太平广记 · 吕文仲 · Chapter 423 of 501

卷四百二十二·龙五

PinyinModern Translation
Size

xǔ hàn yáng liú yǔ xī zhōu hán zī zhōu lóng wéi sī gōng lú yuán yù lú hàn li xiū wéi yòu chǐ mù shǐ shì zi

许汉阳刘禹锡周邯资州龙韦思恭卢元裕卢翰李修韦宥尺木史氏子

xǔ hàn yáng

许汉阳

xǔ hàn yáng běn rǔ nán rén yě

许汉阳,本汝南人也。

zhēn yuán zhōng zhōu xíng yú hóng ráo jiān

贞元中,舟行于洪饶间。

rì mù jiāng bō jí xún xiǎo pǔ lù rù

日暮,江波急,寻小浦路入。

bù jué xíng sān sì lǐ dào yī hú zhōng suī guǎng ér shuǐ cái sān èr chǐ

不觉行三四里,到一湖中,虽广而水才三二尺。

yòu běi xíng yī lǐ xǔ jiàn hú àn zhú shù sēn mào nǎi tóu yǐ pō zhōu

又北行一里许,见湖岸竹树森茂,乃投以泊舟。

jiàn jìn jiàn tíng yǔ shén shèng yǒu èr qīng yī shuāng huán fāng yā sù miàn rú yù yíng zhōu ér xiào

渐近,见亭宇甚盛,有二青衣双鬟方鸦,素面如玉,迎舟而笑。

hàn yáng yà zhī ér diào yǐ yóu cí yòu dà xiào fù zǒu rù zhái

汉阳讶之,而调以游词,又大笑,复走入宅。

hàn yáng shù dài shàng àn tóu yè

汉阳束带,上岸投谒。

wèi xíng sān shù bù qīng yī yán rù zhái nèi tīng yī zuò

未行三数步,青衣延入宅内厅,揖坐。

yún nǚ láng yì fú cì

云:“女郎易服次。

xū yú qīng yī mìng hàn yáng rù zhōng mén

”须臾,青衣命汉阳入中门。

jiàn mǎn tíng jiē dà chí chí zhōng hé jì fēn fāng sì àn fěi rú bì yù

见满庭皆大池,池中荷芰芬芳,四岸斐如碧玉。

zuò liǎng dào hóng qiáo yǐ tōng nán běi

作两道虹桥,以通南北。

běi yǒu dà gé

北有大阁。

shàng jiē jiàn bái jīn shū yuē yè míng gōng

上阶,见白金书曰“夜明宫”。

sì miàn qí huā guǒ mù sēn sǒng lián yún

四面奇花果木,森耸连云。

qīng yī yǐn shàng gé yī céng yòu yǒu qīng yī liù qī rén jiàn zhě liè bài

青衣引上阁一层,又有青衣六七人,见者列拜。

yòu yǐn dì èr céng fāng jiàn nǚ láng liù qī rén

又引第二层,方见女郎六七人。

mù wèi cháng dǔ jiē bài wèn suǒ lái

目未尝睹,皆拜问所来。

hàn yáng jù shù bù yì zhì cǐ

汉阳具述不意至此。

nǚ láng yī zuò qì qīng yī jù yǐn shí suǒ yòng jiē fēi rén jiān jiàn zhě

女郎揖坐讫,青衣具饮食,所用皆非人间见者。

shí qì mìng jiǔ

食讫命酒。

qí zhōng yǒu jī shù gāo shù zhàng zhī gàn rú wú yè shì bā jiāo yǒu hóng huā mǎn shù wèi tǔ

其中有奇树高数丈,枝干如梧,叶似芭蕉,有红花满树未吐。

àng rú bēi zhèng duì yǐn suǒ

盎如杯,正对饮所。

yī nǚ láng zhí jiǔ mìng yī qīng yī pěng yī niǎo rú yīng wǔ zhì yǐn qián lán gàn shàng

一女郎执酒,命一青衣捧一鸟如鹦鹉,置饮前栏干上。

jiào yī shēng ér shù shàng huā yī shí kāi fāng xiāng xí rén

叫一声,而树上花一时开,芳香袭人。

měi huā zhōng yǒu měi rén zhǎng chǐ yú wǎn lì zhī zī chè yè zhī fú gè chēng qí zhì

