太平广记 · 吕文仲 · Chapter 407 of 501

卷四百零六·草木一(文理木附)

PinyinModern Translation
Size

mù fū zǐ mù mù wǔ zhà bái yín shù hé lí shù yù shù yù zhāng lì zhī mù jiǔ shù suō luó mián shù

木夫子墓木五柞白银树合离树玉树豫樟荔枝木酒树娑罗绵树

cì tóng huáng qī shù mù lán shù yē zi shù pú tí shù pó luō shù dú dòu shù bō sī zào jiá shù

刺桐黄漆树木兰树椰子树菩提树婆罗树独梪树波斯皂荚树

mù lóng shù bèi duō shù méi shù pán bì sè bō shù qí tūn shù tōng tuō mù shān guì wǔ liè sōng

木龙树贝多树没树槃碧穑波树齐暾树通脱木山桂五鬣松

sān liè sōng yú jiǎ sōng hé zhǎng bǎi huáng yáng mù qīng yáng mù jù nà wèi shān chá xià zhōu huái

三鬣松鱼甲松合掌柏黄杨木青杨木俱那卫山茶夏州槐

chì bái jué jiè mù chǔ

赤白柽楷木楮

wén lǐ mù zōng miào wén mù wén mù jiǎn gǔ wén zhù sān zì xīn tiān zūn xīn tài píng mù tiān wáng huái sè líng mù

文理木宗庙文木文木简古文柱三字薪天尊薪太平木天王槐色陵木

mǎ wén mù

马文木

fū zǐ mù mù

夫子墓木

lǔ qū fù kǒng zǐ mù shàng shí duō jiè mù

鲁曲阜孔子墓上,时多楷木。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yòu yuē qū fù chéng yǒu yán huí mù shàng shí nán èr zhū kě sān sì shí wéi

又曰:曲阜城有颜回墓,上石柟二株,可三四十围。

tǔ rén yún yán huí shǒu zhí zhī mù

土人云,颜回手植之木。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

wǔ zhà qīng wú fù shuō

五柞(青梧附说)

hàn wǔ zhà gōng yǒu wǔ zhà shù jiē lián bào shàng zhī fù yīn shù shí lǐ

汉五柞宫,有五柞树,皆连抱,上枝覆荫数十里。

gōng xi yǒu qīng wú guān

宫西有青梧观。

guān qián yǒu sān wú tóng shù

观前有三梧桐树。

shù xià yǒu shí qí lín èr méi kān qí lèi wéi wén zì

树下有石麒麟二枚,刊其肋为文字。

shì qín shǐ wáng lí shān mù shàng wù yě

是秦始王骊山墓上物也。

tóu gāo yī zhàng sān chǐ

头高一丈三尺。

dōng biān zuǒ jiǎo zhé zhé chù yǒu chì rú xuè

东边左脚折,折处有赤如血。

fù lǎo wèi yǒu shén

父老谓有神。

jiē hán xuè shǔ jīn yān

皆含血属筋焉。

chū xī jīng zá jì

(出《西京杂记》)

bái yín shù

白银树

píng yuán jùn gāo yuàn chéng xi jìn níng zhōu cì shǐ pì lǘ yǔn mù qián yǒu bái yín shù èr shí zhū

平原郡高苑城西,晋宁州刺史辟闾允墓,前有白银树二十株。

hé lí shù

合离树

zhōng nán shān duō hé lí shù

终南山多合离树。

yè shì jiāng lí ér hóng lǜ xiāng zá

叶似江离,而红绿相杂。

jīng jiē zǐ sè qì rú luó lè

茎皆紫色,气如罗勒。

qí shù zhí shàng bǎi chǐ wú zhī

其树直上,百尺无枝。

shàng jié cóng tiáo zhuàng rú chē gài yī qīng yī dān bān bó rú jǐn xiù

上结藂条,状如车盖,一青一丹,斑驳如锦绣。

cháng ān wèi zhī dān qīng shù yì yún huá gài shù

长安谓之丹青树,亦云华盖树。

yì shēng yú xióng ěr shān zhōng

亦生于熊耳山中。

chū xī jīng zá jì

(出《西京杂记》)

