太平广记 · 吕文仲 · Chapter 406 of 501

卷四百零五·宝六(钱、奇物附)

PinyinModern Translation
Size

qián yù yáng tóng zi wén dé huáng hòu cén wén běn wáng qīng jiàn ān cūn rén xú zhòng bǎo xíng shì lín shì cáo zhēn

钱淯阳童子文德皇后岑文本王清建安村人徐仲宝邢氏林氏曹真

qí wù xú jǐng zhōng mù tiě zhuī dú shuò jí cuì qiú xiè líng yùn xū kāi yuán yú zhě yáng fēi wà zǐ mǐ

奇物徐景中牟铁锥毒槊集翠裘谢灵运须开元渔者杨妃袜紫米

jiā líng jiāng jù mù jiāng huái shì rén táo hé yù lóng gāo duàn chéng shì lǐ dé yù xià hóu zī yán zūn xiān chá qián

嘉陵江巨木江淮市人桃核玉龙膏段成式李德裕夏侯孜严遵仙槎钱

yù yáng tóng zi

淯阳童子

jìn yì xī shí èr zài yù yáng xiàn qún tóng zǐ yù yú yù shuǐ

晋义熙十二载,淯阳县群童子,浴于淯水。

hū jiàn cè yǒu qián chū rú liú shā yīn jìng qǔ zhī

忽见侧有钱出,如流沙,因竞取之。

shǒu mǎn fàng suí liú qù

手满,放随流去。

yòu yǐ yī shèng guǒ gè yǒu suǒ de

又以衣盛裹,各有所得。

yòu jiàn liú xiàn zhōng yǒu yī tóng chē xiǎo niú qiān zhī shì shén bēn xùn

又见流线中有一铜车,小牛牵之,势甚奔迅。

r děng bēn zhú chè dé yī lún

儿等奔逐,掣得一轮。

jìng kě wǔ cùn zhū bí gū yǒu liù fú tōng rán qīng sè

径可五寸,猪鼻,毂有六辐,通然青色。

gāng nèi huáng tuō zhuàng rú héng yùn

缸内黄脱,状如恒运。

yú shí chén chang chang yuán zuò bì jù chén xiào běn gǎi shǒu nán yáng qiú dé cǐ wù rán mò cè zhī

于时沈敞(“敞”原作“敝”,据陈校本改)守南阳,求得此物,然莫测之。

chū qià wén jì

(出《洽闻记》)

wén dé huáng hòu

文德皇后

qián yǒu wén rú jiǎ jī zhě yīn wén dé huáng hòu yě

钱有文如甲迹者,因文德皇后也。

wǔ dé zhōng fèi wǔ zhū qián xíng kāi tōng yuán bǎo yīng wèi kāi yuán tōng bǎo biān yì zuò zhě zhù qián

武德中,废五铢钱,行开通元宝(应为“开元通宝”——编译作者注)钱。

cǐ sì zì jí shū jiē ōu yáng xún suǒ wéi yě

此四字及书,皆欧阳洵所为也。

chū jìn yàng rì hòu qiā yī jiǎ jī yīn shì yǒu zhī

初进样日,后掐一甲迹,因是有之。

chū tán bīn lù

(出《谭宾录》)

cén wén běn

岑文本

táng zhēn guàn zhōng cén wén běn xià cháo duō yú shān tíng bì shǔ

唐贞观中,岑文本下朝,多于山亭避暑。

rì wǔ shí wù chū jué hū yǒu kòu shān tíng yuàn mén zhě

日午时,寤初觉,忽有扣山亭院门者。

yào shù bào yún shàng qīng tóng zǐ yuán bǎo gù cǐ cān fèng

药竖报云,上清童子元宝,故此参奉。

wén běn xìng sù mù dào shù dài mìng rù

文本性素慕道,束带命入。

nǎi nián èr shí yǐ xià dào shì yí zhì shuǎng mài yī fú xiān yì

乃年二十已下道士,仪质爽迈,衣服纤异。

guān qiǎn qīng yuán jiǎo guān yī qiǎn qīng yuán yòng pèi lǚ qīng yuán tóu lǚ

冠浅青圆角冠,衣浅青圆用帔,履青圆头履。

yī fú qīng xì rú wù fēi qí kù lǔ gǎo zhī bǐ

衣服轻细如雾,非齐绔鲁缟之比。

wén běn yǔ yǔ

文本与语。

nǎi yuē pū shàng qīng tóng zǐ zì hàn cháo ér guǒ chéng

乃曰:“仆上清童子,自汉朝而果成。

běn shēng yú wú yǐ dé bù níng zhì zhī dào suì wèi wú wáng jìn rù jiàn hàn dì

本生于吴,已得不凝滞之道,遂为吴王进入,见汉帝。

hàn dì yǒu shì yōng è jiào huà bù dé zhě wú bù xiāng wèn

汉帝有事,拥遏教化,不得者无不相问。

pū cháng yǔ fāng yuán xíng xià jiē de tōng chàng

仆尝与方圆行下,皆得通畅。

yóu shì zì zhe míng chāo běn wú zhe zì dāng xià wén wèi jù wén wǔ èr dì qì zhì āi dì jiē xiāng juàn