每花中有美人长尺余,婉丽之姿,掣曳之服,各称其质。

zhū lè xián guǎn jǐn bèi

诸乐弦管尽备。

qí rén zài bài

其人再拜。

nǚ láng jǔ jiǔ zhòng lè jù zuò xiāo xiāo lěng lěng yìn chén xiào běn yìn zuò yǎo rú shén xiān

女郎举酒,众乐俱作,萧萧冷冷,窨(陈校本“窨”作“杳”)如神仙。

cái yī xún yǐ xī yuè sè fù míng

才一巡,已夕,月色复明。

nǚ láng suǒ lùn jiē fēi rén jiān shì hàn yáng suǒ bù cè

女郎所论,皆非人间事,汉阳所不测。

shí yīn hàn yáng yǐ rén shì biàn zhī zé nǚ láng yī wú suǒ chóu dá

时因汉阳以人事辩之,则女郎一无所酬答。

huān yǐn zhì èr gēng yán yàn yǐ bì qí shù huā piàn piàn luò chí zhōng rén yì luò biàn shī suǒ zài

欢饮至二更,筵宴已毕,其树花片片落池中,人亦落,便失所在。

yī nǚ láng qǔ yī juàn wén shū yǐ shì hàn yáng lǎn zhī nǎi jiāng hǎi chén xiào běn hǎi zuò nǚ fù

一女郎取一卷文书以示,汉阳览之,乃《江海(陈校本“海”作“女”)赋》。

nǚ láng lìng hàn yáng dú zhī suì wèi dú yī biàn

女郎令汉阳读之,遂为读一遍。

nǚ láng yòu qǐng zì dú yī biàn mìng qīng yī shōu zhī

女郎又请自读一遍,命青衣收之。

yī nǚ jí wèi zhū nǚ láng jiān yǔ hàn yáng yuē yǒu gǎn huái yī zhāng yù qǐng sòng zhī

一女即谓诸女郎,兼语汉阳曰:“有感怀一章,欲请诵之。

nǚ láng jí hàn yáng yuē shàn

”女郎及汉阳曰:“善。

jí yín yuē hǎi mén lián dòng tíng měi qù sān qiān lǐ

”及吟曰:“海门连洞庭,每去三千里。

shí zài yī guī lái xīn kǔ xiāo xiāng shuǐ

十载一归来,辛苦潇湘水。

nǚ láng mìng qīng yī qǔ zhū juǎn jiān bǐ yàn qǐng hàn yáng yǔ lù zhī

”女郎命青衣取诸卷,兼笔砚,请汉阳与录之。

hàn yáng zhǎn juǎn jiē jīn huā zhī sù shàng yǐ yín zì zhá zhī juǎn dà rú gǒng dòu

汉阳展卷,皆金花之素,上以银字札之,卷大如拱斗。

yǐ bàn juǎn shū guò yǐ guān qí bǐ nǎi bái yù wèi guǎn yán nǎi bì yù yǐ bō li wèi xiá yán zhōng jiē yán yín shuǐ

已半卷书过矣,观其笔,乃白玉为管,研乃碧玉,以玻璃为匣,研中皆研银水。

xiě bì lìng yǐ hàn yáng zhī míng yā zhī

写毕,令以汉阳之名押之。

zhǎn xiàng qián jiàn shù shǒu jiē yǒu rén míng yā shǔ

展向前,见数首,皆有人名押署。

yǒu míng zhòng fāng zhě yǒu míng wū zhě yǒu míng zhāo yáng zhě ér bú jiàn xìng

有名仲方者,有名巫者,有名朝阳者,而不见姓。

nǚ láng suì shōu suǒ juǎn

女郎遂收索卷。

hàn yáng yuē yǒu yī piān yù fèng hé nǐ jì cǐ kě hu

汉阳曰:“有一篇欲奉和,拟继此可乎?

nǚ láng yuē bù kě

”女郎曰:“不可。

cǐ yì měi guī chéng fù mǔ xiōng dì bù yù zá ěr

此亦每归呈父母兄弟,不欲杂尔。

hàn yáng yuē shì yǐ bì míng yā shǔ fù kě hu

”汉阳曰:“适以弊名押署,复可乎?

