太平广记 · 吕文仲 · Chapter 424 of 501

卷四百二十三·龙六

PinyinModern Translation
Size

lú jūn chàng yuán yì fāng píng chāng jǐng hǔ tóu gǔ fǎ xǐ sì lóng miào huàn lóng zhě kǒng wēi huá yīn jiǎo cuī dào shū

卢君畅元义方平昌井虎头骨法喜寺龙庙豢龙者孔威华阴湫崔道枢

jīn lóng zi huáng xún lín hàn shǐ shāo lóng liǔ wēng

金龙子黄驯临汉豕烧龙柳翁

lú jūn chàng

卢君畅

gù dōng dōu liú shǒu pàn guān cí bù láng zhōng fàn yáng lú jūn chàng wèi bái yī shí qiáo jū hàn shàng

故东都留守判官祠部郎中范阳卢君畅为白衣时,侨居汉上。

cháng yī rì dú qū jiāo yě jiàn èr bái quǎn yāo shén zhǎng ér qí yì fēng piāo rán ruò zhuì jù chí zǒu tián jiān

尝一日,独驱郊野,见二白犬腰甚长,而其臆丰,飘然若坠,俱驰走田间。

hù yà qí yì yú cháng quǎn yīn lì mǎ yǐ wàng

户讶其异于常犬,因立马以望。

é ér qí quǎn jù tiào rù yú yī jiǎo zhōng yǐ ér jiǎo làng fàn téng xuán yǒu èr bái lóng zì jiǎo zhōng qǐ yún qì yē kōng fēng léi dà zhèn

俄而其犬俱跳入于一湫中,已而湫浪泛腾,旋有二白龙自湫中起,云气噎空,风雷大震。

lú jù shén biān mǎ ér guī

卢惧甚,鞭马而归。

wèi jí xíng shù lǐ yī jǐn zhān shī

未及行数里,衣尽沾湿。

fāng wù èr quǎn nǎi lóng yě

方悟二犬乃龙也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

yuán yì fāng

元义方

yuán yì fāng shǐ xīn luó fā jī lín zhōu

元义方使新罗,发鸡林州。

yù hǎi dǎo zhōng yǒu quán zhōu rén jiē jí shuǐ yǐn zhī

遇海岛,中有泉,舟人皆汲水饮之。

hū yǒu xiǎo shé zì quán zhōng chū

忽有小蛇自泉中出。

hǎi shī jù yuē lóng nù

海师遽曰:“龙怒。

suì fā

”遂发。

wèi shù lǐ fēng yún léi diàn jiē zhì sān rì sān yè bù jué

未数里,风云雷电皆至,三日三夜不绝。

jí yǔ jì jiàn yuǎn àn chéng yì nǎi lái zhōu

及雨霁,见远岸城邑,乃莱州。

chū guó shǐ bǔ

(出《国史补》)

píng chāng jǐng

平昌井

píng chāng chéng jiù yǔ jīng shuǐ tōng yǒu shén lóng lóng zì yuán quē

平昌城旧与荆水通,有神龙(“龙”字原阙。

jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ chū rù yān gù míng lóng chéng

据明抄本、陈校本补)出入焉,故名龙城。

wài guó yǒu sì yuē jǔ ā luō sì yǒu shén lóng zhù mǐ cāng zhōng

外国有寺曰咀呵罗,寺有神龙住米仓中。

nú qǔ mǐ lóng zhé què

奴取米,龙辄却。

nú ruò cháng qǔ mǐ lóng jí bù yǔ

奴若常取米,龙即不与。

cāng zhōng mǐ ruò jǐn nú xiàng lóng bài cāng jí yíng yì

仓中米若尽,奴向龙拜,仓即盈溢。

chū wài guó shì

(出《外国事》)

