐ wéi shuō gòu xiàn zhī
初湜与张说有隙,说为中书令,议者以为说构陷之。
shí měi róng yí zǎo yǒu cái míng
湜美容仪,早有才名。
dì yè dí jí cóng xiōng lì bìng yǒu wén hàn liè jū qīng yào
弟液、涤及从兄涖,并有文翰,列居清要。
měi sī yàn zhī jì zì bǐ wáng xiè zhī jiā
每私宴之际,自比王谢之家。
wèi rén yuē wú zhī mén dì jí chū shēn lì guān wèi cháng bù wéi dì yī
谓人曰:吾之门地及出身历官,未尝不为第一。
zhàng fū dāng xiān jù yào lù yǐ zhì rén qǐ néng mò mò shòu zhì yù rén
丈夫当先据要路以制人,岂能默默受制于人!
gù jìn qǔ bù yǐ ér bù yǐ lìng zhōng
故进取不已,而不以令终。
yòu shí chǎn shì zhāng yì zhī yǔ wéi shù rén
又湜谄事张易之与韦庶人。
jí wéi zhū fù fù tài píng
及韦诛,复附太平。
yǒu féng zǐ dōu dǒng yǎn zhī chǒng
有冯子都、董偃之宠。
qī měi bìng èr nǚ bìng jìn chǔ wéi de wèi zhōng shū shì láng píng zhāng shì
妻美,并二女并进储闱,得为中书侍郎平章事。
yǒu bǎng zhī yuē tuō yōng cái yú zhǔ dì jìn yàn fù yú chūn gōng
有榜之曰:托庸才于主第,进艳妇于春宫。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
yòng fān jiàng
用番将
táng xuán zōng chū jí wèi yòng guō yuán zhèn xuē nè
唐玄宗初即位,用郭元振、薛讷;
yòu bā nián ér yòng zhāng jiā zhēn zhāng shuō
又八年而用张嘉贞、张说;
wǔ nián ér dù xiān jìn
五年而杜暹进;
yòu sān nián xiāo sōng jìn
又三年萧嵩进;
yòu shí èr nián ér lǐ kuò zhī jìn
又十二年而李适之进。
xián yǐ dà jiàng zhí dēng sān shì
咸以大将直登三事。
lǐ lín fǔ jì chéng shì zhī zhī huàn suì yì jiù zhì
李林甫既惩适之之患,遂易旧制。
qǐng yǐ fān rén wèi jiāng yù gù qí quán
请以番人为将,欲固其权。
cháng zòu yú shàng yuē yǐ bì xià xióng cái jiān guó jiā fù qiáng
尝奏于上曰:以陛下雄才,兼国家富强。
ér zhū fān wèi miè zhě yóu wén lì wèi jiāng qiè nuò bù shèng wǔ shì
而诸番未灭者,由文吏为将,怯懦不胜武事。
jiē xià bì yù miè sì yí wēi hǎi nèi mò ruò wǔ chén wǔ chén mò ruò fān jiàng
阶下必欲灭四夷,威海内,莫若武臣,武臣莫若番将。
fān jiàng shēng ér qì xióng shǎo yǎng mǎ shàng zhǎng qiú zhèn dí cǐ tiān xìng rán yě
番将生而气雄,少养马上,长求阵敌,此天性然也。
ruò bì xià gǎn ér jiāng zhī shǐ qí bì sǐ zé yí dí bù zú tú yě
若陛下感而将之,使其必死,则夷狄不足图也。
shàng dà yuè
上大悦。
shǒu yòng ān lù shān ān lù shān yǒu gōng