yù shù

玉树

yún yáng xiàn jiè duō hàn lí gōng gù dì

云阳县界,多汉离宫故地。

yǒu shù shì huái ér yè xì tǔ rén wèi zhī yù shù

有树似槐而叶细,土人谓之玉树。

yáng zǐ yún gān quán fù yún yù shù jīng cōng

杨子云《甘泉赋》云:“玉树菁葱。

hòu zuǒ sī yǐ wéi jiǎ chēng zhēn gài wèi xiáng yě

”后左思以为假称珍,盖未详也。

chū guó shǐ yì zuǎn

(出《国史异纂》)

yù zhāng

豫樟

yù zhāng zhī wèi mù yě shēng qī nián ér hòu kě zhī yě

豫樟之为木也,生七年而后可知也。

hàn wǔ bǎo dǐng èr nián lì yù zhāng gōng yú kūn míng chí zhōng zuò yù zhāng mù diàn

汉武宝鼎二年,立豫樟宫于昆明池中,作豫樟木殿。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

lì zhī mù

荔枝木

nán hǎi jùn duō lì zhī shù

南海郡多荔枝树。

lì zhī wèi míng zhě yǐ qí jiē shi shí zhī tiáo ruò ér dì láo bù kě zhāi qǔ yǐ dāo fǔ lí qǔ qí zhī gù yǐ wéi míng

荔枝为名者,以其结实时,枝条弱而蒂牢,不可摘取,以刀斧劙取其枝,故以为名。

fán shí jù yǐ mù zhì zhě lǜ jiē lì zhī

凡什具以木制者,率皆荔枝。

chū fú nán jì

(出《扶南记》)

jiǔ shù

酒树

dùn xùn guó yǒu jiǔ shù rú ān shí liú

顿逊国有酒树,如安石榴。

huá zhī tíng bēi zhōng shù rì chéng jiǔ měi ér zuì rén

华汁停杯中,数日成酒,美而醉人。

bó wù zhì jiǔ shù chū diǎn xùn guó míng zhǎn jiǔ

《博物志》:“酒树出典逊国,名榐酒。

chū fú nán jì

”(出《扶南记》)

suō luó mián shù

娑罗绵树

lí zhōu tōng wàng xiàn yǒu xiāo zhāng yuàn zài xiàn xi yī bǎi bù

黎州通望县,有销樟院,在县西一百步。

nèi yǒu tiān wáng táng

内有天王堂。

qián gǔ bǎi shù

前古柏树。

xià yǒu dà chí

下有大池。

chí nán yǒu suō luó mián shù sān sì rén lián shǒu hé bào fāng zā

池南有娑罗绵树,三四人连手合抱方匝。

xiān shēng huā ér hòu shēng yè

先生花而后生叶。

qí huā shèng xià fāng kāi

其花盛夏方开。

xiè shí bù bèi ér duò wǎn zhuǎn zhì de

谢时不背而堕,宛转至地。

qí huā ruǐ yǒu mián wèi zhī suō luó mián

其花蕊有绵,谓之娑罗棉。

shàn zhèng yù mào wéi shí kū diāo

善政郁茂,违时枯凋。

gǔ lǎo xiāng chuán yún shì ròu chǐ hé shàng zhù chí zhī líng jì yě

古老相传云:是肉齿和尚住持之灵迹也。

xiàn jiè yǒu hé shàng shān hé shàng miào jiē ròu chǐ yě

县界有和尚山和尚庙,皆肉齿也。

chū lí zhōu tōng wàng xiàn tú jīng

(出《黎州通望县图经》)

cì tóng

刺桐

cāng tóng bù zhī suǒ wèi gài nán rén yǐ tóng wèi cāng wú wú yuán zuò tóng jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi yīn yǐ míng jùn

苍桐不知所谓,盖南人以桐为苍梧(“梧”原作“桐”,据明抄本、陈校本改),因以名郡。

cì tóng nán hǎi zhì fú zhōu jiē yǒu zhī cóng shēng fán mào bù rú rú yuán zuò zhī jù míng chāo běn gǎi fú jiàn