由是自著(明抄本无“著”字,当下文为句),文、武二帝,迄至哀帝,皆相眷。

wáng mǎng zuò luàn fāng chū wài fāng suǒ zhì jiē mù rén lián ài

王莽作乱,方出外方,所至皆沐人怜爱。

zì hàn chéng dì shí suì yàn rén jiān nǎi shī jiě ér qù

自汉成帝时,遂厌人间,乃尸解而去。

huò qín huò chu bù cháng jué jū

或秦或楚,不常厥居。

wén gōng hǎo dào gù cǐ xiāng yè ěr

闻公好道,故此相谒耳。

wén běn jí yǐ hàn wèi qí liáng jiān jūn wáng shè jì zhī shì liǎo liǎo rú mù dǔ

”文本诘以汉魏齐梁间君王社稷之事,了了如目睹。

yīn yán shǐ chuán jiān qū zhě xū zhě yì shén duō

因言史传间,屈者虚者亦甚多。

wén běn yuē wú rén guān pèi hé zhì dù zhī yì

文本曰:“吾人冠帔,何制度之异?

duì yuē fu dào zài yú fāng yuán zhī zhōng pū wài fú yuán ér xīn fāng zhèng xiāng shí zhī yí yě

”对曰:“夫道在于方圆之中,仆外服圆而心方正,相时之仪也。

yòu wèn yuē yī fú jiē qīng xì hé tǔ suǒ chū

”又问曰:“衣服皆轻细,何土所出?

duì yuē cǐ shì shàng qīng wǔ zhū fú

”对曰:“此是上清五铢服。

yòu wèn yuē bǐ wén liù zhū zhě tiān rén yī hé wǔ zhū zhī yì

”又问曰:“比闻六铢者天人衣,何五铢之异?

duì yuē yóu xì zhě zé wǔ zhū yě

”对曰:“尤细者则五铢也。

tán lùn bù jué rì wǎn nǎi bié qù

”谈论不觉日晚,乃别去。

cái chū mén ér hū bú jiàn

才出门而忽不见。

wén běn zhī shì yì rén

文本知是异人。

nǎi měi xià cháo jí lìng cì zhī dào zé huà lùn yí shí

乃每下朝,即令伺之,到则话论移时。

hòu lìng rén qián sòng yì qí suǒ zhǐ

后令人潜送,诣其所止。

chū shān tíng mén dōng xíng shù bù yú yuàn qiáng xià piē rán ér méi

出山亭门,东行数步,于院墙下瞥然而没。

wén běn mìng gōng lì jué zhī sān chǐ zhì yī gǔ mù

文本命工力掘之,三尺至一古墓。

mù zhōng wú yú wù wéi de gǔ qián yī méi

墓中无余物,惟得古钱一枚。

wén běn fāng wù shàng qīng tóng zi shì qīng tóng

文本方悟,上青童子是青铜;

míng yuán bǎo qián zhī wén yě

名元宝,钱之文也;

wài yuán xīn fāng qián zhī zhuàng yě

外圆心方,钱之状也;

qīng yī tóng yī yě

青衣铜衣也;

wǔ zhū fú yì qián zhī wén yě

五铢服亦钱之文也;

hàn shí shēng yú wú shì hàn cháo zhù wǔ zhū qián zi wú wáng yě

汉时生于吴,是汉朝铸五铢钱子吴王也。

wén běn suī zhī zhī ér qián bó rì shèng zhì zhōng shū lìng

文本虽知之,而钱帛日盛,至中书令。

shí nián hū shī gǔ qián suǒ zài wén běn suì hōng

十年,忽失古钱所在,文本遂薨。

chū chuán yì zhì

(出《传异志》)

wáng qīng

王清

yuán hé chū luò yáng cūn bǎi xìng wáng qīng yōng lì de qián wǔ huán huán yuán zuò dìng jù míng chāo běn gǎi yīn mǎi tián pàn yī kū lì shù jiāng wéi xīn yǐ qiú lì

元和初,洛阳村百姓王清,佣力得钱五锾(“锾”原作“锭”,据明抄本改),因买田畔一枯栗树,将为薪以求利。

jīng sù wèi lín rén dào zhuó

经宿,为邻人盗斫。

chuàng jí fù hū yǒu hēi shé jǔ shǒu rú bì

创及腹,忽有黑蛇,举首如臂。

yǔ rén yuē wǒ wáng qīng běn yě rǔ wù zhuó

语人曰:“我王清本也,汝勿斫!

qí rén jīng jù shī jīn ér zǒu

”其人惊惧,失斤而走。

jí míng wáng qīng lǜ zǐ sūn xīn zhī fù jué qí gēn xià de dà wèng èr sàn qián shí zhī