yuē shì bié fēi jūn zǐ suǒ yù

”曰:“事别,非君子所谕。

sì gēng yǐ lái mìng xī shōu shí

”四更已来,命悉收拾。

huī huò cì yī qīng yī yuē láng kě guī zhōu yǐ

挥霍次,一青衣曰:“郎可归舟矣。

hàn yáng nǎi qǐ

”汉阳乃起。

zhū nǚ láng yuē xīn cǐ lǚ bó jiē fèng bù dé zhèng zhòng ěr

诸女郎曰:“忻此旅泊接奉,不得郑重耳。

hèn hèn ér bié

”恨恨而别。

guī zhōu hū dà fēng yún sè dǒu àn cùn bù àn hēi

归舟忽大风,云色陡暗,寸步黯黑。

zhì píng míng guān yè lái yǐn suǒ nǎi kōng lín shù ér yǐ

至平明,观夜来饮所,乃空林树而已。

hàn yáng jiě lǎn xíng zhì zuó wǎn líng kǒu jiāng àn rén jiā jiàn shí shù rén shì yǒu fēi cháng

汉阳解缆,行至昨晚棂口江岸人家,见十数人,似有非常。

yīn pō zhōu ér xùn

因泊舟而讯。

rén yuē jiāng kǒu ruò shā sì rén zhì èr gēng hòu què lāo chū

人曰:“江口溺杀四人,至二更后,却捞出。

sān rén yǐ zú qí yī rén suī shì sǐ ér wèi shén

三人已卒,其一人,虽似死而未甚。

yǒu wū nǚ yǐ yáng liǔ shuǐ sǎ fú jìn zhòu jiǔ zhī néng yán yuē zuó yè shuǐ lóng wáng zhū nǚ jí yí zǐ mèi liù qī rén guī guò dòng tíng xiāo yàn yú cǐ qǔ wǒ bèi sì rén zuò jiǔ

有巫女以杨柳水洒拂禁咒,久之能言曰:“昨夜水龙王诸女及姨姊妹六七人归过洞庭,宵宴于此,取我辈四人作酒。

yuàn kè shǎo bù duō yǐn suǒ yǐ wǒ què de lái

掾客少,不多饮,所以我却得来。

hàn yáng yì zhī nǎi wèn yuē kè zhě wèi shuí

’”汉阳异之,乃问曰:“客者谓谁。

yuē yī cuò dà ěr bù jì xìng míng

”曰:“一措大耳,不记姓名。

yòu yún qīng yī yán zhū xiǎo niáng zǐ kǔ ài rén jiān wén zì bù kě de cháng yù qǐng yī cuò dà wén zì ér wú yóu

”又云,青衣言,诸小娘子苦爱人间文字,不可得,常欲请一措大文字而无由。

yòu wèn jīn zài hé chǔ yǐ fā zhōu yě

又问今在何处,已发舟也。

hàn yáng nǎi niàn zuó xiāo zhī shì jí gǎn huái zhī shén jiē kě yàn yě

汉阳乃念昨宵之事,及感怀之什,皆可验也。

hàn yáng mò rán ér guī zhōu jué fù zhōng bù ān nǎi tǔ chū xiān xuè shù shēng zhī xī yǐ rén xuè wèi jiǔ ěr

汉阳默然而归舟,觉腹中不安,乃吐出鲜血数升,知悉以人血为酒尔。

sān rì fāng píng

三日方平。

chū bó yì zhì

(出《博异志》)