刺桐,南海至福州皆有之,丛生繁茂,不如(“如”原作“知”,据明抄本改)福建。

wú zhōu zǐ chéng wài yǒu sān sì zhū qiáo cuì bù róng wèi cháng jiàn huā

梧州子城外,有三四株,憔悴不荣,未尝见花。

fǎn yòng míng jùn yì wèi yù yě

反用名郡,亦未喻也。

chū lǐng nán yì wù zhì

(出《岭南异物志》)

huáng qī shù

黄漆树

rì jì guó xī nán hǎi zhōng yǒu sān dǎo gè xiāng qù shù shí lǐ

日济国西南海中,有三岛,各相去数十里。

qí dǎo chū huáng qī shì zhōng xià qī shù

其岛出黄漆,似中夏漆树。

bǐ tǔ liù yuè pò shù fù chéng qǔ zhī yǐ qī qì wù

彼土六月,破树腹,承取汁,以漆器物。

ruò huáng jīn qí guāng duó mù

若黄金,其光夺目。

chū qià wén jì

(出《洽闻记》)

mù lán shù

木兰树

qī lǐ zhōu zhōng yǒu lǔ bān kè mù lán wèi zhōu

七里洲中,有鲁斑刻木兰为舟。

zhōu zhì jīn zài zhōu zhōng

舟至今在洲中。

shī jiā suǒ yún mù lán zhōu chū yú cǐ yě

诗家所云木兰舟,出于此也。

mù lán zhōu zhōu yuán zuò zhōu jù shù yì jì gǎi zài xún yáng jiāng zhōng duō mù lán shù

木兰洲(“洲”原作“舟”,据《述异记》改)在浔阳江中,多木兰树。

xī wú wáng hé lǘ zhí mù lán yú cǐ yòng gòu gōng diàn yě

昔吴王阖闾,植木兰于此,用构宫殿也。

chū shù yì jì

(出《述异记》)

yē zi shù

椰子树

yē zi shù yì lèi hǎi zōng

椰子树,亦类海棕。

shí míng yē zi dà rú ōu yú

实名椰子,大如瓯盂。

wài yǒu cū pí rú dà fù zi

外有粗皮,如大腹子;

cì yǒu yìng ké yuán ér qiě jiān hòu èr sān fēn

次有硬壳,圆而且坚,厚二三分。

yǒu yuán hǎo zhě jí jié kāi tóu shā shí mó zhī qù qí cūn pí qí làn bān jǐn wén yǐ bái jīn zhuāng zhī yǐ wéi shuǐ guàn zi zhēn qí kě ài

有圆好者,即截开头,砂石摩之,去其皴皮,其烂斑锦文,以白金装之,以为水罐子,珍奇可爱。

ké zhōng yǒu yè shù hé rú rǔ yì kě yǐn zhī ér dòng qì

壳中有液数合,如乳,亦可饮之而动气。

yuán quē chū chù jīn jiàn lǐng biǎo lù yì

(原阙出处,今见《岭表录异》)

pú tí shù zì cǐ mù xià fán èr shí sān zhǒng mù bìng jiàn yǒu yáng zá zǔ

菩提树(自此木下,凡二十三种木,并见《酉阳杂俎》)

pú tí shù chū mó qié zhì guó zài mó hē pú tí shù sì gài shì jiā rú lái chéng dào shí shù

菩提树,出摩伽陁国,在摩诃菩提树寺,盖释迦如来成道时树。

yī míng sī wéi shù

一名思惟树。

jīng gàn huáng bái zhī yè qīng cuì jīng dōng bù diāo

茎干黄白,枝叶青翠,经冬不凋。

zhì fú rù miè rì biàn sè diāo luò

至佛入灭日,变色凋落。

guò yǐ hái shēng

过已还生。

cǐ rì guó wáng rén mín dà xiǎo zuò fó shì shōu yè ér guī yǐ wéi ruì yě

此日国王人民,大小作佛事,收叶而归,以为瑞也。

shù gāo sì bǎi chǐ xià yǒu yín tǎ zhōu huí rào zhī

树高四百尺,下有银塔,周回绕之。

bǐ guó rén sì shí cháng fén xiāng sàn huà rào shù xià zuò lǐ

彼国人四时常焚香散化,绕树下作礼。

táng zhēn guàn zhōng pín qiǎn shǐ wǎng yú sì shè gòng bìng shī jiā shā

唐贞观中,频遣使往,于寺设供,并施袈裟。

zhì gāo zōng xiǎn qìng wǔ nián yú sì lì bēi yǐ jì shèng dé

至高宗显庆五年,于寺立碑,以纪圣德。

cǐ shù yǒu fàn míng èr yī yuē bīn bō lí pó lì yì míng chāo běn zuò lì chā èr yuē ā shī hé tuō pó dāo yì míng chāo běn yì zuò chā