及明,王清率子孙薪之,复掘其根下,得大瓮二,散钱实之。

wáng qīng yīn shì huò lì rú guī shí yú nián jù fù

王清因是获利如归,十余年巨富。

suì zhòu qián chéng xíng lóng hào wáng qīng běn

遂甃钱成形龙,号王清本。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

jiàn ān cūn rén

建安村人

jiàn ān yǒu cūn rén chéng xiǎo zhōu wǎng lái jiàn jiàn yuán zuò jiàn jù míng chāo běn gǎi xī zhōng mài xīn wèi yè

建安有村人,乘小舟往来建(“建”原作“见”,据明抄本改)溪中,卖薪为业。

cháng pō zhōu dēng àn jiāng fá xīn

尝泊舟登岸,将伐薪。

hū jiàn shān shàng yǒu shù qián liú xià shāo shàng xún zhī lèi huò shù shí

忽见山上有数钱流下,稍上寻之,累获数十。

kě jí shān bàn yǒu dà shù

可及山半,有大树。

xià yǒu dà wèng

下有大瓮。

gāo wǔ liù chǐ qián mǎn qí zhōng

高五六尺,钱满其中。

ér wèng xiǎo yī gù qián liú chū

而瓮小欹,故钱流出。

zi shì tuī ér zhèng zhī yǐ shí zhī zhī

子是推而正之,以石搘之。

yǐ yī jīn zhù wǔ bǎi yú ér guī

以衣襟贮五百余而归。

jǐn lǜ jiā rén fù wǎng jiāng jǐn qǔ

尽率家人复往,将尽取。

jì zhì de jiù lù jiàn dà shù ér wáng qí wèng

既至,得旧路,见大树而亡其瓮。

cūn rén pái huái shù rì bù néng qù

村人徘徊,数日不能去。

yè mèng rén gào zhī yuē cǐ qián yǒu zhǔ

夜梦人告之曰:“此钱有主。

xiàng wèi wèng yī yǐ wǔ bǎi gù ěr zhèng zhī

向为瓮欹,以五百顾尔正之。

yú bù kě wàng xiǎng yě

余不可妄想也。

chū jī shén lù

”(出《稽神录》)

xú zhòng bǎo

徐仲宝

xú zhòng bǎo zhě cháng shā rén

徐仲宝者,长沙人。

suǒ jū dào nán yǒu dà kū shù hé shù dà bào

所居道南有大枯树,合数大抱。

yǒu pú fū sǎ sǎo qí xià shā zhōng huò qián bǎi yú yǐ gào zhòng bǎo

有仆夫洒扫其下,沙中获钱百余,以告仲宝。

zhòng bǎo zì wǎng yì huò shù bǎi

仲宝自往,亦获数百。

zì ěr měi xū qián jí wǎng sǎo qí xià bì yǒu suǒ de

自尔每须钱,即往扫其下,必有所得。

rú shì jī nián fán de shù shí wàn

如是积年,凡得数十万。

zhòng bǎo hòu zhì yáng dōu xuǎn shòu shū chéng lìng

仲宝后至扬都,选授舒城令。

xiá rì yǔ jiā rén gòng zuò dì zhōng hū yǒu bái qì shén jìng liè xié fēi xiàng wài ér qù

暇日,与家人共坐地中,忽有白气甚劲烈,斜飞向外而去。

zhōng ruò yǒu wù qí qī yǐ shǒu jué zhī dé yī yù jiá dié

中若有物,其妻以手攫之,得一玉蛱蝶。

zhì zuò jīng miào rén mò néng cè

制作精妙,人莫能测。

hòu wéi lè píng lìng jiā rén fù wǎng yú chú cè shǔ xué zhōng de qián shén duō

后为乐平令,家人复往,于厨侧鼠穴中,得钱甚多。

zhòng bǎo jí lǜ rén jué zhī shēn shù chǐ yǒu yī bái què fēi chū zhǐ yú tíng shù

仲宝即率人掘之,深数尺,有一白雀飞出,止于庭树。

qí xià huò qián zhì bǎi wàn qián jǐn bái què nǎi qù bù zhī suǒ zhī

其下获钱至百万,钱尽,白雀乃去,不知所之。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

xíng shì

邢氏

jiàn yè yǒu kù zǐ xìng xíng jiā pín

建业有库子姓邢,家贫。

jù qián mǎn èr qiān zhé bìng huò shī qù

聚钱满二千,辄病,或失去。

qí qī qiè jù qián mái yú dì zhōng

其妻窃聚钱,埋于地中。

yī xī hū wén yǒu shēng rú chóng fēi zì de chū chuān chuāng hù ér qù yǒu chù qiáng bì zhuì dì zhě

