太平广记 · 吕文仲 · Chapter 291 of 501

卷二百九十·妖妄三

PinyinModern Translation
Size

lǚ yòng zhī zhū gě yīn dǒng chāng

吕用之诸葛殷董昌

lǚ yòng zhī

吕用之

lǚ yòng zhī pó yáng ān rén lǐ xì mín yě

吕用之,鄱阳安仁里细民也。

xìng jié xiá lüè zhī wén zì

性桀黠,略知文字。

fù huáng yǐ huò míng wèi yè lái wǎng yú huái zhè jiān

父璜,以货茗为业,来往于淮浙间。

shí sì fāng wú shì guǎng líng wèi gē zhōng zhī de fù shāng dà jiǎ dòng yú bǎi shù

时四方无事,广陵为歌钟之地,富商大贾,动逾百数。

huáng míng mǐn shàn jiǔ lǜ duō yǔ qún shāng yóu

璜明敏,善酒律,多与群商游。

yòng zhī nián shí èr sān qí fù qiè xíng

用之年十二三,其父挈行。

jì huì wù shì zhū gǔ jiē de huān xīn

既慧悟,事诸贾,皆得欢心。

shí huò zhěng lǚ yáo shà nì jiā yǔ nú pú děng jū

时或整履摇箑,匿家与奴仆等居。

shù suì huáng zú jiā

数岁,璜卒家。

qián fú chū qún dào gōng piāo zhōu lǐ suì tā shì

干符初,群盗攻剽州里,遂他适。

yòng zhī jì gū qiě pín qí jiù xú lǔ rén chóu gěi zhī

用之既孤且贫,其舅徐鲁仁绸给之。

suì yú tōng yú lǔ rén shì wèi lǔ rén suǒ zhú

岁余,通于鲁仁室,为鲁仁所逐。

yīn shì jiǔ huà shān dào shì niú hóng huī

因事九华山道士牛弘徽。

hóng huī zì wèi dé dào zhě yě yòng zhī jiàng zhì shī zhī chuán qí qū yì kǎo zhào zhī shù

弘徽自谓得道者也,用之降志师之,传其驱役考召之术。

jì hóng huī sǐ yòng zhī fù kè yú guǎng líng

既弘徽死,用之复客于广陵。

suì gòu jīn bù hè yòng fú yào yǐ yì yī shí

遂彀巾布褐,用符药以易衣食。

suì yú chéng xiàng liú gōng jié zhì huái zuǒ yǒu chōng dào zhì fǎ zhě dài bǔ shén jí

岁余,丞相刘公节制淮左,有盅道置法者,逮捕甚急。

yòng zhī jù suì nán dù

用之惧,遂南渡。

gāo pián zhèn jīng kǒu zhào zhì fāng jì zhī shì qiú qīng jǔ bù sǐ zhī dào

高骈镇京口,召致方伎之士,求轻举不死之道。

yòng zhī yǐ qí shù tōng yú kè cì

用之以其术通于客次。

yú yuè bù zhào

逾月不召。

yì bó hǎi qīn rén shù gōng chu

诣渤海亲人俞公楚。

gōng chu qí zhī guò wéi rú fú mù zhī yuē jiāng xī lǚ xún guān yīn jiān jiàn yú bó hǎi

公楚奇之,过为儒服,目之曰江西吕巡官,因间荐于渤海。

jí zhào shì

及召试。

gōng chu yǔ zuǒ yòu fù huì qí shù de yàn

公楚与左右附会其术,得验。

xún shǔ guān chá tuī guān réng wèi zhì qí míng

寻署观察推官,仍为制其名。

yīn zì zhī yuē wú kě yán wú kě wú bù kě

因字之曰无可,言无可无不可。

zì shì chū rù wú jìn

自是出入无禁。

chū zhuān fāng yào xiāng huǒ zhī shì

初专方药香火之事。

míng nián bó hǎi yí zhèn yòng zhī gù qǐng róng fú

明年,渤海移镇,用之固请戎服。

suì shǔ yòu zhí

遂署右职。

yòng zhī sù fù fàn jiǔ kè guǎng líng gōng sī lì bìng wú bù xiáng shú

用之素负贩,久客广陵,公私利病,无不详熟。

dǐng zào zhī xiá wàng chén shí zhèng dé shī

鼎灶之暇,妄陈时政得失。

bó hǎi yì qí zhī jiàn jiā wěi zhàng

渤海益奇之,渐加委仗。

xiān shì bó hǎi jiù jiāng yǒu liáng zuǎn chén gǒng féng shòu dǒng jǐn gōng chu guī lǐ rì yǐ shū tuì bó hǎi zhì shì gū lì yǐ

先是渤海旧将,有梁缵、陈拱、冯绶、董仅、公楚、归礼,日以疏退,渤海至是孤立矣。

yòng zhī nǎi shù zhì sī dǎng cì dòng xī

用之乃树置私党,伺动息。

yǒu bù kě qù zhě zé hòu yǐ jīn bǎo yuè zhī

有不可去者,则厚以金宝悦之。

zuǒ yòu qún xiǎo jiē shì jǐng rén jiàn lì wàng yì shàng xià xiāng méng dà chěng yāo wàng