此树有梵名二:一曰“宾拨梨婆力义”(明抄本作“力叉”),二曰“阿湿曷咃婆刀义”(明抄本“义”作“叉”)。

xī yù jì wèi zhī bēi bō bō yuán zuò quán jù yǒu yáng zá zǔ shí bā gǎi luō

《西域记》谓之“卑钵(“钵”原作“铨”,据《酉阳杂俎十八》改)罗”。

yǐ fú yú qí xià chéng dào jí yǐ dào wèi chēng gù hào pú tí pó dāo chā

以佛于其下成道,即以道为称,故号“菩提婆刀叉”。

hàn fān wéi dào shù

汉翻为道树。

xī zhōng tiān wú yōu wáng jiǎn fá zhī lìng shì dà pó luó mén jī xīn fén yān chì yàn zhī zhōng hū shēng liǎng shù

昔中天无忧王翦伐之,令事大婆罗门,积薪焚焉,炽焰之中,忽生两树。

wú yōu wáng yīn chàn huǐ hào huī pú tí shù

无忧王因忏悔,号灰菩提树。

suì zhōu yǐ shí yuán zhì shǎng shè jiā wáng

遂周以石垣,至赏设迦王。

fù jué zhī zhì quán qí gēn bù jué

复掘之,至泉,其根不绝。

kēng huǒ fén zhī gài gài zì yuán quē jù yǒu yáng zá zǔ shí bā bǔ yǐ gān zhè zhī yù yù zì yuán quē jù yǒu yáng zá zǔ shí bā bǔ qí jiāo làn

坑火焚之,溉(“溉”字原阙,据《酉阳杂俎》十八补)以甘蔗汁,欲(“欲”字原阙,据《酉阳杂俎》十八补)其焦烂。

hòu mó jiē zhì guó mǎn zhòu wáng wú yōu zhī zēng sūn yě nǎi yǐ qiān niú rǔ jiāo zhī

后摩揭陁国满胄王,无忧之曾孙也,乃以千牛乳浇之。

xìn sù shù shēng rú jiù

信宿,树生如旧。

gèng zēng shí yuán gāo èr zhàng sì chǐ

更增石垣,高二丈四尺。

xuán zàng zhì xī yù jiàn shù chū shí yuán shàng èr zhàng yú

玄奘至西域,见树出石垣上二丈余。

pó luō shù

婆罗树

bā líng yǒu sì sēng fáng chuáng xià hū shēng yī mù suí fá suí zhǎng

巴陵有寺,僧房床下,忽生一木,随伐随长。

wài guó sēng jiàn yuē cǐ pó luō yě

外国僧见曰:“此婆罗也。

yuán jiā chū chū yī huā rú lián

”元嘉初,出一花如莲。

táng tiān bǎo chū ān xī jìn pó luō zhī

唐天宝初,安西进婆罗枝。

zhuàng yán chén suǒ guǎn sì zhèn yǒu bá hàn nà zuì wéi mì jìn

状言:“臣所管四镇,有拔汗那,最为密近。

mù yǒu pó luō shù tè wèi qí jué bù bì fán cǎo bù zhǐ è qín

木有婆罗树,特为奇绝,不庇凡草,不止恶禽。

sǒng gàn wú cán yú sōng tiǎn chéng yīn bù kuì yú táo lǐ

耸干无惭于松栝,成阴不愧于桃李。

jìn chà guān bá hàn nà shǐ lìng cǎi de qián jiàn shù zhī èr bǎi jīng

近差官拔汗那,使令采得前件树枝二百茎。

rú de tuō gēn cháng lè zhuó yǐng jiàn zhāng bù yè chuí yīn lín yuè zhōng zhī dān guì