hǔ tóu gǔ

虎头骨

nán zhōng hàn jí yǐ zhǎng shéng xì hǔ tóu gǔ tóu yǒu lóng chù

南中旱,即以长绳系虎头骨,投有龙处。

rù shuǐ jí shù rén qiān zhì bù dìng

入水,即数人牵制不定。

é qǐng yún qǐ tán zhōng yǔ yì suí jiàng

俄顷,云起潭中,雨亦随降。

chū shàng shū gù shí

(出《尚书故实》)

fǎ xǐ sì

法喜寺

zhèng yáng jùn dōng nán yǒu fǎ xǐ sì

政阳郡东南有法喜寺。

qù jùn yuǎn bǎi lǐ ér zhèng jū wèi shuǐ xi

去郡远百里,而正居渭水西。

táng yuán hé mò sì sēng yǒu pín mèng yī bái lóng zhě zì wèi shuǐ lái zhǐ yú fó diàn xi yíng pán rào qiě jiǔ nǎi zhí dōng ér qù

唐元和末,寺僧有频梦一白龙者自渭水来,止于佛殿西楹,蟠绕且久,乃直东而去。

míng rì zé yǔ

明日则雨。

rú shì zhě shù yǐ

如是者数矣。

qí sēng yì zhī yīn yǔ yú rén

其僧异之,因语与人。

rén yuē fú dì gài shén zhī suǒ jū gù lóng zhī zhái yě

人曰:“福地盖神祗所居,固龙之宅也。

ér fó sì yì wèi lóng suǒ yī yān

而佛寺亦为龙所依焉。

gù shì shì yǒu tiān lóng bā bù qí yì zài yǐ

故释氏有天龙八部,其义在矣。

kuàng jiāo yě wài sì diàn yǔ qīng chǎng wèi lóng zhī zhǐ bù yì yi hu

况郊野外寺,殿宇清敞,为龙之止,不亦宜乎?

yuàn yǐ tǔ lóng zhì yú sì yíng jiān qiě yòng shi qí mèng yě

愿以土龙置于寺楹间,且用识其梦也。

sēng zhào gōng hé tǔ wèi ǒu lóng jù gào qí zhuàng ér yú diàn xi yíng zhì yān

”僧召工,合土为偶龙,具告其状,而于殿西楹置焉。

gōng bì shén de yún jiān shì wān yán lín liè qū jìn qí miào suī dān qīng zhī qiǎo bù néng jiā yě

功毕,甚得云间势,蜿蜒鳞鬣,曲尽其妙,虽丹青之巧,不能加也。

zhì cháng qìng chū qí sì jū rén yǒu yǎn yú wài mén zhě jiàn yī wù cóng xi xuān zhí chū piāo piāo rán ruò shēng yún zhuàng fēi chí chū sì wàng wèi shuǐ ér qù

至长庆初,其寺居人有偃于外门者,见一物从西轩直出,飘飘然若升云状,飞驰出寺,望谓水而去。

yè jiāng fēn shǐ guī xī xuān xià xì ér guān zhī guǒ bái lóng yě

夜将分,始归西轩下,细而观之,果白龙也。

míng rì yīn gào sì sēng

明日因告寺僧。

sēng qí zhī

僧奇之。

yòu shù rì sì sēng jǐn fù cūn mín huì zhāi qù

又数日,寺僧尽赴村民会斋去。

zhì wǔ fāng guī

至午方归。

yīn rù diàn shì xiàng lóng yǐ shī yǐ

因入殿视,像龙已失矣。

sì sēng qiě tàn qiě yì xiāng gù yǔ yuē shì lóng yě suī jiǎ yǐ tǔ shàng néng biàn huà wú fāng qù mò rú qí shì lái mò qióng qí zì

寺僧且叹且异,相顾语曰:“是龙也,虽假以土,尚能变化无方,去莫如其适,来莫穷其自。

guǒ líng wù hu

果灵物乎?