左右群小,皆市井人,见利忘义,上下相蒙,大逞妖妄。

xiān shū shén fú wú rì wú zhī gēng dié chàng hè wǎng zhī kuì chǐ

仙书神符,无日无之,更迭唱和,罔知愧耻。

zì shì huì lù gōng xíng tiáo zhāng rì wěn fán xíng zhòng fù shuài yì ér wèi

自是贿赂公行,条章日紊,烦刑重赋,率意而为。

dào lù yuàn jiē gè huái luàn jì

道路怨嗟,各怀乱计。

yòng zhī jù qí qiè fā zhī biàn yīn qǐng zhì xún chá shǐ cǎi tīng fǔ chéng mì shì

用之惧其窃发之变,因请置巡察使,采听府城密事。

bó hǎi suì chéng zhì shòu yù shǐ dài fū chōng zhū jūn dōu xún chá shǐ

渤海遂承制受御史大夫,充诸军都巡察使。

yú shì zhào mù fǔ xiàn xiān fù zuì tíng fèi xū lì yīn jiǎo tù huá zhě de bǎi xǔ rén hòu qí guān chōng yǐ bèi zhǐ shǐ

于是召募府县先负罪停废胥吏阴狡兔猾者得百许人,厚其官佣,以备指使。

gè yǒu shí yú dīng zòng héng lǘ xiàng jiān wèi zhī chá zǐ

各有十余丁,纵横闾巷间,谓之察子。

zhì yú shì shù zhī jiā ā qī nù zi mì yán yǐn yǔ mò bù zhī zhī

至于士庶之家,呵妻怒子,密言隐语,莫不知之。

zì shì dào lù yǐ mù

自是道路以目。

yǒu yì jǐ zhě zòng jǐn jìng duān mò yì bù miǎn qí huò

有异己者,纵谨静端默,亦不免其祸。

pò miè zhě shù bǎi jiā

破灭者数百家。

jiàng xiào zhī zhōng lěi zú bǐng qì yān

将校之中,累足屏气焉。

chū yāo luàn zhì

(出《妖乱志》)

zhū gě yīn

诸葛殷

gāo pián bì lì zhū gě yīn yāo rén lǚ yòng zhī zhī dǎng yě

高骈嬖吏诸葛殷,妖人吕用之之党也。

chū zì pó yáng jiāng yì guǎng líng

初自鄱阳,将诣广陵。

yòng zhī xiān wèi pián yuē yù huáng yǐ lìng gōng jiǔ wéi rén chén jī wù shāo kuàng huò qiǎn yú shí jūn

用之先谓骈曰:玉皇以令公久为人臣,机务稍旷,获谴于时君。

zhé qiǎn zuǒ yòu yī zūn shén wèi lìng gōng dào zhōng yǔ yì bù jiǔ dāng jiàng

辄遣左右一尊神为令公道中羽翼,不久当降。

lìng gōng shàn yù yù qí bù qù yì kě yǐ rén jiān yōu zhí mí zhī

令公善遇,欲其不去,亦可以人间优职縻之。

míng rì yīn guǒ lái

明日,殷果来。

suì jīn hè jiàn pián yú bì yún tíng yāo xíng guǐ tài biàn zhà fēng qǐ wèi kě yǐ zuò zhào shén xiān lì biàn hán shǔ

遂巾褐见骈于碧筠亭,妖形鬼态,辨诈蜂起,谓可以坐召神仙,立变寒暑。

pián mò cè yě bǐ shén líng yù zhī wèi zhī zhū gě jiāng jūn yě

骈莫测也,俾神灵遇之,谓之诸葛将军也。

měi cóng róng jiǔ xí jiān tīng qí guǐ guài zhī shuō zé jìn rì wàng juàn

每从容酒席间,听其鬼怪之说,则尽日忘倦。

zì shì lèi qiān yán tiě jù zhí jù cái shù shí wàn mín

自是累迁盐铁剧职,聚财数十万缗。

qí xiōng xié yīn yāo yòng zhī miè rú yě

其凶邪阴妖,用之蔑如也。

yǒu dà gǔ zhōu shī rú zhě qí jū chǔ huā mù lóu xiè zhī qí wèi guǎng líng jiǎ dì

有大贾周师儒者,其居处花木楼榭之奇,为广陵甲第。

yīn yù zhī ér shī rú jù yān

殷欲之而师儒拒焉。

yī rì yīn wèi pián yuē fǔ chéng zhī nèi dāng yǒu yāo qǐ

一日,殷为骈曰:府城之内,当有妖起。

shǐ qí dé zhì fēi shuǐ hàn bīng gē zhī pǐ yě

使其得志,非水旱兵戈之匹也。

pián yuē wèi zhī nài hé

骈曰:为之奈何?