如得托根长乐,擢颖建章,布叶垂阴,邻月中之丹桂;

lián zhī jiē yǐng

连枝接影。

duì tiān shàng zhī bái yú

对天上之白榆。

dú dòu shù

独梪树

dú dòu shù

独梪树。

dùn qiū nán yǒu yīng zú shān

顿丘南有应足山。

shān shàng yǒu yī shù

山上有一树。

gāo shí zhàng yú

高十丈余。

pí qīng huá shì liú bì

皮青滑,似流碧。

zhī gàn shàng sǒng

枝干上耸。

zi ruò wǔ cǎi náng yè rú wáng zǐ jìng

子若五彩囊,叶如亡子镜。

shì míng zhī xiān rén dú dòu shù

世名之“仙人独梪树”。

bō sī zào jiá shù

波斯皂荚树

bō sī zào jiá chū bō sī guó hū wèi hū yě zhān mò

波斯皂荚,出波斯国,呼为忽野詹默。

fú lín hū wèi ā lí qù fá

拂林呼为阿梨去伐。

shù cháng sān sì zhàng wéi wǔ liù chǐ

树长三四丈,围五六尺。

yè shì jū lǜ ér duǎn xiǎo jīng hán bù diāo

叶似拘绿而短小,经寒不凋。

bù huā ér shí

不花而实。

qí jiá zhǎng èr chǐ zhōng yǒu gé gé nèi gè yǒu yī zi

其荚长二尺,中有隔,隔内各有一子。

dà rú zhǐ chì sè zhì jiān yìng

大如指,赤色,至坚硬。

zhōng hēi rú mò

中黑如墨。

tián rú yí

甜如饴。

kě dàn yì yi yào yòng

可啖,亦宜药用。

mù lóng shù

木龙树

xú zhī gāo zhǒng chéng nán yǒu mù lóng sì

徐之高冢城南,有木龙寺。

sì yǒu sān céng zhuān zhuān yuán zuò zhuǎn jù míng chāo běn gǎi tǎ gāo zhàng yú

寺有三层砖(“砖”原作“转”,据明抄本改)塔,高丈余。

tǎ cè shēng yī dà shù yíng rào zhì tǎ dǐng

塔侧生一大树,萦绕至塔顶。

zhī gàn jiāo héng shàng píng róng shí yú rén zuò

枝干交横,上平,容十余人坐。

zhī miǎo sì xiàng xià chuí rú bǎi zǐ zhàng

枝杪四向下垂,如百子帐。

mò yǒu shí cǐ mù zhě

莫有识此木者。

sēng hū wèi lóng mù

僧呼为龙木。

liáng wǔ céng qiǎn rén tú xiě yān

梁武曾遣人图写焉。

bèi duō shù

贝多树

bèi duō chū mó qié tuó guó zhǎng liù qī zhàng zhàng yuán zuò chǐ jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi jīng dōng bù diāo

贝多,出摩伽陀国,长六七丈(“丈”原作“尺”,据明抄本、陈校本改)经冬不凋。

cǐ shù yǒu sān zhǒng yī zhě duō luó pó lì yì míng chāo běn yì zuò chā duō

此树有三种:一者多罗婆力义(明抄本“义”作“叉”)多。

èr zhě duō lí pó lì yì míng chāo běn yì zuò chā bèi duō sān zhě bù pó lì yì míng chāo běn yì zuò chā duō luó duō lí

二者多梨婆力义(明抄本“义”作“叉”)贝多,三者部婆力义(明抄本“义”作“叉”)多罗多梨。

bìng shū qí

并书其,。

bù dū yī sè

部阇一色。

qǔ qí pí shū zhī

取其皮书之。

bèi duō shì fàn yǔ hàn fān wèi yè

“贝多”是梵语,汉翻为“叶”。

bèi duō pó lì yì míng chāo běn yì zuò chā

“贝多婆力义”(明抄本义作叉。

zhě hàn yán shù yè yě

)者汉言“树叶”也。

xī yù jīng shū yòng cǐ sān zhǒng pí yè

西域经书,用此三种皮叶。

ruò néng bǎo hù yì de wǔ liù bǎi nián

若能保护,亦得五六百年。

sōng shān jì chēng bèi duō yè shì pí pá bìng miù

《嵩山记》称贝多叶似枇杷,并谬。

jiāo zhǐ jìn chū bèi duō zhī cái cái yuán zuò lín jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi zhōng dì yī