jí wǎn yǒu yīn yún qǐ yú wèi shuǐ é ér jiāng bī diàn yǔ

”及晚,有阴云起于渭水,俄而将逼殿宇。

hū yǒu yī wù zì yún zhōng yuè ér chū zhǐ xi xuān yǐ rù

忽有一物自云中跃而出,指西轩以入。

sì sēng jù jīng qiě shì zhī nǎi jiàn xiàng lóng yǐ zài xi yíng shàng

寺僧惧惊,且视之,乃见像龙已在西楹上。

pò ér guān zhī qí lóng qí liè lín jiǎo ruò jǐn zhān shī

迫而观之,其龙鬐鬣鳞角,若尽沾湿。

zì shì yīn yǐ tiě suǒ xì zhī

自是因以铁锁系之。

qí hòu lǐ zhōng yǒu hàn lào qí dǎo zhī yīng ruò yǐng xiǎng

其后里中有旱涝,祈祷之,应若影响。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

lóng miào

龙庙

fén shuǐ guàn tài yuán ér nán zhù

汾水贯太原而南注。

shuǐ yǒu èr qiáo

水有二桥。

qí nán qiáo xià cháng yǒu lóng xiàn yóu shì jià lóng miào yú qiáo xià

其南桥下尝有龙见,由是架龙庙于桥下。

gù xiàng guó líng hú chu jū shǒu běi dōu shí yǒu yī lóng zì miào zhōng chū qīng dōu shì nǚ jiē zòng guān

故相国令狐楚居守北都时,有一龙自庙中出,倾都士女皆纵观。

jìn shí qǐng fāng ná fèn ér qù

近食顷,方拿奋而去。

xuán yǒu zhèn léi bào yǔ yān

旋有震雷暴雨焉。

yòu míng nián qiū fén shuǐ yán yì yǒu yī bái shé zì miào zhōng chū jì chū ér miào wū cuī pǐ qí qiáo yì huài

又明年秋,汾水延溢,有一白蛇自庙中出,既出而庙屋摧圮,其桥亦坏。

shí táng tài hé chū yě

时唐太和初也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

huàn lóng zhě

豢龙者

niú sēng rú zhèn xiāng zhōu rì yǐ jiǔ hàn qí dǎo wú yīng yǒu chǔ shì zì yún huàn lóng zhě gōng qǐng zhì yǔ

牛僧孺镇襄州日,以久旱,祈祷无应,有处士自云豢龙者,公请致雨。

chǔ shì yuē jiāng hàn jiān wú lóng dú yī jiǎo pō zhōng yǒu zhī hēi lóng yě

处士曰:“江汉间无龙,独一湫泊中有之,黑龙也。

qiáng qū zhú zhī lǜ wèi zāi nán zhì

强驱逐之,虑为灾,难制。

gōng gù mìng zhī

”公固命之。

guǒ yǒu dà yǔ hàn shuǐ màn zhǎng piào ruò wàn hù

果有大雨,汉水漫涨,漂溺万户。

chǔ shì jù zuì yì wáng qù

那处士怕加罪于他。

chū shàng shū gù shí

(出《尚书故实》)

kǒng wēi

孔威

táng xián tōng mò shū zhōu cì shǐ kǒng wēi jìn lóng gǔ yī jù yīn yǒu biǎo lù qí shì zhuàng yún zhōu zhī tóng chéng jù shàn zhèng xiāng bǎi xìng hú jǔ yǒu qīng lóng dòu sǐ yú tíng zhōng

唐咸通末,舒州刺史孔威进龙骨一具,因有表录其事状云:“州之桐城具善政乡百姓胡举,有青龙斗死于庭中。

shí sì yuè shàng yǒu jiǎn bó zài tíng

时四月,尚有茧箔在庭。

hū yún léi bào qǐ wén yún zhōng jī chù shēng xuè rú shāi yǔ sǎ jiǎn bó shàng xuè bù shui yú bó jiàn xuán jié jù kě shi zhì zhǎng shàng