yīn yuē dāng jiù qí xià jiàn zhāi tán qǐng líng guān zhèn zhī

殷曰:当就其下建斋坛,请灵官镇之。

yīn jí zhǐ shī rú zhī dì wèi chù

殷即指师儒之第为处。

pián mìng jūn hóu qū chū qí jiā

骈命军侯驱出其家。

shì rì yǔ xuě zhòu jiàng ní nào fāng shèng

是日雨雪骤降,泥淖方盛。

zhí shì zhě biān tà pò cù shī rú xié qiè lǎo yòu pú fú dào lù guān zhě mò bù è rán

执事者鞭挞迫蹙,师儒携挈老幼,匍匐道路,观者莫不愕然。

yīn qiān qí zú zú yuán zuò sú

殷迁其族(族原作俗。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

ér jiā yān

)而家焉。

yīn zú xiān huàn fēng jū zhì shì ér shén

殷足先患风疽,至是而甚。

měi yī zào yǎng mìng yī qīng yī jiāo shǒu pá sāo xuè liú fāng zhǐ

每一躁痒,命一青衣,交手爬搔,血流方止。

pián xìng yán jié shēng zhí bèi jiē bù dé shì zuò wéi yǔ yīn kuǎn qǔ wèi cháng bù fèi qǐn wàng shí

骈性严洁,甥侄辈皆不得侍坐,唯与殷款曲,未尝不废寝忘食。

huò cù xī mì zuò tóng bēi gòng qì

或促膝密坐,同杯共器。

yù qí fēng jū hū fā jí zì yì sāo mén zhǐ zhǎo zhī jiān nóng xuè zhān rǎn

遇其风疽忽发,即恣意搔扪,指爪之间,脓血沾染。

pián yǔ zhī yǐn dàn céng wú nán sè

骈与之饮啗,曾无难色。

zuǒ yòu huò yǐ wéi yán pián yuē shén xiān duō yǐ cǐ shì rén

左右或以为言,骈曰:神仙多以此试人。

rǔ bèi mò jiè yì yě

汝辈莫介意也。

pián qián yǒu yī quǎn zǐ měi wén yīn xīng huì zhī qì zé lái jìn zhī

骈前有一犬子,每闻殷腥秽之气,则来近之。

pián guài qí xùn xiá

骈怪其驯狎。

yīn xiào yuē mǒu cháng zài dà luó gōng yù huáng qián jiàn zhī bié lái shù bǎi nián yóu fù xiāng shí

殷笑曰:某常在大罗宫玉皇前见之,别来数百年,犹复相识。

qí xū dàn lǜ duō rú cǐ

其虚诞率多如此。

gāo yú cháng wèi rén yuē zhēng zhī bú shì wú miè zú yuān jiā

高虞常谓人曰:争知不是吾灭族冤家?

yīn xìng zào nüè zhī yáng zhōu yuàn lái liǎng yuè guān lì shù bǎi rén biān bèi dài bàn

殷性躁虐,知扬州院来两月,官吏数百人,鞭背殆半。

guāng qǐ èr nián wěi cháo shòu yīn jiān yù shǐ zhōng chéng jiā jīn zǐ

光启二年,伪朝授殷兼御史中丞,加金紫。

jí chéng xiàn cuàn zhì wān tóu wèi luó zhě suǒ qín

及城陷,窜至湾头,为逻者所擒。

yāo xià huò huáng jīn shù jīn tōng tiān xī dài liǎng tiáo jì fù rù chéng

腰下获黄金数斤,通天犀带两条,既缚入城。

bǎi xìng jù guān jiāo tuò qí miàn xún cuō qí bìn fà qǐng kè dōu jǐn

百姓聚观,交唾其面,𬊈撮其鬓发,顷刻都尽。

yù jù xíng yú xià mǎ qiáo nán zhàng zhī bǎi yú jiǎo ér wèi jué

狱具,刑于下马桥南,杖之百余,绞而未绝。

huì shī duó mǔ zì zǐ chéng guī jiā jīng guò fǎ suǒ suì fú qǐ bì zhī fù sū yú qiáo xià

会师铎母自子城归家,经过法所,遂扶起避之,复苏于桥下。

zhí pǔ zhě xún yǐ jù mù bó zhī

执朴者寻以巨木踣之。

zōu diàn guò jué fá rú chū

驺殿过,决罚如初。

shǐ yīn zhī yù yě jiāo bào zhī míng xún bù wū yuǎn jìn

始殷之遇也,骄暴之名,寻布于远近。

qí zú rén jìng yǐ qiān sǔn jiè yīn

其族人竞以谦损戒殷。

yīn yuē nán zǐ huàn yú bù dé suì zhì jì dé zhī dāng xū fù guì zì chǔ

殷曰:男子患于不得遂志,既得之,当须富贵自处。

rén shēng níng yǒu liǎng biàn sǐ zhě

人生宁有两遍死者?