首用安禄山,安禄山有功;
yòng gē shū hàn yǒu yǒng
用哥舒翰有勇;
yòng ān sī shùn néng jūn
用安思顺能军;
yòng gāo xiān zhī shàn zhàn
用高仙芝善战。
lù shān zú wèi róng shǒu lín fu zhī zuì yě
禄山卒为戎首,林甫之罪也。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
zhāng shuō
张说
táng yān guó gōng zhāng shuō xìng nìng rén yě
唐燕国公张说,幸佞人也。
qián wèi bīng zhōu cì shǐ chǎn shì tè jìn wáng máo zhòng
前为并州刺史,谄事特进王毛仲。
xiǎng zhì jīn bǎo bù kě shèng shǔ
饷致金宝,不可胜数。
hòu máo zhòng xún biān huì shuō yú tiān xióng jūn dà yàn
后毛仲巡边,会说于天雄军大宴。
jiǔ hān ēn chì hū jiàng shòu bīng bù shàng shū tóng zhōng shū mén xià sān pǐn
酒酣,恩敕忽降:授兵部尚书同中书门下三品。
shuō bài xiè qì biàn bǎ máo zhòng shǒu qǐ wǔ xiù qí xuē bí
说拜谢讫,便把毛仲手起舞,嗅其靴鼻。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
chéng bó xiàn
程伯献
táng jiāng jūn gāo lì shì tè chéng xuán zōng ēn chǒng
唐将军高力士特承玄宗恩宠。
zāo fù sāng zuǒ jīn wú dà jiàng jūn chéng bó xiàn shào fǔ jiān féng shào zhèng èr rén zhí jiù qí sàng qián bèi fā ér kū shén yú jǐ qīn
遭父丧,左金吾大将军程伯献、少府监冯绍正二人,直就其丧前,被发而哭,甚于己亲。
cháo yě wén zhī bù shèng qí xiào
朝野闻之,不胜其笑。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
yáng guó zhōng
杨国忠
xuán zōng wèi shì chén yuē wǒ yù xíng yī shì zì gǔ dì wáng wèi yǒu yě
玄宗谓侍臣曰:我欲行一事,自古帝王未有也。
gài yù chuán wèi yú sù zōng
盖欲传位于肃宗。
jí zhì chū guó zhōng dà jù yán yǔ shī cì
及制出,国忠大惧,言语失次。
guī yǔ yáng shì jiě mèi yuē niáng zǐ wǒ bèi hé yòng gèng zuò huó jì
归语杨氏姐妹曰:娘子,我辈何用更作活计?
huáng tài zǐ ruò jiān guó wǒ yǔ zǐ mèi děng jí sǐ yǐ
皇太子若监国,我与姊妹等即死矣。
xiāng jù ér kū
相聚而哭。
guó guó rù móu yú guì fēi
虢国入谋于贵妃。
fēi xián tǔ yǐ qǐng qí shì suì zhǐ
妃衔土以请,其事遂止。
gē shū hàn zài tóng guān huò quàn qǐng zhū guó zhōng yǐ yuè zhòng xīn shū hàn bù tīng
哥舒翰在潼关,或劝请诛国忠,以悦众心,舒翰不听。
lù shān fā fàn yáng měi rì yú zhàng qián tàn yuē yáng guó zhōng tóu lái hé tài chí yě
禄山发范阳,每日于帐前叹曰:杨国忠头,来何太迟也!