liú yǔ xī

刘禹锡

táng lián zhōu cì shǐ liú yǔ xī zhēn yuán zhōng yù jū yíng zé

唐连州刺史刘禹锡,贞元中,寓居荥泽。

shǒu xià dú zuò lín tíng hū rán jiān dà yǔ tiān dì hūn hēi jiǔ fāng kāi jì

首夏独坐林亭,忽然间大雨,天地昏黑,久方开霁。

dú tíng zhōng xìng shù yún qì bù sàn

独亭中杏树,云气不散。

yǔ xī jiù shì shù xià yǒu yī wù xíng rú guī biē xīng huì pō shèn dà wǔ dǒu fǔ

禹锡就视树下,有一物形如龟鳖,腥秽颇甚,大五斗釜。

yǔ xī yīn yǐ wǎ lì tóu zhī qí wù jí huǎn huǎn dēng jiē zhǐ yú yán zhù

禹锡因以瓦砾投之,其物即缓缓登阶,止于檐柱。

yǔ xī nǎi tuì lì yú chuáng xià zhī cè yǐ guān zhī

禹锡乃退立于床下,支策以观之。

qí wù yǎng shì zhù miǎo kuǎn yǐ qián zhǐ jué qù bàn zhù

其物仰视柱杪,款以前趾,抉去半柱。

yīn dà zhèn yī shēng wū wǎ fēi fēn luàn xià tíng nèi dōng bì shàng xià xià liè zhàng xǔ

因大震一声,屋瓦飞纷乱下,亭内东壁,上下罅裂丈许。

xiān shì tíng dōng zǐ huā mù xu shù mǔ yǔ xī shí yú liè chù fēn míng yáo jiàn

先是亭东紫花苜蓿数亩,禹锡时于裂处,分明遥见。

léi jì shōu shēng qí wù yì shī ér dōng bì zhī liè yì yǐ zì wěn hé yǐ

雷既收声,其物亦失,而东壁之裂,亦已自吻合矣。

yǔ xī jí shì zhī mù xu rú gù bì céng wú dòng chù

禹锡亟视之,苜蓿如故,壁曾无动处。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

zhōu hán

周邯

zhēn yuán zhōng yǒu chǔ shì zhōu hán wén xué háo jùn zhī shì yě

贞元中,有处士周邯,文学豪俊之士也。

yīn yí rén mài nú nián shí sì wǔ

因彝人卖奴,年十四五。

shì qí mào shén huì xiá

视其貌甚慧黠。

yán shàn rù shuǐ rú lǚ píng dì

言善入水,如履平地。

lìng qí chén qián suī jīng rì yí shí

令其沉潜,虽经日移时。

zhōng wú suǒ kǔ

终无所苦。

yún shǔ zhī xī hè tán dòng wú bù jiè yě

云,蜀之溪壑潭洞,无不届也。

hán yīn mǎi zhī yì qí míng yuē shuǐ jīng

邯因买之,易其名曰“水精”。

yì qí néng yě

异其能也。

hán zì shǔ chéng zhōu xià xiá dǐ jiāng líng jīng qú táng yàn yù suì lìng shuǐ jīng chén ér shì qí suì yuǎn

邯自蜀乘舟下峡,抵江陵,经瞿塘滟滪,遂令水精沉而视其邃远。

shuǐ jīng rù yí shí ér chū duō tàn jīn yín qì wù

水精入,移时而出,多探金银器物。

hán xǐ shén

邯喜甚。

měi yǐ chuán yú jiāng tán jiē lìng shuǐ jīng chén zhī fù yǒu suǒ de

每舣船于江潭,皆令水精沉之,复有所得。

yán liú dǐ jiāng dū jīng niú zhǔ jī gǔ yún zuì shēn chù shì wēn jiào ruò xī zhào shuǐ guài zhī bīn

沿流抵江都,经牛渚矶,古云最深处,是温峤𦶟犀照水怪之滨。

yòu shǐ mò rù

又使没入。

yí shí fù de bǎo yù

移时复得宝玉。

yún shén yǒu shuǐ guài mò néng míng zhuàng jiē nù mù jǐ shǒu shēn jǐn miǎn huò

云,甚有水怪,莫能名状,皆怒目戟手,身仅免祸。

yīn cí hán yì zhì fù shàn

因兹邯亦至富赡。

hòu shù nián hán yǒu yǒu rén wáng zé mù xiāng zhōu hán shì hé běi ér fǎng zhī

后数年,邯有友人王泽,牧相州,邯适河北而访之。

zé shén xǐ yǔ zhī yóu yàn rì bù néng xiá

泽甚喜,与之游宴,日不能暇。

yīn xiāng yǔ zhì zhōu běi yú bā jiǎo jǐng

因相与至州北隅八角井。

tiān rán pán shí ér zhòu chéng bā jiǎo yān kuò kě sān zhàng yú

天然磐石,而甃成八角焉,阔可三丈余。

qiě mù yān yún wěng yù màn yǎn bǎi yú bù

且暮烟云蓊郁,漫衍百余步。

huì yè yǒu guāng rú huǒ hóng shè chū qiān chǐ jiàn wù ruò zhòu

晦夜,有光如火红射出千尺,鉴物若昼。

gǔ lǎo xiāng chuán yún yǒu jīn lóng qián qí dǐ huò kàng yáng dǎo zhī yì shén yǒu yīng