zhì shì guǒ zài xíng fǎ

至是果再行法。

jí qì shī dào zuǒ wèi chóu rén wān qí mù duàn qí shé

及弃尸道左,为仇人剜其目,断其舌。

ér tóng bèi yǐ wǎ lì tóu zhī xū yú chéng fēng

儿童辈以瓦砾投之,须臾成峰。

chū yāo luàn zhì

(出《妖乱志》)

yòu gāo pián mò nián huò yú shén xiān zhī shù

又高骈末年,惑于神仙之术。

lǚ yòng zhī zhāng shǒu yī zhū gě yīn děng jiē yán néng yì guǐ shén biàn huà huáng jīn

吕用之、张守一、诸葛殷等,皆言能役鬼神,变化黄金。

pián kù xìn zhī suì wěi yǐ zhèng shì

骈酷信之,遂委以政事。

yòng zhī děng yuán yǐn péng dǎng zì wèi bù fǎ

用之等援引朋党,恣为不法。

qí hòu yì lǜ duō yán zhě yǒu suǒ lòu xiè yīn wèi pián yuē gāo zhēn shàng shèng yào jiàng fēi nàn

其后亦虑多言者有所漏泄,因谓骈曰:高真上圣,要降非难。

suǒ huàn zhě xué dào zhī rén zhēn qì shāo kuī líng zhòu suì jué

所患者,学道之人,真气稍亏,灵咒遂绝。

pián wén zhī yǐ wéi xìn rán nǎi xiè jué rén shì bǐng qì qiè yìng

骈闻之,以为信然,乃谢绝人事,屏弃妾媵。

bīn kè jiāng lì wú fù jiàn zhī

宾客将吏,无复见之。

yǒu bù dé yǐ zhī gù zé qiǎn rén xiān yù zhāi jiè yì zǐ jí gōng dào shì bèi chú bù xiáng wèi zhī jiě huì rán hòu jiàn zhī

有不得已之故,则遣人先浴斋戒,诣紫极宫道士被除不祥,谓之解秽,然后见之。

bài qǐ cái zhōng yǐ fù yǐn chū

拜起才终,已复引出。

zì cǐ nèi wài yōng gé

自此内外拥隔。

jì gāng rì wěn

纪纲日紊。

yòng zhī děng yīn dà xíng wēi fú páng ruò wú rén suì yuè jì shēn gēn dì suì gù

用之等因大行威福,傍若无人,岁月既深,根蒂遂固。

yòng zhī zì wèi pán xī zhēn jūn zhāng shǒu yī shì chì sōng zǐ zhū gě yīn chēng jiāng jūn

用之自谓磻溪真君、张守一是赤松子、诸葛殷称将军。

yǒu yī xiāo shèng zhě wèi zhī qín mù gōng fù mǎ

有一萧胜者,谓之秦穆公附马。

jiē yún shàng dì qiǎn lái wèi lìng gōng dào lǚ

皆云上帝遣来,为令公道侣。

qí bǐ dàn bù jīng lǜ jiē rú cǐ

其鄙诞不经,率皆如此。

jiāng yáng xiàn qián yī dì zhī xiǎo miào yòng zhī pín jiàn shí cháng yǔ qī yǔ qī yuán zuò yǐ yù

江阳县前一地祗小庙,用之贫贱时,常与妻(与妻原作以□寓。

jù míng chāo běn bǔ gǎi

据明抄本补改。

zhǐ qí qí yuán zuò wū

)止其(其原作巫。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

shě

)舍。

fán suǒ dòng jìng dǎo ér hòu xíng

凡所动静,祷而后行。

dé zhì hòu wèi wéi míng zhù suì xiū chóng zhī

得志后,谓为冥助,遂修崇之。

huí láng qū shì zhuāng lóu qǐn diàn bǎi yǒu yú jiān

回廊曲室,妆楼寝殿,百有余间。

tǔ mù gōng shī jǐn jiāng nán zhī xuǎn

土木工师,尽江南之选。

měi jūn lǚ dà shì zé yǐ shào láo sì zhī

每军旅大事,则以少牢祀之。

yòng zhī shǒu yī jiē yún shén yù

用之、守一,皆云神遇。

pián fán yǒu mì qǐng jí qiǎn èr rén zhì yì yān

骈凡有密请,即遣二人致意焉。

zhōng hé yuán nián yòng zhī yǐ shén xiān hǎo lóu jū qǐng yú gōng xiè dǐ běi kuà hé wèi yíng xiān lóu

中和元年,用之以神仙好楼居,请于公廨邸北,跨河为迎仙楼。

qí jīn fǔ zhī shēng zhòu yè bù jué fèi shù wàn mín bàn suì fāng jiù

其斤斧之声,昼夜不绝,费数万缗,半岁方就。

zì chéng zhì bài

自成至败。

jìng bù yī yóu

竟不一游。

jiōng jué yǎn rán yǐ zhì huī jìn

扃𫔎俨然,以至灰烬。

shì dōng yòu qǐ yán hé gé yú dà tīng zhī xi fán qī jiān gāo bā zhàng jiē shì yǐ zhū yù qǐ chuāng xiù hù dài fēi rén gōng