一夕,忽闻有声如虫飞,自地出,穿窗户而去,有触墙壁坠地者。

míng rì shì zhī jiē qián

明日视之,皆钱。

qí qī nǎi gào mái yì zhī chù fā shì jiē wáng yǐ

其妻乃告埋瘗之处,发视皆亡矣。

xíng hòu dé yī zì rán shí guī qí zhuàng rú zhēn zhì tíng zhōng shí liu shù xià

邢后得一自然石龟,其状如真,置庭中石榴树下。

huò jiàn zhī yuē cǐ bǎo wù yě

或见之曰:“此宝物也。

yīn shōu zhì kuāng qiè zhōng

”因收置筐箧中。

zì ěr shāo chōng zú hòu pō fù yǐ

自尔稍充足,后颇富矣。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

lín shì

林氏

tīng zhōu yǒu lín shì qí xiān cháng wèi jùn shǒu bà rèn jiā jū

汀州有林氏,其先尝为郡守,罢任家居。

yī rì tiān hū yǔ qián chōng jī qí jiā

一日,天忽雨钱,充积其家。

lín shì nǎi zhěng yī guān yǎng tiān ér zhù yuē fēi cháng zhī shì bì jiāng wèi huò

林氏乃整衣冠,仰天而祝曰:“非常之事,必将为祸。

yú cǐ sù zhǐ lín shì zhī fú yě

于此速止,林氏之福也。

yīng shēng zé zhǐ

”应声则止。

suǒ shōu yǐ jù wàn zhì jīn wèi fù rén yún

所收已钜万,至今为富人云。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

cáo zhēn

曹真

shòu chūn rén cáo zhēn

寿春人曹真。

chū xíng yě wài

出行野外。

hū jiàn pō xià yǒu shù shí qián

忽见坡下有数十钱。

zì yuǎn ér lái fēi shēng rú líng

自远而来,飞声如铃。

zhēn zhú zhī

真逐之。

rù yī xiǎo xué

入一小穴。

yǐ shǒu jū zhī

以手掬之。

kě de shù shí ér yǐ

可得数十而已。

yòu shū zhōu tóng chéng xiàn shuāng xū gǎng

又舒州桐城县双戌港。

yǒu huí fēng juǎn qián

有回风卷钱。

jīng shì ér guò

经市而过。

shì rén suí jué qí qián

市人随攫其钱。

yǐ yī jīn zhù zhī

以衣襟贮之。

fēng rù gǔ mù jīng jí zhōng

风入古墓荆棘中。

rén bù néng rù ér zhǐ

人不能入而止。

suǒ de qián

所得钱。

guī jiā shì zhī

归家视之。

yǔ cháng qián wú yì

与常钱无异。

ér jiē yán wáng bā jiǔ yǐ

而皆言亡八九矣。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

qí wù

奇物

xú jǐng

徐景

jìn shí yǒu xú jǐng yú xuān yáng mén wài dé yī jǐn shè fu

晋时有徐景,于宣阳门外得一锦麝袱。

zhì jiā kāi shì yǒu chóng rú chán

至家开视,有虫如蝉。

wǔ sè hòu liǎng zú gè zhui yī wǔ zhū qián

五色,后两足各缀一五铢钱。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zhōng mù tiě zhuī

中牟铁锥

zhōng móu xiàn wèi rèn chéng wáng tái xià chí zhōng yǒu hàn shí tiě zhuī zhǎng liù chǐ rù dì sān chǐ tóu xī nán zhǐ bù kě dòng

中牟县魏任城王台下池中,有汉时铁锥,长六尺,入地三尺,头西南指,不可动。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

dú shuò

毒槊

nán mán yǒu dú shuò wú rèn zhuàng rú xiǔ tiě

南蛮有毒槊,无刃,状如朽铁。

zhōng rén wú xuè ér sǐ

中人无血而死。

yán cóng tiān yǔ xià rù dì zhàng yú jì dì fāng jué rù

言从天雨下,入地丈余,祭地方掘入。

mán zhōng hū wèi duó rèn

蛮中呼为铎刃。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

jí cuì qiú

集翠裘

zé tiān shí nán hǎi jùn xiàn jí cuì qiú

则天时,南海郡献集翠裘。

zhēn lì yì cháng

珍丽异常。

zhāng chāng zōng shì cè zé tiān yīn yǐ cì zhī

张昌宗侍侧,则天因以赐之。

suì mìng pī qiú gòng fèng shuāng lù

遂命披裘,供奉双陆。

zǎi xiàng dí rén jié shí rù zòu shì

宰相狄仁杰,时入奏事。

zé tiān lìng shēng zuò yīn mìng rén jié yǔ chāng zōng shuāng lù

则天令升坐,因命仁杰与昌宗双陆。

dí bài ēn jiù jú

狄拜恩就局。

zé tiān yuē qīng èr rén dǔ hé wù

则天曰:“卿二人赌何物?