交趾近出贝多枝,材(“材”原作“林”,据明抄本、陈校本改)中第一。

méi shù

没树

méi shù chū bō sī guó

没树,出波斯国。

fú lín hū wèi ā cī

拂林呼为阿縒。

zhǎng yī zhàng xǔ

长一丈许。

pí qīng bái sè yè rú huái ér zhǎng huā shì jú ér dà

皮青白色,叶如槐而长,花似橘而大。

zi hēi sè dà rú shān zhū yú qí wèi suān tián kě shí

子黑色,大如山茱萸,其味酸甜,可食。

pán bì sè bō shù

槃碧穑波树

pán bì sè bō shù chū bō sī guó yì chū fú lín guó

槃碧穑波树,出波斯国,亦出拂林国。

fú lín hū wèi qún hàn

拂林呼为群汉。

shù cháng sān zhàng wéi sì wǔ chǐ

树长三丈,围四五尺。

yè shì xì róng jīng hán bù diāo

叶似细榕,经寒不凋。

huā shì jú bái sè

花似橘,白色。

zi lǜ dà rú suān zǎo qí wèi tián nì kě shí

子绿,大如酸枣,其味甜腻,可食。

xī yù rén yā wèi yóu yǐ tu shēn kě chū fēng yǎng

西域人压为油,以涂身,可出风痒。

qí tūn shù

齐暾树

qí tūn shù chū bō sī guó yì chū fú lín hū wèi qí hū yáng xī fǎn

齐暾树,出波斯国,亦出拂林,呼为齐匫(阳兮反)。

shù zhǎng èr sān zhàng

树长二三丈。

pí qīng bái

皮青白。

huā shì yòu jí fāng xiāng

花似柚,极芳香。

zi shì yáng táo liù yuè shú

子似杨桃,六月熟。

xī yù rén yā wèi yóu yǐ zhǔ bǐng guǒ rú zhōng guó zhī jù shèng yě

西域人压为油,以煮饼果,如中国之巨胜也。

tōng tuō mù

通脱木

tōng tuō mù rú pí má

通脱木,如蜱麻。

shēng shān cè huā shàng fěn zhǔ zhì è chuāng

生山侧,花上粉主治恶疮。

rú kōng zhōng yǒu ráng qīng bái kě ài nǚ gōng qǔ yǐ shì wù

如空,中有瓤,轻白可爱,女工取以饰物。

shān guì

山桂

shān guì yè rú má xì huā zǐ sè huáng yè cù shēng

山桂,叶如麻,细花紫色,黄叶簇生。

yǔ shèn huǒ cǎo chū dān yáng shān zhōng

与慎火草出丹阳山中。

wǔ liè sōng

五鬣松

sōng fán yán liǎng lì wǔ lì lì dāng yán liè

松凡言两粒五粒,粒当言鬣。

duàn chéng shì xiū xíng lǐ sī dì dà táng qián yǒu wǔ liè sōng liǎng zhū dà cái rú wǎn

段成式修行里私第大堂前,有五鬣松两株,大才如碗。

jiē shi wèi yǔ xīn luó zhě bù bié

结实,味与新罗者不别。

wǔ liè sōng pí bù lín

五鬣松皮不鳞。

táng zhōng shǐ chóu shì liáng shuǐ wèi tíng zi yǒu liǎng liè pí bù lín zhě yòu yǒu qī liè zhě bù zhī zì hé ér de