古老相传云,有金龙潜其底,或亢阳祷之,亦甚有应。

zé yuē cǐ jǐng yīng yǒu zhì bǎo dàn wú jì ér jiū qí shì fēi ěr

泽曰:“此井应有至宝,但无计而究其是非耳。

hán xiào yuē shén yì

”邯笑曰:“甚易。

suì mìng shuǐ jīng yuē rǔ kě yǔ wǒ tóu cǐ jǐng dào dǐ kàn yǒu hé guài yì

”遂命水精曰:“汝可与我投此井到底,看有何怪异。

zé yì dāng yǒu suǒ shǎng yě

泽亦当有所赏也。

shuǐ jīng yǐ jiǔ bù rù shuǐ xīn rán tuō yī chén zhī

”水精已久不入水,忻然脱衣沉之。

liáng jiǔ ér chū yǔ hán yuē yǒu yī huáng lóng jí dà lín rú jīn sè bào shù kē míng zhū shú mèi

良久而出,语邯曰:“有一黄龙极大,鳞如金色,抱数颗明珠熟寐。

shuǐ jīng yù jié zhī dàn shǒu wú rèn

水精欲劫之,但手无刃。

dàn qí lóng hū jué shì yǐ bù gǎn chù

惮其龙忽觉,是以不敢触。

ruò dé yī lì jiàn rú lóng jué dāng zhǎn zhī wú dàn yě

若得一利剑,如龙觉,当斩之无惮也。

hán yǔ zé dà xǐ

”邯与泽大喜。

zé yuē wú yǒu jiàn fēi cháng zhī bǎo yě

泽曰:“吾有剑,非常之宝也。

rǔ kě chí wǎng ér jié zhī

汝可持往而劫之。

shuǐ jīng yǐn jiǔ fú jiàn ér rù

”水精饮酒伏剑而入。

yí shí sì miàn guān zhě rú dǔ

移时,四面观者如堵。

hū jiàn shuǐ jīng zì jǐng miàn yuè chū shù bǎi bù

忽见水精自井面跃出数百步。

xù yǒu jīn lóng lóng yuán zuò shǒu

续有金龙(“龙”原作“手”。

jù chén xiào běn gǎi

据陈校本改。

yì zhǎng shù bǎi chǐ zhǎo jiǎ fēng yǐng zì kōng ná jué shuǐ jīng

)亦长数百尺,爪甲锋颖,自空拿攫水精。

què rù jǐng qù

却入井去。

zuǒ yòu shè lì bù gǎn jìn dǔ

左右慑栗,不敢近睹。

dàn hán bēi qí shuǐ jīng zé hèn shī qí bǎo jiàn qūn xún

但邯悲其水精,泽恨失其宝剑,逡巡。

yǒu yī lǎo rén shēn yì hè qiú mào shén gǔ piáo

有一老人,身衣褐裘,貌甚古朴。

ér yè zé yuē mǒu tǔ dì zhī shén shǐ jūn hé róng yì ér qīng qí bǎi xìng

而谒泽曰:“某土地之神,使君何容易而轻其百姓?

cǐ xué jīn lóng shì shàng xuán shǐ zhě

此穴金龙,是上玄使者。

zǎi qí guī bì zé rùn yī fāng

宰其瑰璧,泽润一方。

qǐ yǒu xìn yī wēi wù yù yīn shuì ér jié zhī

岂有信一微物,欲因睡而劫之?

lóng hū zhèn nù zuò yòng shén huà yáo tiān guān bǎi dì zhóu duī shān yuè ér suì qiū líng bǎi lǐ wèi jiāng hú wàn rén wéi yú biē