忽云雷暴起,闻云中击触声,血如酾雨,洒茧箔上,血不氵于箔,渐旋结聚,可拾置掌上。

xū yú lìng rén lěng tòng rù gǔ

须臾,令人冷痛入骨。

chū lóng tuō wěi jí de rào yī gān tǒng jí téng shēn rù yún

初龙拖尾及地,绕一泔桶,即腾身入云。

jí yǔ xī shì gān yě

及雨,悉是泔也。

lóng jì sǐ pōu zhī hóu zhōng yǒu dà chuāng

龙既死,剖之,喉中有大疮。

fán zhǎng shí yú chǐ

凡长十余尺。

shēn wěi xiāng bàn

身尾相半。

wěi běn biǎn báo

尾本褊薄。

lín liè jiē yú

鳞鬣皆鱼。

wéi yǒu xū zhǎng èr zhàng

唯有须长二丈。

qí zú yǒu chì mó yì zhī

其足有赤膜翳之。

shuāng jiǎo gè zhǎng èr zhàng

双角各长二丈。

qí fù xiāng míng chāo běn xiāng zuò guāng zì jǔ yǔ

其腹相(明抄本“相”作“光”)自龃龉。

shí qiǎn dà yún cāng shǐ dū ér sòng zhōu

时遣大云仓使督而送州。

yǐ ròu zhòng bù néng quán jǔ nǎi tuán zhī wéi shù shí duàn zài zhī fù guān

以肉重不能全举,乃剸之为数十段,载之赴官。

chū táng nián bǔ lù

(出《唐年补录》)

huá yīn jiǎo

华阴湫

táng xián tōng jiǔ nián chūn huá yīn xiàn nán shí lǐ yú yī xī fēng léi bào zuò yǒu lóng yí jiǎo zì yuǎn ér zhì

唐咸通九年春,华阴县南十里余,一夕风雷暴作,有龙移湫,自远而至。

xiān qí yá àn gāo wú zhù shuǐ zhī chù cǐ xī xǐ kāi shù shí zhàng

先其崖岸高,无贮水之处,此夕徙开数十丈。

xiǎo shān dōng xī zhí nán běi fēng luán cǎo shù yī wú suǒ shāng

小山东西直南北,峰峦草树,一无所伤。

bì bō huí táng chén ruò shū záo

碧波回塘,湛若疏凿。

jīng luò xíng lǚ wú bù wǎng dào jiù guān

京洛行旅,无不枉道就观。

yǒu hào shì zhě zì niǎn gǔ pú jīn xiāng shuài ér zhì

有好事者,自辇毂蒲津,相率而至。

chē mǎ bù jué yīn dǎi yú lěi rì

车马不绝音,逮于累日。

jīng chéng nán líng yìng tái yǒu sān niang jiǎo yǔ tàn gǔ xiāng jìn shuǐ bō chéng míng mò cè shēn qiǎn

京城南灵应台有三娘湫,与炭谷相近,水波澄明,莫测深浅。

měi qiū fēng yáo luò cháng yǒu cǎo mù zhī yè piāo yú qí shàng

每秋风摇落,常有草木之叶,飘于其上。

suī piàn yè xiān jiè bì ér qín xián ér qù

虽片叶纤芥,必而禽衔而去。

dǎo qí zhě duō zhì huā diàn jǐn qǐ zhī lèi qǐ shì tóu zhī chuā rán ér méi

祷祈者多致花钿锦绮之类,启视投之,歘然而没。

qián fú chū

干符初。

yǒu cháo shì shù rén tóng yóu yú zhōng nán shān suì jí jiǎo suǒ yīn huà líng yìng zhī shì

有朝士数人,同游于终南山,遂及湫所,因话灵应之事。

qí jiān bù xìn zhě shì yǐ mù shí tóu zhī xún yǒu jù yú yuè chū bō xīn lín jiá rú xuě