是冬,又起延和阁于大厅之西,凡七间,高八丈,皆饰以珠玉,绮窗绣户,殆非人工。

měi dàn fén míng xiāng liè yì bǎo yǐ qí wáng mǔ zhī jiàng

每旦,焚名香,列异宝,以祈王母之降。

jí shī duó luàn rén yǒu dēng zhī zhě yú zǎo jǐng chuí lián zhī shàng jiàn èr shí bā zì yún yán hé gāo gé shàng gàn yún xiǎo yǔ yóu nǐ tài yǐ wén

及师铎乱,人有登之者,于藻井垂莲之上,见二十八字云:延和高阁上干云,小语犹疑太乙闻。

shāo jǐn jiàng zhēn wú yī shì

烧尽降真无一事。

kāi mén yíng de bì jiāng jūn

开门迎得毕将军。

cǐ jìn shī yāo yě

此近诗妖也。

yòng zhī gōng rán yún yǔ shàng xiān lái wǎng

用之公然云:与上仙来往。

měi duì pián huò chì duō fēng yǔ gù yī kōng zhōng wèi jiàn qún xian lái wǎng guò yú wài

每对骈,或叱咄风雨,顾揖空中,谓见群仙来往过于外。

pián suí ér bài zhī

骈随而拜之。

yòng zhī zhǐ huà fēn yún lüè wú kuì sè

用之指画纷纭,略无愧色。

zuǒ yòu shāo yǒu yì lùn zé sǐ bù xuán zhǒng yǐ

左右稍有异论,则死不旋踵矣。

jiàn zhě mò cè qí yóu dàn bó yīng bù gǎn chū kǒu

见者莫测其由,但搏膺不敢出口。

yòng zhī hū yún hòu tǔ fū rén líng chóu qiǎn shǐ jiù mǒu jiè bīng mǎ bìng li quán suǒ zhuàn tài bái yīn jīng

用之忽云:后土夫人灵仇,遣使就某借兵马,并李筌所撰《太白阴经》。

pián jù xià liǎng xiàn lǜ bǎi xìng wěi xí shù qiān lǐng huà zuò jiá bīng zhī zhuàng qiǎn yòng zhī yú miào tíng shāo zhī

骈遽下两县,率百姓苇席数千领,画作甲兵之状,遣用之于庙庭烧之。

yòu yǐ wǔ cǎi jiān xiě tài bái yīn jīng shí dào zhì yú shén zuò zhī cè

又以五彩笺写《太白阴经》十道,置于神座之侧。

yòu yú fū rén zhàng zhōng sù yī lǜ yī nián shào wèi zhī wéi láng

又于夫人帐中塑一绿衣年少,谓之韦郎。

miào chéng yǒu rén yú xi wǔ dòng shàng tí yī cháng jù shī yuē sì hǎi gān gē shàng wèi níng màn láo huái hǎi xiě yí xíng

庙成,有人于西庑栋上题一长句,诗曰:四海干戈尚未宁,谩劳淮海写仪刑。

jiǔ tiān xuán nǚ yóu wú xìn hòu tǔ fū rén qǐ yǒu líng

九天玄女犹无信,后土夫人岂有灵。

yí dài hǎo yún qīn bìn lǜ liǎng xíng wéi xiù fú méi qīng

一带好云侵鬓绿,两行嵬岫拂眉清。

wéi láng nián shào dān xián shì àn shàng xiū kuā tài bái jīng

韦郎年少耽闲事,案上休夸《太白经》。

hào shì zhě jìng xiāng chuán sòng

好事者竞相传诵。

shì suì zhào yú guǎng líng lì pián shēng cí bìng kè shí sòng

是岁,诏于广陵立骈生祠,并刻石颂。

chà zhōu rén cǎi bēi shí yú xuān chéng

差州人采碑石于宣城。

jí zhì yáng zi yuàn yòng zhī yī yè qiǎn rén mì yǐ jiàn gǔ wǔ shí qiān zhì zhōu nán záo yuán jià háo yí rù chéng nèi

及至扬子院,用之一夜遣人密以健牯五十牵至州南,凿垣架濠,移入城内。

jí míng zhà jī rú gù

及明,栅缉如故。

yīn lìng yáng zi xiàn shēn fǔ zuó yè bēi shí bù zhī suǒ zài

因令扬子县申府,昨夜碑石不知所在。

suì xuán gòu zhī

遂悬购之。

zhì wǎn yún bèi shén rén yí zhì jiē shì

至晚云,被神人移置街市。

pián dà jīng nǎi yú qí bàng lì yī dà mù zhù shàng yǐ jīn shū yún bù yīn rén lì zì rán ér zhì