龙忽震怒,作用神化,摇天关,摆地轴,搥山岳而碎丘陵,百里为江湖,万人为鱼鳖。

jūn zhī gǔ ròu yān kě bǎo

君之骨肉焉可保?

xī zhě zhōng lí bù ài qí bǎo mèng cháng zì fǎn qí zhū zi bù zhī xiào nǎi sì qí tān lán zhī xīn

昔者钟离不爱其宝,孟尝自返其珠,子不之效,乃肆其贪婪之心。

zòng shǐ huá rèn zhī tú qǔ bǎo wú dàn jīn yǐ dàn qí qū ér duàn qí zhū yǐ

纵使猾韧之徒,取宝无惮,今已啖其驱而锻其珠矣。

zé nǎn hèn wú cí ér duì

”泽赧恨,无词而对。

yòu yuē jūn xū huǒ jí huǐ guò ér dǎo yān wú shǐ shén nù ěr

又曰:“君须火急悔过而祷焉,无使甚怒耳。

lǎo rén shū qù

”老人倏去。

zé suì jù shēng láo diàn zhī

泽遂具牲牢奠之。

chū chuán qí

(出《传奇》)

zī zhōu lóng

资州龙

wéi gāo zhèn shǔ mò nián zī zhōu xiàn yī lóng shēn cháng zhàng yú lín jiá xī jù

韦皋镇蜀末年,资州献一龙,身长丈余,鳞甲悉具。

gāo yǐ mù xiá zhù zhī pán qū yú nèi

皋以木匣贮之,蟠屈于内。

shí shǔ yuán rì zhì yú dà cí sì diàn shàng bǎi xìng jiē chuán zòng guān èr sān rì wèi xiāng yān xūn sǐ

时属元日,置于大慈寺殿上,百姓皆传,纵观二三日,为香烟薰死。

guó shǐ quē shū

国史阙书。

shì hé xiáng yě

是何祥也?

chū jì wén

(出《纪闻》。

wéi sī gōng

韦思恭

yuán hé liù nián jīng zhào wéi sī gōng yǔ dǒng shēng wáng shēng sān rén jié yǒu yú sōng shān yuè sì yì yè

元和六年,京兆韦思恭与董生、王生三人结友,于嵩山岳寺肄业。

sì dōng běi bǎi yú bù yǒu qǔ shuǐ pén zài yán xià

寺东北百余步,有取水盆在岩下。

wéi zhàng yú ér shēn kě róng shí hú

围丈余,而深可容十斛。

xuán qǔ xuán zēng zhōng wú hào

旋取旋增,终无耗。

yī sì suǒ jí yě

一寺所汲也。

sān rén zhě zì chūn jū cǐ zhì qī yuè zhōng sān rén chéng xiá yù qǔ shuǐ

三人者自春居此,至七月中,三人乘暇欲取水。

lù zhēn yú shí pén

路臻于石盆。

jiàn yī dà shé zhǎng shù zhàng hēi ruò chún qī ér yǒu bái huā shì jǐn wān yán hé zhōng

见一大蛇长数丈,黑若纯漆,而有白花,似锦,蜿蜒盒中。

sān zi jiàn ér hài shì zhī liáng jiǔ

三子见而骇,视之良久。

wáng yǔ dǒng yì yuē bǐ kě qǔ ér shí zhī

王与董议曰:“彼可取而食之。

wéi yuē bù kě

”韦曰:“不可。

xī gé bēi zhī zhú yú fǔ zhī xùn léi shì zhī jiàn shàng jiē wèi lóng ān zhī cǐ míng shān dà zhèn qǐ fēi lóng qián qí shēn yé