guó zhōng qī péi róu shǔ zhī dà chāng yě
国忠妻裴柔,蜀之大娼也。
guó zhōng yòu wèi jiàn nán jié dù
国忠又为剑南节度。
quàn xuán zōng rù shǔ shòu qí suǒ qīn guān bù shǔ hàn
劝玄宗入蜀,授其所亲官,布蜀汉。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
tài zhēn fēi
太真妃
tài zhēn fēi cháng yīn dù jì yǒu yǔ qīn shàng
太真妃尝因妒忌,有语侵上。
shàng nù shén
上怒甚。
lìng gāo lì shì yǐ zī chē zǎi sòng hái qí jiā
令高力士以辎车载送还其家。
fēi huǐ hèn hào qì chōu dāo jiǎn fā shòu lì shì yuē zhū yù zhēn yì jiē shàng suǒ cì bù zú chōng xiàn
妃悔恨号泣,抽刀剪发,授力士曰:珠玉珍异,皆上所赐,不足充献。
wéi fā fù mǔ suǒ shēng kě dá qiè yì
唯发父母所生,可达妾意。
wàng wèi shēn qiè wàn yī mù liàn zhī chéng
望为申妾万一慕恋之诚。
shàng de fā huī tì mǐn mǐn zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
上得发,挥涕𫞗(𫞗字原缺,据明抄本补。
rán
)然。
jù mìng lì shì zhào zhī guī
遽命力士召之归。
chū guì fēi chuán míng chāo běn zuò chū kāi yuán chuán jiē jiàn kāi tiān chuán xìn jì
(出《贵妃传》,明抄本作出《开元传》,接见《开天传信记》)
lǐ lín fǔ
李林甫
xuán zōng zài dōng dōu gōng zhōng yǒu guài
玄宗在东都,宫中有怪。
míng rì zhào zǎi xiàng yù xi xìng
明日,召宰相,欲西幸。
péi jì shān zhāng zhāng yuán zuò xi jù guó shǐ bǔ gǎi
裴稷山、张(张原作西,据《国史补》改。
qǔ jiāng jiàn yuē bǎi xìng cháng pǔ wèi bì qǐng hou dōng jiān
)曲江谏曰:百姓场圃未毕,请候冬间。
shì shí lǐ lín fǔ chū bài xiàng
是时,李林甫初拜相。
qiè zhī shàng yì jí bà tuì yáng wéi jiǎn bù
窃知上意,及罢退,佯为蹇步。
shàng wèn hé gù jiǎo jí
上问:何故脚疾。
duì yuē chén fēi bìng zú yuàn dú zòu shì
对曰:臣非病足,愿独奏事。
nǎi yán èr jīng bì xià dōng xī gōng yě
乃言二京陛下东西宫也。
jiāng yù jià xìng hé yòng zé shí
将欲驾幸,何用择时?
shè yǒu fáng yú yì huò dú miǎn guò lù fù shuì
设有妨于刈获,独免过路赋税。
chén qǐng xuān shì yǒu sī jí rì xi xìng
臣请宣示有司,即日西幸。
shàng dà yuè
上大悦。
zì cǐ jià xìng cháng ān bù fù dōng yǐ
自此驾幸长安,不复东矣。
xún rì yào qīng jiǔ líng jù ba ér niú xiān kè jìn
旬日,耀卿、九龄俱罢,而牛仙客进。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
yòu lǐ lín fǔ jū xiàng wèi yī shí jiǔ nián zhū chú hǎi nèi rén wàng
又李林甫居相位一十九年,诛锄海内人望。
zì chǔ jūn yǐ xià wú bù lèi xī
自储君以下,无不累息。
chū kāi yuán hòu yáo sòng děng yī èr lǎo chén duō xiàn kě tì fǒu yǐ zhēng tiān xià dà tǐ
初开元后,姚宋等一二老臣,多献可替否,以争天下大体。
tiān xià jì lǐ shàng xīn yì tài
天下既理,上心亦泰。
zhāng jiǔ líng shàng suǒ bá pō yǐ hòu jìn shǎo zhī
张九龄上所拔,颇以后进少之。
jiǔ líng yóu jiǎn è shù fàn shàng shàng nù ér zhú zhī
九龄尤謇谔,数犯上,上怒而逐之。