dí duì yuē zhēng sān chóu dǔ chāng zōng suǒ yī máo qiú

”狄对曰:“争三筹,赌昌宗所衣毛裘。

zé tiān wèi yuē qīng yǐ hé wù wèi duì

”则天谓曰:“卿以何物为对。

dí yuē zhǐ suǒ yī zǐ shī páo yuē chén yǐ cǐ dí

”狄曰,指所衣紫𫄟袍曰:“臣以此敌。

zé tiān xiào yuē qīng wèi zhī

”则天笑曰,卿未知。

cǐ qiú jià yú qiān jīn

此裘价逾千金。

qīng zhī suǒ zhǐ wèi bù děng yǐ

卿之所指,为不等矣。

dí qǐ yuē chén cǐ páo nǎi dà chén cháo jiàn zòu duì zhī yī

”狄起曰:“臣此袍,乃大臣朝见奏对之衣;

chāng zōng suǒ yī nǎi bì xìng chǒng yù zhī fú

昌宗所衣,乃嬖幸宠遇之服。

duì chén cǐ páo chén yóu yàng yàng

对臣此袍,臣犹怏怏。

zé tiān yè yǐ chǔ fèn suì yī qí shuō

”则天业已处分,遂依其说。

ér chāng zōng xīn nǎn shén jū qì shì suǒ mò lèi jú lián běi

而昌宗心赧神沮,气势索寞,累局连北。

dí duì yù jiù tuō qí qiú bài ēn ér chū

狄对御,就脱其裘,拜恩而出。

zhì guāng fàn mén suì fù jiā nú yī zhī cù mǎ ér qù

至光范门,遂付家奴衣之,促马而去。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

xiè líng yùn xū

谢灵运须

jìn xiè líng yùn xū měi lín xíng shī yú nán hǎi qí huán sì wèi wéi mó jié xū

晋谢灵运须美,临刑,施于南海祇洹寺,为维摩诘须。

sì rén bǎo xī chū bù kuī sǔn

寺人宝惜,初不亏损。

zhōng zōng lè ān gōng zhǔ wǔ yuè dòu bǎi cǎo yù guǎng qí wù sè lìng chí qǔ zhī

中宗乐安公主,五月斗百草,欲广其物色,令驰取之。

yòu kǒng tā rén suǒ de yīn jiǎn qì qí yú

又恐他人所得,因剪弃其余。

jīn suì jué

今遂绝。

chū guó shǐ lèi zuǎn

(出《国史累纂》)

kāi yuán yú zhě

开元渔者

kāi yuán mò dēng zhōu yú zhě fù dān xíng hǎi biān

开元末,登州渔者,负担行海边。

yáo jiàn jìn shuǐ yān wù méng lóng rén zhòng tián zá ruò shì lǐ zhě

遥见近水烟雾朦胧,人众填杂,若市里者。

suì qián

遂前。

jiàn duō mài yào wù sēng dào yóu zhòng

见多卖药物,僧道尤众。

liáng jiǔ shēn xī wú suǒ dǔ

良久呻,悉无所睹。

wéi shí dé qīng dài shù shí dòu xǔ dà

唯拾得青黛数十,斗许大。

yì bù gǎn tā yòng ér shī zhī fú tú rén yǐ

亦不敢他用,而施之浮图人矣。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

yáng fēi wà

杨妃袜

xuán zōng zhì mǎ wéi yì lìng gāo lì shì yì guì fēi yú fó táng lí shù zhī qián

玄宗至马嵬驿,令高力士缢贵妃于佛堂梨树之前。

mǎ wéi ǎo de wà yī zhī

马嵬媪得袜一只。

guò kè qiú ér wán zhī bǎi qián yī guān huò qián wú shù

过客求而玩之,百钱一观,获钱无数。

chū guó shǐ bǔ

(出《国史补》)

zǐ mǐ

紫米

yuán hé bā nián dà zhěn guó gòng bì mài zǐ mǐ

元和八年,大轸国贡碧麦紫米。

shàng yì zhī yì rì chū shì shù shì bái yuán zuǒ li yuán jí

上异之,翼日,出示术士白元佐、李元戢。

bì mài lì dà yú zhōng huá zhī mài biǎo lǐ jiē bì xiāng qì rú jīng mǐ

碧麦粒大于中华之麦,表里皆碧,香气如粳米。

shí zhī lìng rén tǐ qīng jiǔ zé kě yǐ yù fēng

食之令人体轻,久则可以御风。

zǐ mǐ yǒu lèi jù shèng chuī yī shēng de fàn yī dòu

紫米有类巨胜,炊一升,得饭一斗。

shí zhī lìng rén zī fā zhěn hēi yán sè bù lǎo

食之令人髭发缜黑,颜色不老。

chū dù yáng zá biān

(出《杜阳杂编》)

jiā líng jiāng jù mù

嘉陵江巨木

láng zhōu chéng lín jiā líng jiāng

阆州城临嘉陵江。

jiāng zhī hǔ yǒu wū yáng jù mù zhǎng bǎi yú chǐ wéi jiāng bàn yān

江之浒有乌阳巨木,长百余尺,围将半焉。

piāo bó yáo hàn yú jiāng bō zhě jiǔ yǐ ér mò zhī xī zì

漂泊摇撼于江波者,久矣,而莫知奚自。

láng zhī qí jiù xiāng chuán yún yáo shí fàn hóng shuǐ ér zhì

阆之耆旧相传云:尧时泛洪水而至。

yì mǐ jù yān

亦靡据焉。

xiāng hàn jié dù shǐ bó hǎi gāo yuán yù dà hé jiǔ nián zì zhōng shū shè rén mù láng zhōng