其间不信者,试以木石投之,寻有巨鱼跃出波心,鳞甲如雪。

é ér fēng yǔ huì míng chē mǎ jǐ wèi bào shuǐ suǒ piào

俄而风雨晦暝,车马几为暴水所漂。

ěr hòu rén yù jìng fú mò yǒu fàn zhě

尔后人愈敬伏,莫有犯者。

chū jù tán lù

(出《剧谈录》)

cuī dào shū

崔道枢

táng zhōng shū shè rén shū yán zǐ xù cuī dào shū jǔ jìn shì zhě lǚ lǚ

唐中书舍人书颜,子婿崔道枢举进士者屡屡。

yī nián chūn xià dì guī níng hàn shàng suǒ jū

一年春下第,归宁汉上所居。

yīn jǐng xiè de lǐ yú yī tóu zhǎng wǔ chǐ lín liè jīn sè qí mù guāng shè rén

因井渫,得鲤鱼一头长五尺,鳞鬣金色,其目光射人。

zhòng shì yì yú cháng yú

众视异于常鱼。

lìng pú zhě tóu yú jiāng zhōng

令仆者投于江中。

dào shū yǔ biǎo xiōng wéi shì mì bèi dǐng zǔ pēng ér shí zhī

道枢与表兄韦氏,密备鼎俎,烹而食之。

jīng xìn sù wéi de jí bào zú

经信宿,韦得疾暴卒。

yǒu bì yī shǐ rén yǐn zhì fǔ shè xiè yǔ pō shèn yán sù

有碧衣使人引至府舍,廨宇颇甚严肃。

jì rù mén jiàn tīng shì yǒu nǚ zǐ dài jīn cuì guān zhe zǐ xiù yī jù àn ér zuò

既入门,见厅事有女子戴金翠冠,着紫绣衣,据案而坐。

zuǒ yòu shì zhě jiē huáng shān jīn zhì rú gōng nèi zhī shì

左右侍者皆黄衫巾栉,如宫内之饰。

yǒu yī lì rén cóng hòu zhí bù lǐng chū

有一吏人从后执簿领出。

jí xuān bì jiān fù shuāng huán qīng yī zhì yú xiù yī àn shàng

及轩陛间,付双环青衣,置于绣衣案上。

lì yǐn wéi shēng dōng wǔ cáo shǔ lǐ shā yú zhī zhuàng

吏引韦生东庑曹署,理杀鱼之状。

wéi yǐn guò

韦引过。

dào shū yún fēi mǒu zhī zuì

道枢云:“非某之罪。

lì yuē cǐ yǔ lóng yě ruò qián fú yú jiāng hǎi jiǎo méi suī wéi rén suǒ shí jí cóng ér kě biàn yǐ

”吏曰:“此雨龙也,若潜伏于江海湫湄,虽为人所食,即从而可辨矣。

dàn zuó zhě de zhī yú jǐng zhōng cuī shì yǔ jūn yòu fēi yú mèi shā ér shí zhī dàn nán huò miǎn

但昨者得之于井中,崔氏与君又非愚昧,杀而食之,但难获免。

rán jūn qiě hái shì yǔ cuī jūn guǎng wéi fú dào gōng dé shù jī shāo jiǎn qí guò

然君且还,试与崔君广为佛道功德,庶几稍减其过。

zì cí jiā xún dāng fù xiāng zhào

自兹浃旬,当复相召。

wéi hū rán ér wù qiě yǐ suǒ shuō huà yú qīn shǔ mìng dào shū jù shù qí shì

”韦忽然而寤,且以所说,话于亲属,命道枢具述其事。

dào shū suī huái yōu pò yì wèi shēn xìn

道枢虽怀忧迫,亦未深信。

cái jí xún yú wéi shēng guǒ mò

才及旬余,韦生果殁。

wéi nǎi dào shū zhī gū zǐ yě

韦乃道枢之姑子也。

shù rì hòu jì hún yú mǔ yún yǐ yīn shā yú huò zuì suǒ zhì zhī de jí shuǐ fǔ fēi jiǔ dāng shòu zhòng qiǎn

数日后,寄魂于母云:“已因杀鱼获罪,所至之地,即水府,非久当受重谴。

kě jí xiū huáng lù dào zhāi shàng jì de kuān xíng cí

可急修黄箓道斋,尚冀得宽刑辞。

biǎo dì zhī guò yì chéng yǐ jīn xī dāng zì zhī qí shì

表弟之过亦成矣,今夕当自知其事。

wéi mǔ qì gào dào shū

”韦母泣告道枢。

jí míng hūn rán ér qǐn fù jiàn bì yī rén yǐn zhì gōng shǔ jù shì wéi shì zhī suǒ shù