骈大惊,乃于其傍立一大木柱,上以金书云:不因人力,自然而至。

jí lìng liǎng dū chū bīng zhàng gǔ yuè yíng rù bì yún tíng

即令两都出兵仗鼓乐,迎入碧筠亭。

zhì sān qiáo yōng nào zhī chù gù mái shí yǐ ài zhī wěi yún rén niú yè bù dòng

至三桥拥闹之处,故埋石以碍之,伪云:人牛拽不动。

pián nǎi zhū zhuàn shù zì tiè yú bēi shàng xū yú qù shí nǎi xíng

骈乃朱篆数字,帖于碑上,须臾去石乃行。

guān zhě hù xiāng wèi yuē bēi dòng yě

观者互相谓曰:碑动也。

shí zhě è zhī

识者恶之。

míng rì yáng zi yǒu yī cūn yù yì zhī fǔ pàn guān chén dié yún yè lái lǐ xū jiè gēng niú qiān bēi wù sǔn qí zú

明日,扬子有一村妪,诣知府判官陈牒,云:夜来里胥借耕牛牵碑,误损其足。

yuǎn jìn wén zhī mò bù jué dǎo

远近闻之,莫不绝倒。

bǐ zhì shī shǒu shī duó zhī zhòng jìng zhì huài yōng ér jìn

比至失守,师铎之众,竟至坏墉而进。

cháng yǔ chéng xiàng zhèng gōng bù yè yòng zhī zhī zhī hū yuē shì de shàng xiān shū zǎi zhí zhī jiān yǒu yīn tú lìng gōng zhě

常与丞相郑公不叶,用之知之,忽曰:适得上仙书,宰执之间,有阴图令公者。

shǐ yī xiá shì lái yè dāng zhì

使一侠士来,夜当至。

pián jīng jì bù yǐ wèn jì yú yòng zhī

骈惊悸不已,问计于用之。

yuē zhāng xiān shēng shào nián shí cháng xué sī shù yú shēn jǐng lǐ niè fū rén

曰:张先生少年时,尝学斯术于深井里聂夫人。

jìn rì bù zhī gèng wéi zhī fǒu

近日不知更为之否?

ruò yǒu dàn qǐng cǐ rén dāng zhī wú bù jī fěn ruò

若有,但请此人当之,无不齑粉若。

pián lì zhào shǒu yī yǔ zhī

骈立召守一语之。

duì yuē lǎo fū jiǔ bù wéi cǐ xì shǒu zú shēng shū

对曰:老夫久不为此戏,手足生疏。

rán wèi lìng gōng yǒu hé bù kě

然为令公,有何不可?

jí qī yī fù rén yī nì yú bié shì

及期衣妇人衣,匿于别室。

shǒu yī qǐn yú pián wò nèi

守一寝于骈卧内。

zhì yè fēn zhì yī tóng tiě yú jiē qì zhī shàng kēng rán yǒu shēng

至夜分,掷一铜铁于阶砌之上,铿然有声。

suì chū pí náng zhōng zhì xuè

遂出皮囊中彘血。

sǎ yú tíng hù yán yǔ jiān rú gé dòu zhī zhuàng

洒于庭户檐宇间,如格斗之状。

míng rì pián qì xiè shǒu yī yuē méng xiān gōng zài shēng zhī ēn

明日,骈泣谢守一曰:蒙先公再生之恩。

zhēn kū gǔ zhòng ròu yǐ

真枯骨重肉矣。

nǎi gōng niǎn jīn yù jí tōng tiān xī dài yǐ chou qí láo

乃躬辇金玉及通天犀带以酬其劳。

jiāng yáng xiàn wèi xuē shī qí míng yì yòng zhī dǎng yě

江阳县尉薛,失其名,亦用之党也。

hū yī rì gào pián yuē yè lái yīn xún jǐng zhì hòu tǔ miào qián jiàn wú xiàn yīn bīng

忽一日告骈曰:夜来因巡警,至后土庙前,见无限阴兵。

qí zhōng yī rén yún wèi wǒ gào gāo wáng fū rén shǐ wǒ jiàng bīng shù bǎi wàn yú cǐ jiè yóu yì xìng wáng wú lǜ tā kòu zhī qīn yì yě

其中一人云:'为我告高王,夫人使我将兵数百万于此界游奕,幸王无虑他寇之侵轶也。

yán bì ér méi

'言毕而没。

qún yāo wén zhī dà xǐ yuè jìng yǐ jīn bó yí zhī

群妖闻之大喜悦,竞以金帛遗之。

wèi jiǔ zòu xuē liù hé xiàn lìng

未久,奏薛六合县令。

yòng zhī yòu yǐ mù kè yī dà rén zú cháng sān chǐ wǔ cùn

用之又以木刻一大人足,长三尺五寸。

shí jiǔ yǔ chū jì yè yìn yú hòu tǔ miào diàn hòu bó lín zhōng jí jiāng yáng xiàn qián qí jī rú jiào lì zhī zhuàng

时久雨初霁,夜印于后土庙殿后柏林中,及江阳县前,其迹如较力之状。

míng rì yòng zhī wèi pián yuē yè lái yǒu shén rén dòu yú fū rén miào zhōng

明日,用之谓骈曰:夜来有神人斗于夫人庙中。

yòng zhī yè qiǎn yīn bīng zhú zhī yǐ guò jiāng yǐ

用之夜遣阴兵逐之,已过江矣。

bù ěr guǎng líng jǐ wèi hóng tāo pián hài rán

不尔,广陵几为洪涛,骈骇然。

suì yǐ huáng jīn èr shí jīn yǐ xiǎng yòng zhī

遂以黄金二十斤,以饷用之。

hòu pián yǒu suǒ ài mǎ sǐ yuán rén jù dé zuì qiú jiù yú yòng zhī

后骈有所爱马死,园人惧得罪,求救于用之。

yòng zhī nǎi yòu jiàn pián yuē duò jiāng chén gǎo rén yòng zhī yǒu shì mìng zhì huái dōng