襄汉节度使勃海高元裕,大和九年,自中书舍人牧阆中。

xià chē wèi jǐ yì cháng jiàn zhī gù yǐ wéi yì yǐ

下车未几,亦尝见之,固以为异矣。

hū yī rì jīn lì qǐ shì yuē jiāng zhōng jù mù yóu lái dōng shǒu

忽一日,津吏启事曰:“江中巨木,由来东首。

qù yè wú duān fān rán xi gù

去夜无端,翻然西顾。

gāo yì qí zhī jí yǔ bīn liáo jìng wǎng guān yān

”高益奇之,即与宾僚径往观焉。

yīn guǎng zhào zhōu zǐ jì jūn lì qún mín bèi zé yǐ dà suǒ jī ér chū zhī

因广召舟子,洎军吏群民辈,则以大索羁而出之。

chū wú jiān zǔ suí tuō dēng àn

初无艰阻,随拖登岸。

tài bàn zhī hòu yì ér bù qián suī qiān fū bǎi niú

太半之后,屹而不前,虽千夫百牛。

mò néng yǐn zhī

莫能引之。

rén lì jì jié fù rú qián shí

人力既竭,复如前时。

zì shì rì pù fēng chuī jiāng rán shā shàng

自是日曝风吹,僵然沙上。

huò zé sì sēng yù yǐ wèi sū dǔ bō zhī dú zhù huò zé zhōu lì qǐng zhī fēn jī jué yǐ bèi zhòng cái

或则寺僧欲以为窣堵波之独柱,或则州吏请支分剞劂,以备众材。

gāo yǐ qí wěi yì cháng jiē mò zhī xǔ

高以奇伟异常,皆莫之许。

měi nǐ hái zhī yú jiāng dàn lǜ láo rén qūn xún wèi guǒ

每拟还之于江,但虑劳人,逡巡未果。

kāi chéng sān nián shàng yuán rì gāo zhǔn shì xíng xiāng yú kāi yuán guān liáo lì bì zhì

开成三年上元日,高准式行香于开元观,僚吏毕至。

gāo yù yīn zhòng lì de gòng qiān fù qí mù yān

高欲因众力,得共牵复其木焉。

jí zhì zé yòu guǎng bèi mí suǒ duō jù yǒng lì

及至,则又广备縻索,多聚勇力。

jiāng zuò qì yǐn yè zhī jì ér jù mù yīn yī jiǎ jí ruò zì zhuàn yí qīng rán yǐ fù yú jiāng yǐ

将作气引拽之际,而巨木因依假籍,若自转移,轻然已复于江矣。

jù jiāng shàng yú chǐ xǔ chuā rán jīng bèng

拒江尚余尺许,歘然惊迸。

bǎi zhī jù suǒ jiē rú zhǎn jié

百支巨索,皆如斩截。

qí mù zé yán huí mì méi jìng qù jué jiāng

其木则沿洄汨没,径去绝江。

shàng jí zhōng liú jì rán suì yǐn

上及中流,寂然遂隐。

gāo qiǎn shàn qiú zhě shù bèi jù wǎng guān zhī

高遣善泅者数辈,遽往观之。

jiāng shuǐ qīng chè háo fà kě jiàn

江水清澈,毫发可见。

shàn yóu zhě shú shì ér huí jiē yuē shuǐ zhōng bié yǒu dōng xī èr mù jù xì yǔ sī mù wú yì

善游者熟视而回,皆曰:“水中别有东西二木,巨细与斯木无异。

shì zì àn ér zhì zhě zé nán běi cóng yān yān yuán zuò mǎ jù míng chāo běn xǔ běn gǎi

适自岸而至者,则南北丛焉(“焉”原作“马”,据明抄本、许本改)。

gāo gù zuò kè mǐ bù hài è

”高顾坐客,靡不骇愕。

zì shì zé bù fù de ér jiàn yǐ

自是则不复得而见矣。

yǒu qǐng gāo chú jiàn yì dài fū

有顷,高除谏议大夫。

zhì dào xiáng qí shòu guān zhī rì jí gāo yì gōng zhī chén yě

制到,详其授官之日,即高役功之辰也。

xiàng shǐ sī xún shuò wèi huò yí xǐ gāo zhī xīn mìng jì zhì zé nà fù liú yì hu zhuǎn qiān bǐ zhī réng jiù