及暝,昏然而寝,复见碧衣人引至公署,俱是韦氏之所述。

é yǒu lì zhí hēi zhǐ dān wén shū zì lì dào shū yú píng cè jí qū ér rù

俄有吏执黑纸丹文书字,立道枢于屏侧,疾趋而入。

é jiàn xiù yī jǔ bǐ ér shū qì lì jiē zhī ér chū lìng dào shū lǎn zhī

俄见绣衣举笔而书讫,吏接之而出,令道枢览之。

qí chū yún cuī dào shū guān zhì sān pǐn shòu zhì bā shí

其初云:“崔道枢官至三品,寿至八十。

hòu yǒu pàn yún suǒ hài yǔ lóng shì guān tiān fǔ

”后有判云:“所害雨龙,事关天府。

yuán zhī bù kě àn zuì jí zhuī

原之不可,案罪急追。

suǒ yǒu guān jué bìng jiē xuē chú

所有官爵,并皆削除。

nián yì jiǎn yī bàn

年亦减一半。

shí dào shū dōng jì qí mǔ fāng xiū chóng fú lì cái jí chūn shǒu bào jí shù rì ér zhōng

”时道枢冬季,其母方修崇福力,才及春首,抱疾数日而终。

shí cuī qī ná xián zài jīng shī wéi yán bèi shù qí shì

时崔妻拿咸在京师,韦颜备述其事。

jiù chuán kuí jí niú zhǔ jī shì shuǐ fǔ wèi xiáng dào shū suǒ zhì hé xǔ

旧传夔及牛渚矶是水府,未详道枢所至何许。

yuán quē chū chù chén xiào běn zuò chū jù tán lù

(原阙出处,陈校本作出《剧谈录》)

jīn lóng zi

金龙子

táng zhāo zōng wén dé èr nián zhēng shuò yù wǔ dé diàn yǒu zǐ qì chū yú zhāo dé diàn dōng yú yù yù rú yān

唐昭宗文德二年正朔御武德殿,有紫气出于昭德殿东隅,郁郁如烟。

lìng dà nèi liú hòu sī xún qí suǒ chū de jīn lóng zi yī méi zhǎng wǔ cùn xǔ

令大内留后司寻其所出,得金龙子一枚,长五寸许。

qún chén chēng hè

群臣称贺。

dì yuē zhèn bù yǐ jīn lóng wèi xiáng ruì yǐ yǎn xī gān gē wèi xiáng ruì

帝曰:“朕不以金龙为祥瑞,以偃息干戈为祥瑞。

qīng děng gè yi jìn zhōng yǐ tǐ zhèn huái

卿等各宜尽忠,以体朕怀。

mén xià zòu qǐng gǎi wén dé èr nián wèi lóng jì yuán nián

”门下奏,请改文德二年为龙纪元年。

chū dà táng zá jì

(出《大唐杂记》)

huáng xún

黄驯

jīng zhōu dāng yáng xiàn yǐ shān wèi xiè yǔ

荆州当阳县倚山为廨宇。

nèi yǒu jǐng jí shēn

内有井极深。

jǐng zhōng yǒu lóng kē

井中有龙窠。

páng rù bù zhī jǐ xǔ

旁入不知几许。

yù qíng jì jí jiāng yǔ wǎng wǎng yǒu yún qì zì jǐng ér chū

欲晴霁及将雨,往往有云气自井而出。

táng guāng huà zhōng yǒu dào shì chēng zì shāng shān lái rù jǐng zhōng qǔ lóng kē jí cǎo yào ér qù

唐光化中,有道士称自商山来,入井中,取龙窠及草药而去。

qí hòu yǒu lìng huáng xún zhě dào rèn zhī hòu cháng xì mǎ yú jǐng páng zǐ huì liú zì jǐn rù yú jǐng zhōng