唐中使仇士良水硙亭子,有两鬣皮不鳞者,又有七鬣者,不知自何而得。

sú wèi kǒng què sān liè sōng yě

俗谓孔雀三鬣松也。

sōng mìng gēn xià yù shí zé yǎn chà bù bì qiān nián yě

松命根,下遇石则偃差,不必千年也。

sān liè sōng

三鬣松

táng wèi gōng lǐ dé yù yán sān liè sōng yǔ kǒng què sōng bié

唐卫公李德裕言,三鬣松与孔雀松别。

yòu yún yù sōng bù zhǎng yǐ shí dǐ qí zhí xià gēn biàn yǎn

又云,欲松不长,以石抵其直下根,便偃。

yǎn zì yuán quē

(偃字原阙。

jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ

据明抄本、陈校本补。

bù bì qiān nián fāng yǎn

)不必千年方偃。

yú jiǎ sōng

鱼甲松

luò zhōng yǒu yú jiǎ sōng

洛中有鱼甲松。

hé zhǎng bǎi

合掌柏

táng tài cháng bó shì cuī shí yún rǔ xi yǒu liàn xī duō yì bǎi

唐太常博士崔石云,汝西有练溪,多异柏。

jí mù qiū yè liǎn

及暮秋,叶敛。

sú hū hé zhǎng bǎi

俗呼合掌柏。

huáng yáng mù

黄杨木

huáng yáng mù xìng nán zhǎng

黄杨木性难长。

shì zhòng huáng yáng yǐ wú huǒ

世重黄杨,以无火。

huò yuē yǐ shuǐ shì zhī chén zé wú huǒ

或曰,以水试之,沉则无火。

qǔ cǐ mù yǐ yīn huì yè wú yī xīng zé fá zhī wèi zhěn bù liè

取此木以阴晦,夜无一星,则伐之为枕不裂。

qīng yáng mù

青杨木

qīng yáng mù chū xiá zhōng

青杨木,出峡中。

wèi chuáng wò zhī wú zǎo

为床,卧之无蚤。

jù nà wèi

俱那卫

jù nà wèi yè rú zhú sān jīng yī céng jīng duān fēn tiáo rú zhēn tóng huā xiǎo lèi mù hú

俱那卫,叶如竹,三茎一层,茎端分条如贞桐,花小,类木槲。

chū guì zhōu

出桂州。

shān chá

山茶

shān chá shì hǎi shí liú chū guì zhōu

山茶似海石榴,出桂州。

shǔ de yì yǒu

蜀地亦有。

xià zhōu huái

夏州槐

xià zhōu wéi yī yóu yǒu huái shù shù zhū

夏州唯一邮,有槐树数株。

yán zhōu huò yào yè xíng dié qiú zhī

盐州或要叶,行牒求之。

chì bái jué

赤白柽

chì bái jué chū liáng zhōu dà zhě wú huī shāng rén huī shāng rén yuán zuò tàn rén yǐ jù míng chāo běn gǎi

赤白柽出凉州,大者无,灰伤人(“灰伤人”原作“炭人以”,据明抄本改)。

huī zhī zhǔ tóng kě yǐ wèi yín

灰汁煮铜,可以为银。

jiè mù

楷木

shǔ zhōng yǒu mù lèi zuò

蜀中有木类柞。

zhòng mù róng shí rú kū niè

众木荣时,如枯枿。

lóng dōng fāng yīn yá bù yīn

隆冬方荫芽布阴。

shǔ rén hū wèi jiè mù

蜀人呼为楷木。

chǔ

ké tián jiǔ fèi bì shēng gòu gòu zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ

壳田久废,必生构(“构”字原阙,据明抄本、陈校本补)。

yè yǒu bàn

叶有瓣。

dà yuē chǔ xiǎo yuē gòu

大曰楮,小曰构。

wén lǐ mù fán bā zhǒng bìng jiàn yǒu yáng zá zǔ

文理木(凡八种并见《酉阳杂俎》)

zōng miào wén mù

宗庙文木

zōng miào dì zhōng shēng chì mù rén jūn lǐ gè dé qí yí yě

宗庙地中生赤木,人君礼各得其宜也。

wén mù jiǎn

文木简

qí jiàn yuán chū yán líng jì zǐ miào jiù yǒu yǒng jǐng jǐng běi hū yǒu jīn shí shēng jué shēn èr zhàng de fèi quán