昔葛陂之竹,渔父之梭,雷氏之剑,尚皆为龙,安知此名山大镇,岂非龙潜其身耶。

kuàng cǐ shé lín jiǎ yóu yì yú cháng zhě

况此蛇鳞甲,尤异于常者。

shì kě jiè yě

是可戒也。

èr zi bù nà suǒ yán nǎi tóu shí ér kòu shé qiě sǐ yíng ér guī pēng zhī

”二子不纳所言,乃投石而扣蛇且死,萦而归烹之。

èr zi jiē duō wéi shēng zhī zhà jié

二子皆咄韦生之诈洁。

é ér bào pén suǒ yòu yǒu shé zhě

俄而报盆所又有蛇者。

èr zi zhī pén suǒ yòu yù jī

二子之盆所,又欲击。

wéi shēng jiàn ér bù yǔn

韦生谏而不允。

èr zi fāng jǔ shí yù tóu shé téng kōng ér qù

二子方举石欲投,蛇腾空而去。

jí sān zi guī yuàn pēng shé wèi shú

及三子归院,烹蛇未熟。

hū wén shān zhōng yǒu shēng yīn rán dì dòng

忽闻山中有声,殷然地动。

chān zhī zé cǐ shān jiān fēng yún bào qǐ fēi shā zǒu shí

觇之,则此山间风云暴起,飞沙走石。

bù shùn xi zhì sì tiān dì huì míng duì miàn xiāng shī

不瞬息至寺,天地晦暝,对面相失。

sì zhōng rén wén fēng yún bào qǐ zhōng yún mò cuò jī

寺中人闻风云暴起中云:“莫错击。

xū yú yǔ huǒ zhōng bàn xià shū shēng zhī yǔ bìng fén dàng qiě jǐn

”须臾,雨火中半下,书生之宇,并焚荡且尽。

wáng yǔ dǒng jiē bù zhī suǒ zài wéi zi yú sì láng xià wú shì

王与董,皆不知所在,韦子于寺廊下无事。

gù shén huà zhī lǐ yì shén zhāo rán

故神化之理,亦甚昭然。

bù néng quán wéi shàn dàn tǔ shǎo shàn yán zé jiāo lóng zhī huò bù jí yǐ

不能全为善,但吐少善言,则蛟龙之祸不及矣。

ér kuàng yú cháng xíng shàn dào zāi

而况于常行善道哉!

qí èr zi shī dài liǎng rì yú sì mén nán yú xià fāng suǒ de

其二子尸,迨两日,于寺门南隅下方索得。

sī nǎi wéi zì shuō

斯乃韦自说。

zhì yú hǎo shā zhě zú yǐ wèi jiè yǐ

至于好杀者,足以为戒矣。

chū bó yì zhì

(出《博异志》)

lú yuán yù

卢元裕

gù táng tài shǒu lú yuán yù wèi shì shí cháng yǐ zhōng yuán shè fān zhuàng xiàng zhì yú lán yú qí jiān

故唐太守卢元裕未仕时,尝以中元设幡幢像,置盂兰于其间。

é wén pén zhōng yǒu jī jī zhī yīn

俄闻盆中有唧唧之音。

yuán yù shì jiàn yī xiǎo lóng cái cùn xǔ yì zhuàng qí zī wǎn rán kě ài

元裕视,见一小龙才寸许,逸状奇姿,婉然可爱。

yú shì yǐ shuǐ wò zhī qí lóng shēn zú zhèn liè yǐ zhǎng shù chǐ yǐ

于是以水沃之,其龙伸足振鬣已长数尺矣。

yuán yù dà kǒng

元裕大恐。

yǒu bái yún zì pén zhōng ér qǐ qí lóng yì zhú yún ér qù

有白云自盆中而起,其龙亦逐云而去。

yuán yù jí hàn zhī fù yě

元裕即翰之父也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

lú hàn

卢翰

táng ān tài shǒu lú yuán yù zi hàn yán tài shǒu shǎo shí cháng jié yǒu dú shū zhōng nán shān

唐安太守卢元裕子翰言,太守少时,尝结友读书终南山。

rì wǎn xī xíng yá zhōng de yī yuán shí yíng bái rú jiàn

日晚溪行,崖中得一圆石,莹白如鉴。

fāng zhí wán hū cì duò dì ér zhé

方执玩忽次,堕地而折。

zhōng yǒu bái yú yuē zhǎng cùn yú suí shí wǎn zhuǎn luò jiàn zhōng

中有白鱼约长寸余,随石宛转落涧中。

jiàn yíng chǐ é zhǎng zhàng yú gǔ qí diào wěi

渐盈尺,俄长丈余,鼓鬐掉尾。

yún léi bào xìng fēng yǔ dà zhì

云雷暴兴,风雨大至。

chū jì wén

(出《纪闻》)