其后有令黄驯者,到任之后,常系马于井旁,滓秽流渍,尽入于井中。

huò yǒu jī zhī zhě shì cí yǐ duì

或有讥之者,饰词以对。

suì yú xún jí mǎ jiē gǔ

岁余,驯及马皆瞽。

chū lù yì jì

(出《录异记》)

lín hàn shǐ

临汉豕

qióng zhōu lín hàn xiàn nèi yǒu jiǎo wǎng wǎng rén jiàn pìn shǐ chū rù hào yuē mǔ zhū lóng qiū

邛州临汉县内有湫,往往人见牝豕出入,号曰“母猪龙湫”。

táng tiān fù sì nián shǔ chéng dà hàn shǐ bǐ shǒu zǎi gōng wǎng líng jì qiú yǔ

唐天复四年,蜀城大旱,使俾守宰躬往灵迹求雨。

yú shí yì cháng jù láo lǐ mìng yì liáo liáo yuán zuò zǎi jù chén xiào běn gǎi xié wǎng jì zhī

于时邑长具牢醴,命邑寮(“寮”原作“宰”,据陈校本改)偕往祭之。

sān diàn dài zhōng nǎi zhāng yán yú jiǎo shàng yǐ shén zuò kè

三奠迨终,乃张筵于湫上,以神胙客。

zuò yú liè rì pù xí

坐于烈日,铺席。

yǐ jiǎo wéi shàng měi jiǔ xún zhì jiǎo zé pěng shāng yǐ xiàn

以湫为上,每酒巡至湫,则捧觞以献。

sì yǔ zhān zú fāng chè cǐ yán

俟雨沾足,方撤此筵。

gē chuī fāng hān hū jiàn jiǎo zé pěng shāng yǐ xiàn zhì hū jiàn jiǎo èr shí zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ shàng hēi qì rú yún fēn yūn zhí shàng kuáng diàn yè rán xuán yún dǒu àn yǔ báo lì zhì

歌吹方酣,忽见湫(“则捧觞以献”至“忽见湫”二十字原阙,据明抄本、陈校本补)上黑气如云,氛氲直上,狂电烨然,玄云陡暗,雨雹立至。

lìng zhǎng yǔ liáo lì gǔ wǔ qù gài méng shī ér guī

令长与寮吏,鼓舞去盖,蒙湿而归。

yì rì cǐ yī jìng yǔ zú tā yì yī rán chì dì yān yān zì yuán kōng quē jù míng chāo běn bǔ

翌日,此一境雨足,他邑依然赤地焉(“焉”字原空阙,据明抄本补)。

fū rén zhī zhì chéng zé lóng chù yì néng gǎn dòng

夫人之至诚,则龙畜亦能感动。

xiǎng dé jì hàn wù wèi bù zhì

享德济旱,勿谓不智。

chū běi mèng suǒ yán

(出《北梦琐言》)

shāo lóng

烧龙

tài jiāng zhī nán lú dí zhī jiān wǎng wǎng shāo qǐ lóng

太江之南,芦荻之间,往往烧起龙。

táng tiān fù zhōng lǐ zhōu yè yuán cūn mín shān shì zi shāo shē chái cǎo jī yú tiān jǐng shān zhōng xué yě huǒ shì jì shèng lóng tū chū téng zài bàn kōng yíng dài wèi huǒ suǒ liǎo fēng lì yì zhuàng kuáng yàn mí chì bǎi zhī bù là jìng yǐ pū de ér bì

唐天复中,澧州叶源村民邓氏子烧畬,柴草积于天井(山中穴也),火势既盛,龙突出,腾在半空,萦带为火所燎,风力益壮,狂焰弥炽,摆之不落,竟以仆地而毙。

zhǎng xuān shù bǎi bù

长亘数百步。

cūn mín xǐ jū ér bì zhī

村民徙居而避之。

zhū liáng mò chén zhōu mín xiàng shì yīn shāo qǐ yī lóng sì miàn fēng léi jí yǔ bù néng pū miè

朱梁末,辰州民向氏因烧起一龙,四面风雷急雨,不能扑灭。

xún wèi wēi jìn ér jiǎo bù huà yíng bái rú yù

寻为煨烬,而角不化,莹白如玉。

xiàng shì bǎo ér cáng zhī hú nán xíng jūn gāo yù chou qí jià ér qiáng qǔ

湖南行军高郁,给姓向的一点钱就硬把龙角拿走了。

yú shí shù shì yuē gāo sī mǎ qí huò hu

于时术士曰:“高司马其祸乎?