用之乃又见骈曰:隋将陈杲仁,用之有事命至淮东。

guǒ rén su yǐ wú mǎ lìng gōng dà wū pián liáng mǎ míng

果仁诉以无马,令公大乌(骈良马名。

qiě wàng yī jiè

)且望一借。

qǐng kè jiù lì bào yún dà wū hēi hàn fā

顷刻,厩吏报云:大乌黑汗发。

pián xú yīng zhī yuē wú yǐ jiè dà sī tú yǐ

骈徐应之曰:吾已借大司徒矣。

é ér gào bì

俄而告毙。

chū xiāo shèng nà cái yú yòng zhī qiú zhī yán chéng jiān

初萧胜纳财于用之,求知盐城监。

pián yǐ dāng rèn zhě yǒu jī yǔ duó zhī jiān pō yǒu nán sè

骈以当任者有绩,与夺之间,颇有难色。

yòng zhī yuē yòng shèng wèi yán chéng zhě bù wéi shèng yě

用之曰:用胜为盐城者,不为胜也。

zuó de shàng xiān shū yún yǒu yī bǎo jiàn zài yán chéng jǐng zhōng xū yòng líng guān qǔ zhī

昨得上仙书云:'有一宝剑在盐城井中,须用灵官取之。

yǐ shèng shàng xiān zuǒ yòu rén yù qiǎn qù ěr

'以胜上仙左右人,欲遣去耳。

pián fǔ yǎng xǔ zhī

骈俯仰许之。

shèng zhì jiān shù yuè suì xiá yī tóng bǐ shǒu xiàn yú pián

胜至监数月,遂匣一铜匕首献于骈。

yòng zhī qǐ shǒu yuē cǐ běi dì suǒ pèi zhě yě

用之稽首曰:此北帝所佩者也。

de zhī zé bǎi lǐ zhī nèi wǔ bīng bù gǎn fàn

得之则百里之内,五兵不敢犯。

pián shén yì zhī suì shì yǐ bǎo yù cháng zhì zuò yú

骈甚异之,遂饰以宝玉,常置座隅。

shí guǎng líng jiǔ yǔ yòng zhī wèi pián yuē cǐ dì dāng yǒu huǒ zāi guō yì zhī jiān xī hé huī jìn

时广陵久雨,用之谓骈曰:此地当有火灾,郭邑之间,悉合灰烬。

jìn rì qiǎn jīn shān xià dú lóng yǐ shǎo yǔ rú zhī

近日遣金山下毒龙,以少雨濡之。

zì cǐ suī wú dà duàn shāo ruò yì wèi miǎn xiǎo xiǎo jīng dòng yě

自此虽无大段烧𦶟,亦未免小小惊动也。

yú shì yòng zhī měi yè mì qiǎn rén zòng huǒ huāng cí huài yǔ wú fù cún zhě

于是用之每夜密遣人纵火,荒祠坏宇,无复存者。

pián dāng shòu dào jiā mì fǎ yòng zhī shǒu yī wú zēng yān

骈当授道家秘法,用之、守一无增焉。

yīn kè yī qīng shí rú shǒu bān zhuàng yǐn qǐ lóng shé jìn chéng wén zì yù huáng shòu bái yún xiān shēng gāo pián qián shǐ zuǒ yòu zhì ān dào yuàn xiāng jī shàng

因刻一青石,如手扳状,隐起龙蛇,近成文字:玉皇授白云先生高骈,潜使左右置安道院香几上。

pián jiàn zhī bù shèng jīng xǐ

骈见之,不胜惊喜。

yòng zhī yuē yù huáng yǐ lìng gōng fén xiū gōng zhe tè yǒu shì mìng

用之曰:玉皇以令公焚修功著,特有是命。

jì qí luán hè bù jiǔ dāng jiàng

计其鸾鹤,不久当降。

mǒu děng cǐ jì zhé xiàn yǐ mǎn biàn yīng de péi zhuàng jié tóng guī zhēn jìng yě

某等此际谪限已满,便应得陪幢节,同归真境也。

tā rì yáo chí xí shàng yì shì rén jiān yī gù shì

他日瑶池席上,亦是人间一故事。

yán bì huān xiào bù yǐ

言毕,欢笑不已。

suì xiāng yǔ dēng yán hé gé mìng jiǔ yáo jí huān ér ba

遂相与登延和阁,命酒肴,极欢而罢。

hòu yú dào yuàn tíng zhōng kè mù wèi hè dà rú xiǎo sì ān pèi zhōng shè jī liè rén huò bī zhī fèn rán fēi dòng