li xiū

李修

táng zhè xi guān chá shǐ li xiū yuán hé qī nián wèi jiàng jùn shǒu

唐浙西观察使李修,元和七年,为绛郡守。

shì suì qí shǔ xiàn lóng mén yǒu lóng xiàn

是岁,其属县龙门有龙见。

shí guān zhě qiān shù

时观者千数。

jùn yǐ zhuàng wén yú tài fǔ

郡以状闻于太府。

shí xiāng guó hé dōng fǔ zhāng hóng jìng wèi hé zhōng jié dù shǐ xiàng guó zhī zǐ gù shū zhōu cì shǐ yǐ zōng cháng wéi wén yǐ zàn qí shì

时相国河东府张弘靖为河中节度使,相国之子故舒州刺史以宗,尝为文以赞其事。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

wéi yòu

韦宥

táng yuán hé gù dū wèi wéi yòu chū mù wēn zhōu hū hū bù lè jiāng bō xiū yǒng zhōu chuán yù rè

唐元和,故都尉韦宥出牧温州,忽忽不乐,江波修永,舟船燠热。

yī rì wǎn liáng nǎi kuà mǎ dēng àn yī zhōu ér xíng

一日晚凉,乃跨马登岸,依舟而行。

hū qiǎn shā luàn liú lú wěi qīng cuì yīn zòng pèi yìn mǎ

忽浅沙乱流,芦苇青翠,因纵辔饮马。

ér lú zhī yǒu fú ān zhě

而芦枝有拂鞍者。

yòu yīn xián yuán shú shì hū jiàn xīn sī zhēng xián zhōu chán lú xīn

宥因闲援熟视,忽见新丝筝弦,周缠芦心。

yòu jí shōu lú shēn xián qí zhǎng bèi xún

宥即收芦伸弦,其长倍寻。

shì zòng zhī yīng hu fù jié

试纵之,应乎复结。

yòu qí hài yīn zhì yú huái

宥奇骇,因置于怀。

xíng cì jiāng guǎn qí jiā shì jiē yǐ wéi zhōu rù tíng yǐ

行次江馆,其家室皆已维舟入亭矣。

yòu gù fù mǎ yě jiā yǒu jì

宥故驸马也,家有妓。

jí fù zhēng jì yuē wǒ yú lú xīn dé zhī pō shèn xīn jǐn

即付筝妓曰:“我于芦心得之,颇甚新紧。

rán shā zhōu jiāng jiǎo shì wù hé zì ér lái

然沙洲江徼,是物何自而来?

wú shén yì zhī

吾甚异之。

shì shī yú qì yǐ tīng qí yīn

试施于器,以听其音。

jì jiāng ān zhī gèng wú shǎo yì wéi duǎn sān èr cùn ěr

”妓将安之,更无少异,唯短三二寸耳。

fāng zhuàn jì jí zhì zhī suí zhì fù jié

方馔,妓即置之,随置复结。

shí ba shì zhī zé yǐ wān yán yáo dòng

食罢视之,则已蜿蜒摇动。

jì jīng gào zhòng jìng lái guān zhī ér shuāng móu liǎo rán yǐ

妓惊告众,竞来观之,而双眸了然矣。

yòu hài yuē de fēi lóng hu

宥骇曰:“得非龙乎?

mìng yì guān fén xiāng zhì jìng

”命衣冠,焚香致敬。

shèng zhū yú shuǐ zhī nèi tóu zhī yú jiāng

盛诸盂水之内,投之于江。

cái jí zhōng liú fēng làng jiē zuò zhēng yún zǒu léi zhǐ chǐ hūn huì

才及中流,风浪皆作,蒸云走雷,咫尺昏晦。

é yǒu bái lóng bǎi chǐ ná jué shēng tiān

俄有白龙百尺,拿攫升天。

zhòng xián guān zhī liáng jiǔ nǎi miè

众咸观之,良久乃灭。

chū jí yì jì

(出《集异记》)

chǐ mù

尺木

lóng tóu shàng yǒu yī wù rú bó shān xíng míng chǐ mù

龙头上有一物如博山形,名尺木。

lóng wú chǐ mù bù néng shēng tiān

龙无尺木,不能升天。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

✦ You read 卷四百二十二·龙五

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.