ān yòng bù xiáng zhī wù yǐ sù zhī

安用不祥之物以速之?

é ér bèi zhū

”俄而被诛。

chū běi mèng suǒ yán

(出《北梦琐言》)

liǔ wēng

柳翁

tiān yòu zhōng ráo zhōu yǒu liǔ wēng cháng chéng xiǎo zhōu diào pó yáng jiāng zhōng bù zhī qí jū chǔ qī zǐ yì bú jiàn qí yǐn shí

天祐中,饶州有柳翁常乘小舟钓鄱阳江中,不知其居处妻子,亦不见其饮食。

fán shuǐ zú zhī lèi yǔ shān chuān zhī shēn yuǎn zhě wú bù zhōu zhī zhī

凡水族之类,与山川之深远者,无不周知之。

pó yáng rén yú diào zhě xián zī fǎng ér hòu xíng

鄱阳人渔钓者,咸谘访而后行。

lǚ shī zào wéi cì shǐ xiū chéng jué háo zhì chéng běi zé yǔ zhǐ hòu zé qíng

吕师造为刺史,修城掘濠,至城北则雨,止后则晴。

huò wèn liǔ wēng

或问柳翁。

wēng yuē cǐ xià lóng xué yě

翁曰:“此下龙穴也。

zhèn dòng qí shàng zé lóng bù ān ér chū xué

震动其上,则龙不安而出穴。

lóng chū zé yǔ yǐ

龙出则雨矣。

jué zhī bù yǐ

掘之不已。

bì děi qí xué zé lín yǔ fāng jiāng wéi huàn yǐ

必得其穴,则霖雨方将为患矣。

jì shēn shù zhàng guǒ de fāng mù zhǎng shù shí chǐ jiāo gòu dié zhī lěi jī shù shí zhòng qí xià wù qì chōng rén bù kě rù ér zhǐ

”既深数丈,果得方木长数十尺,交构叠之,累积数十重,其下雾气冲人,不可入而止。

qí mù jiē xīng xián yíng zhī kè xuē píng zhèng fēi rén lì suǒ jí

其木皆腥涎萦之,刻削平正,非人力所及。

zì shì guǒ lín yǔ wéi huàn

自是果霖雨为患。

lǚ shì zhū zǐ jiāng wǎng yú yú pó yáng jiāng zhào wèn liǔ wēng

吕氏诸子将网鱼于鄱阳江,召问柳翁。

wēng zhǐ nán àn yī chù jīn rì wéi cǐ chù yǒu yú rán yǒu yī xiǎo lóng zài yān

翁指南岸一处,“今日唯此处有鱼,然有一小龙在焉。

zhū zǐ bù xìn wǎng zhī guǒ dà huò

”诸子不信,网之,果大获。

zhōu zhōng yǐ jù pén zhù zhī

舟中以巨盆贮之。

zhōng yǒu yī shàn yú zhǎng yī èr chǐ shuāng mù jīng míng yǒu èr cháng xū rào pén ér xíng

中有一鳝鱼长一二尺,双目精明,有二长须,绕盆而行。

qún yú jiē yì cóng zhī jiāng zhì běi àn

群鱼皆翼从之,将至北岸。

suì shī suǒ zài

遂失所在。

liǔ wēng jìng bù zhī suǒ zhōng

柳翁竟不知所终。

chū jī shén lù

(出《稽神录》)

✦ You read 卷四百二十三·龙六

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.