shàng xióng cái huò dá rèn rén bù yí
上雄才豁达,任人不疑。
wǎn de lín fu yǎng chéng jūn yù wèi cháng yǒu nì ěr zhī yán shàng ài zhī
晚得林甫,养成君欲,未尝有逆耳之言,上爱之。
suì shēn jū gāo zhěn yǐ fù guì zì lè
遂深居高枕,以富贵自乐。
dà chén yǐ xià hǎn de duì jiàn shì wú dà xiǎo zé chéng lín fu
大臣以下,罕得对见,事无大小,责成林甫。
lín fu suī bù wén ér míng liàn lì shì shèn shǒu gāng jì yì guān fēi cháng diào wú jìn yòng zhī mén
林甫虽不文,而明练吏事,慎守纲纪,衣冠非常调,无进用之门。
ér yīn zéi rěn shā wèi cháng yǐ ài zēng jiàn yú róng sè
而阴贼忍杀,未尝以爱憎见于容色。
shàng zuǒ yòu zhě suī yōng rén sī yǎng wú bù lüè zhī gù dòng jìng zhé zhī
上左右者虽饔人厮养,无不略之,故动静辄知。
lǐ kuò zhī chū rù xiàng shū ér bù mì lín fu mài zhī
李适之初入相,疏而不密,林甫卖之。
nǎi yuē huà shān zhī xià yǒu jīn kuàng yān cǎi zhī kě yǐ fù guó
乃曰:华山之下有金矿焉,采之可以富国。
shàng wèi zhī zhī ěr
上未知之耳。
shì zhī shàn qí yán tā rì cóng róng yǐ zòu shàng yuè
适之善其言,他日,从容以奏,上悦。
gù wèn lín fu lín fu yuē chén zhī zhī jiǔ yǐ
顾问林甫,林甫曰:臣知之久矣。
huà shān bì xià běn mìng yě wáng qì suǒ zài bù kě fā zhī
华山陛下本命也,王气所在,不可发之。
gù chén bù gǎn yán
故臣不敢言。
shàng suì báo shì zhī
上遂薄适之。
yīn yuē zì jīn zòu shì xiān yǔ lín fu yì zhī wú qīng tuō
因曰:自今奏事,先与林甫议之,无轻脱。
zì shì shì zhī shù shǒu yǐ
自是适之束手矣。
fēi qí suǒ yǐn jìn jiē yǐ zuì zhū
非其所引进,皆以罪诛。
wēi zhèn hǎi nèi jiàn guān dàn chí lù yǎng zī wú gǎn lùn shì
威震海内,谏官但持禄养资,无敢论事。
dú bǔ quē dù zhōng yóu zài shàng shū
独补缺杜中犹再上疏。
yì rì bèi chù wéi xià guī lìng
翌日,被黜为下邽令。
lín fu zhào zhū jiàn guān wèi yuē jīn míng zhǔ zài shàng qún chén jiāng shùn zhī bù xiá hé yòng duō yán
林甫召诸谏官谓曰:今明主在上,群臣将顺之不暇,何用多言。
jūn bú jiàn lì zhàng mǎ hu
君不见立仗马乎?
zhōng rì wú shēng ér shí sān pǐn liào
终日无声,而食三品料;
jí qí yī míng jí chù qù
及其一鸣,即黜去。
suī yù zài míng qí kě de hu
虽欲再鸣,其可得乎。
yóu shì jiàn zhèng zhī lù jué shī
由是谏诤之路绝失。
wǎn nián duō yuān chóu jù qí bào fù
晚年多冤仇,惧其报复。
chū guǎng chē pū jīn wú jìng jiē qián qū bǎi bù zhī wài
出广车仆,金吾静街,前驱百步之外。
jū zé yǐ zhuān lěi wū yǐ bǎn mù qiáng
居则以砖垒屋,以板幙墙。
jiā rén jǐng wèi rú yù dà dí
家人警卫,如御大敌。
qí zì fáng yě rú cǐ
其自防也如此。
gù shì zǎi chén qí cóng sān wǔ rén ér yǐ
故事,宰臣骑从,三五人而已。
shì shù bù bì yú lù
士庶不避于路。
zhì shì qí cóng bǎi yú rén wèi zuǒ yòu yì gōng qīng yǐ xià qū bì zì lín fu shǐ yě
至是骑从百余人,为左右翼,公卿以下趋避,自林甫始也。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)