后于道院庭中,刻木为鹤,大如小驷,鞍辔中设机捩,人或逼之,奋然飞动。

pián cháng yǔ fú kuà zhī yǎng shì kōng kuò yǒu piāo rán zhī sī yǐ

骈尝羽服跨之,仰视空阔,有飘然之思矣。

zì shì yán zhāi jiào fēi liàn jīn dān

自是严斋醮,飞炼金丹。

fèi hào zī cái dòng yú wàn jì

费耗资财,动逾万计。

rì jī yuè zh jìng wú qí yàn

日居月诸,竟无其验。

chū yāo luàn zhì

(出《妖乱志》)

dǒng chāng

董昌

dǒng chāng wèi jiàn qián yǒu shān yīn xiàn lǎo rén wěi shàng yán yú chāng yuē jīn dài wáng shàn zhèng jí rén yuàn wàn suì dì yú yuè yǐ fú zhào shù

董昌未僭前,有山阴县老人,伪上言于昌曰:今大王善政及人,愿万岁帝于越,以福兆庶。

sān shí nián qián yǐ wén yáo yán zhèng hé jīn rì gù lái xiàn

三十年前,已闻谣言,正合今日,故来献。

qí yán yuē yù shi shèng rén xìng qiān lǐ cǎo qīng qīng

其言曰:'欲识圣人姓,千里草青青。

yù zhī shèng rén míng rì rén yuē shàng shēng

欲知圣人名,日人曰上生。

chāng de zhī dà xǐ yīn wèi wèi yuán zuò dú jù míng chāo běn gǎi yuē tiān mìng zǎo yǐ guī wǒ wǒ suǒ wèi dà yǐ

'昌得之大喜,因谓(谓原作读,据明抄本改)曰:天命早已归我,我所为大矣。

nǎi zèng lǎo rén bǎi jiān réng miǎn qí zhēng fù

乃赠老人百缣,仍免其征赋。

xiān qiǎn dào shì zhū sī yuǎn lì tán chǎng hou shàng dì

先遣道士朱思远立坛场,候上帝。

hū yī xī yún tiān fú jiàng yú yǔ jī shén lù yǔ zuò hán zhōng yǒu bì zhǐ zhū wén qí wén yòu bù kě shi

忽一夕云,天符降于雨(《稽神录》雨作函)中,有碧纸朱文,其文又不可识。

sī yuǎn yán tiān mìng mìng yǔ dǒng shì

思远言天命命与董氏。

yòu yǒu wáng shǒu zhēn zhě yù wèi zhī wáng bǎi yì jí jī qiǎo

又有王守真者,欲谓之王百艺,极机巧。

chū lì shēng cí diāo kè xíng xiàng

初立生祠,雕刻形像。

sù xù guān shǔ jí shè bīng wèi zhuàng ruò guǐ shén jiē bǎi yì suǒ wéi yě

塑续官属,及设兵卫,状若鬼神,皆百艺所为也。

yāo wěi zhī jì xī yóu bǎi yì huàn huò suǒ zhì

妖伪之际,悉由百艺幻惑所致。

chāng měi yán wǒ míng chāo běn wǒ xià yǒu de zì

昌每言:我(明抄本我下有得字。

tù zi shàng jīn chuáng chèn wǒ míng chāo běn wú wǒ zì

)兔子上金床谶我(明抄本无我字。

)也。

wǒ mǎo shēng lái nián suì zài mǎo èr yuè èr rì yì mǎo jí mǎo nián mǎo yuè mǎo rì réng dāng yǐ mǎo shí

我卯生,来年岁在卯,二月二日亦卯,即卯年卯月卯日,仍当以卯时。

wàn shì zhī yè lì zài yú cǐ

万世之业,利在于此。

qián níng èr nián èr yuè èr rì shuài jūn sú shù wàn rén tiě gǔn miǎn yí wèi dēng zǐ chéng mén lóu shè jìng nèi gǎi wěi hào luó píng guó nián hào tiān cè zì chēng shèng rén

干宁二年,二月二日,率军俗数万人,僣衮冕仪卫,登子城门楼,赦境内,改伪号罗平国,年号天册,自称圣人。

jí lìng guān shǔ jiàng xiào děng jiē hū shèng rén wàn suì

及令官属将校等,皆呼圣人万岁。

fǔ ér yán yuē yún yún

俯而言曰(云云)。

cí bì fù yù wǔ dǎo

词毕,复欲舞蹈。

chāng nǎi lián shēng zhǐ zhī qīng dào de xǔ duō yán yǔ yā de zhèn tóu téng yě

昌乃连声止之:卿道得许多言语,压得朕头疼也。

yuán tǔ rén suǒ zhì tiān guān shāo zhòng gù yǒu cǐ yán

(缘土人所制天冠稍重,故有此言。

shí rén wén jiē dà xiào zhī

)时人闻,皆大笑之。

chū kuài jī lù

(出《会稽录》)

✦ You read 卷二百九十·妖妄三

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.