向使斯旬朔未获移徙,高之新命既至,则那复留意乎转迁,俾之仍旧。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

jiāng huái shì rén táo hé

江淮市人桃核

shuǐ bù yuán wài láng dù shè cháng jiàn jiāng huái shì rén táo hé shàn liàng mǐ mǐ yuán zuò lái jù míng chāo běn gǎi zhǐ róng yī shēng

水部员外郎杜涉,尝见江淮市人,桃核扇量米(“米”原作“来”,据明抄本改),止容一升。

yán yú jiǔ yí shān xī zhōng de

言于九嶷山溪中得。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

yù lóng gāo

玉龙膏

ān nán yǒu yù lóng gāo nán rén yòng zhī néng huà yín yè

安南有玉龙膏,南人用之,能化银液。

shuō zhě yuē cǐ gāo bù kě chí běi lái

说者曰:“此膏不可持北来。

gǒu yǒu fàn zhě zé huò qiě jí yǐ

苟有犯者,则祸且及矣。

dà hé zhōng hán yuē dū hù ān nán de qí gāo

”大和中,韩约都护安南,得其膏。

jí hái suì chí yǐ guī

及还,遂持以归。

rén yǒu wèi yuē nán rén chuán cǐ gāo bù kě chí yǐ běi ér gōng chí qù

人有谓曰:“南人传此膏不可持以北,而公持去。

dé wú yǒu huǐ yú hòu yé

得无有悔于后耶?

yuē bù tīng zú yǐ guī yān

”约不听,卒以归焉。

hòu yuē wèi zhí jīn wú

后约为执金吾。

shì suì jīng shī luàn yuē yǐ fù huì zhèng zhù jìng chì qí zú

是岁京师乱,约以附会郑注,竟赤其族。

qǐ yù lóng gāo zhī suǒ guī huò hu

岂玉龙膏之所归祸乎?

yóu shì nán qù zhě bù gǎn chí yǐ běi yě

由士南去者不敢持以北也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

duàn chéng shì

段成式

duàn chéng shì qún cóng yǒu yán shǎo shí cháng huǐ niǎo cháo dé yī hēi shí dà rú què luǎn yuán huá kě ài