齐建元初,延陵季子庙,旧有涌井,井北忽有金石声,掘深二丈,得沸泉。

quán zhōng de mù jiǎn zhǎng chǐ guǎng yī cùn èr fēn

泉中得木简,长尺,广一寸二分。

yǐn qǐ zì yuē lú shān dào shì zhāng líng zài bài yè

隐起字曰:“庐山道士张陵再拜谒。

mù jiān ér bái zì sè huáng

”木坚而白,字色黄。

gǔ wén zhù

古文柱

qí jiàn yuán èr nián xià lú líng zhǎng xī shuǐ chōng jī shān lù bēng zhǎng liù qī chǐ

齐建元二年夏,庐陵长溪水冲击山麓崩,长六七尺。

xià de zhù qiān yú gēn jiē shí wéi zhǎng zhě yī zhàng duǎn zhě bā jiǔ chǐ

下得柱千余根,皆十围,长者一丈,短者八九尺。

tóu tí gǔ wén zì bù kě shi

头题古文,字不可识。

jiāng yān yǐ wèn wáng jiǎn

江淹以问王俭。

jiǎn yún jiāng dōng bù xián lì shū qín hàn shí zhù yě

俭云:“江东不闲隶书,秦汉时柱也。

sān zì xīn

三字薪

qí yǒng míng jiǔ nián mò líng ān shí sì yǒu gǔ shù fá yǐ wéi xīn

齐永明九年,秣陵安时寺,有古树,伐以为薪。

mù lǐ zì rán yǒu fǎ tiān dé sān zì

木理自然有“法天德”三字。

tiān zūn xīn

天尊薪

táng dōu guān yuán wài chén xiū gǔ yán xi chuān yī xiàn bù jì míng lì yīn huàn yù zú mù wéi xīn yǒu tiān zūn xíng xiàng cún yān

唐都官员外陈修古言,西川一县,不记名,吏因换狱卒木为薪,有天尊形像存焉。

tài píng mù

太平木

yì mù

异木。

táng dà lì zhōng chéng dū bǎi xìng guō yuǎn yīn qiáo huò ruì mù yī jīng

唐大历中,成都百姓郭远,因樵,获瑞木一茎。

lǐ chéng zì yuē tiān xià tài píng

理成字曰:“天下太平”。

zhào cáng yú mì gé

诏藏于秘阁。

tiān wáng huái

天王槐

cháng ān chí guó sì sì mén qián yǒu huái shù shù zhū

长安持国寺,寺门前有槐树数株。

jīn jiān mǎi yī zhū lìng suǒ shǐ qiǎo gōng jiě zhī

金监买一株,令所使巧工解之。

jí rù nèi huí gōng yán mù wú tā yì

及入内回,工言木无他异。

jīn dà jiē wǎn lìng jiāo zhī

金大嗟惋,令胶之。

yuē cǐ bù kān yǐ

曰:“此不堪矣。

dàn shǐ ěr zhī yǔ gōng yě

但使尔知予工也。

jí bié lǐ jiě zhī měi piàn yì tiān wáng tǎ jǐ chéng jiù yān

”及别理解之,每片一天王,塔戟成就焉。

sè líng mù

色陵木

tái shān yǒu sè líng mù lǐ rú líng kē

台山有色陵木,理如绫窠。

bǎi xìng qǔ wèi zhěn hū wèi sè líng zhěn

百姓取为枕,呼为色陵枕。

mǎ wén mù

马文木

fèng xiáng zhī kè guō qú qí fù céng zhǔ zuō fang

凤翔知客郭璩,其父曾主作坊。

jiāng jiě yī mù qí jiān yí yǒu tiě shí jù bù kě rù

将解一木,其间疑有铁石,锯不可入。

suì yǐ xīn jù jiān fén xiāng zhù zhī qí jù nǎi xíng

遂以新锯,兼焚香祝之,其锯乃行。

jí pò mù wén yǒu èr mǎ xíng yī hēi yī chì xiāng niè qí kǒu bí zōng wěi tí jiǎo jīn gǔ yǔ shēng wú yì

及破,木文有二马形,一黑一赤,相啮,其口鼻鬃尾,蹄脚筋骨,与生无异。

chū wén qí lù

(出《闻奇录》)

✦ You read 卷四百零六·草木一(文理木附)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.