段成式群从有言,少时尝毁鸟巢,得一黑石,大如雀卵,圆滑可爱。

hòu ǒu zhì cù qì zhōng hū jué shí dòng

后偶置醋器中,忽觉石动。

xú zhī jiàn yǒu sì zú rú yán

徐之,见有四足如𫄧。

jǔ zhī zú yì suí suō

举之,足亦随缩。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

lǐ dé yù

李德裕

lǐ dé yù zài wén zōng wǔ zōng cháo

李德裕在文宗武宗朝。

fāng bǐng xiāng quán wēi shì yǔ ēn zé wú bǐ

方秉相权,威势与恩泽无比。

měi hǎo sōu duó shū yì cháo yě guī fù zhě duō qiú bǎo wán xiàn zhī

每好搜掇殊异,朝野归附者,多求宝玩献之。

cháng yīn xiá rì xiū huàn yāo tóng liè zǎi fǔ jí cháo shì yàn yǔ

常因暇日休浣,邀同列宰辅及朝士晏语。

shí wèi jǐng hè xī xián yǒu yù zhēng zhī kǔ

时畏景爀曦,咸有郁蒸之苦。

xuān gài hou mén yǐ jí tíng wǔ jìn shēn míng shì jiāo shàn bù xiá

轩盖候门,已及亭午,缙绅名士,交扇不暇。

shí gòng sī qì xī yú qīng liáng zhī suǒ

时共思憩息于清凉之所。

jì yán rù xiǎo zhāi bù jué kuān chǎng

既延入小斋,不觉宽敞。

sì bì shī shè jiē yǒu gǔ shū míng huà ér yán shuò zhī huàn wèi yǐ

四壁施设,皆有古书名画,而炎铄之患未已。

jí liè zuò kāi zūn fán shǔ dōu jǐn

及列坐开樽,烦暑都尽。

liáng jiǔ jué qīng biāo lǐn liè rú shè gāo qiū

良久,觉清飚凛冽,如涉高秋。

bèi shè jiǔ yáo jí hūn ér ba

备设酒肴,及昏而罢。

chū hù zé huǒ yún liè rì hè rán jiāo zhuó

出户则火云烈日,熇然焦灼。

yǒu hào shì zhě qiú qīn xìn chá wèn zhī

有好事者,求亲信察问之。

yún

云。

cǐ rì yǐ jīn pén zhù shuǐ

此日以金盆贮水。

jìn bái lóng pí

浸白龙皮。

zhì yú zuò mò lóng pí yǒu xīn luó sēng de zì hǎi zhōng

置于坐末(龙皮有新罗僧得自海中,

hǎi páng jū zhě

海旁居者,

de zì yú wěi

得自鱼尾,

yǒu lǎo rén jiàn ér shi zhī

有老人见而识之,

sēng zhī li hào qí

僧知李好奇,

yīn yǐ jīn bó shú zhī

因以金帛赎之,

yòu nuǎn jīn dài bì chén zān

又暖金带壁尘簪,

jiē xī shì zhī bǎo

皆希世之宝,

jí li nán qiān

及李南迁,

xī yú è xī chén nì

悉于恶溪沉溺,

shǐ kūn lún méi qǔ zhī yún zài è yú xué zhōng

使昆仑没取之云在鳄鱼穴中,

jìng bù kě de yǐ

竟不可得矣,

páng yuán zuò láo

旁原作劳,

è yuán zuò sī

恶原作思,

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改)。

dōng dōu píng quán zhuāng qù luò chéng sān shí lǐ huì mù tái xiè ruò zào xiān fǔ

东都平泉庄,去洛城三十里,卉木台榭,若造仙府。

yǒu xū kǎn qián yǐn quán shuǐ yíng huí shū záo xiàng bā xiá dòng tíng shí èr fēng jiǔ pài qì yú hǎi mén jiāng shān jǐng wù zhī zhuàng

有虚槛,前引泉水,潆回疏凿,像巴峡洞庭十二峰九派,迄于海门,江山景物之状。

zhú jiān zhú jìng yǒu píng shí yǐ shǒu mó zhī jiē yǐn yǐn yún xiá lóng fèng cǎo shù zhī xíng

竹间竹径,有平石,以手摩之,皆隐隐云霞龙凤草树之形。

yǒu yú lèi gǔ yī tiáo

有鱼肋骨一条。

zhǎng èr zhàng wǔ chǐ bā qí shàng kè yún huì chāng èr nián hǎi zhōu sòng dào zhuāng dōng nán yú jí zhēng shì wéi chu lǎo shí yí bié shù chu lǎo fēng yùn gāo miǎo

长二丈五尺八其上刻云,会昌二年,海州送到(庄东南隅,即征士韦楚老拾遗别墅,楚老风韵高邈。

yǎ hǎo shān shuǐ li jū láng miào rì

雅好山水,李居廊庙日。

yǐ bái yī lèi zhuó jiàn shǔ

以白衣累擢谏署。

hòu guī píng quán

后归平泉。

zào mén fǎng zhī chu lǎo bì yú shān gǔ jiān yuǎn qí shì yě chū dé yù zhī yíng píng quán yě yuǎn fāng zhī rén duō yǐ tǔ chǎn yì wù fèng zhī qiú shù nián zhī jiān wú suǒ bù yǒu

造门访之,楚老避于山谷间,远其势也,)初德裕之营平泉也,远方之人,多以土产异物奉之,求数年之间,无所不有。

shí wén rén yǒu tí píng quán shī zhě lǒng yòu zhū hóu gōng yǔ niǎo rì nán tài shǒu sòng míng huā míng huā yuán zuò huā qián jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi

时文人有题平泉诗者,陇右诸侯供语鸟,日南太守送名花(“名花”原作“花钱”,据明抄本、陈校本改)。

wēi shì zhī shǐ rén yě

威势之使人也。

chū jù tán lù

(出《剧谈录》)

xià hóu zī

夏侯孜

xià hóu zī wèi xuān zōng shān líng shǐ

夏侯孜为宣宗山陵使。

kāi zhēn líng yòng gōng yóu zhì

开真陵,用功尤至。

záo huáng táng shēn jí mào zhàng yú jiān shí zhōng de zhé jīn chāi bàn gǔ

凿皇堂,深及袤丈,于坚石中,得折金钗半股。

qí zhǎng rú zhǎng yú shàng xián shí zhōng

其长如掌,余尚衔石中。

gōng nǎi fú qǔ yǐ xiàn zī

工乃扶取以献孜。

zī yǐ qǐn yuán fāng jìn qí shì shāo yì yīn yǐn ér bù zòu

孜以寝园方近,其事稍异,因隐而不奏。

chū táng quē shǐ

(出《唐阙史》)

yán zūn xiān chá

严遵仙槎

yán zūn xiān chá táng zhì zhī yú lín dé diàn

严遵仙槎,唐置之于麟德殿。

zhǎng wǔ shí yú chǐ shēng rú tóng tiě jiān ér bù dù

长五十余尺,声如铜铁,坚而不蠹。

lǐ dé yù jié xì zhī chǐ yú kè wéi dào xiàng wǎng wǎng fēi qù fù lái

李德裕截细枝尺余,刻为道像,往往飞去复来。

guǎng míng yǐ lái shī zhī chá yì fēi zǒu

广明以来失之,槎亦飞走。

chū dòng tiān jí

(出《洞天集》)

✦ You read 卷四百零五·宝六(钱、奇物附)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.