太平广记 · 吕文仲 · Chapter 76 of 501

卷七十五·道术五

PinyinModern Translation
Size

yáng jū shì zhāng shì píng féng jiàn pān lǎo rén wáng xiān shēng zhōu shēng hán zhì hé zhāng cí cuī yán

杨居士张士平冯渐潘老人王先生周生韩志和张辞崔言

yáng jū shì

杨居士

hǎi nán míng chāo běn hǎi nán zuò nán hǎi jùn yǒu yáng jū shì wáng qí míng yǐ jū shì zì mù wǎng wǎng yóu nán hǎi zhī jùn cháng jì shí yú rén yì bù zhī qí suǒ zhǐ

海南(明抄本海南作南海)郡有杨居士,亡其名,以居士自目,往往游南海枝郡,常寄食于人,亦不知其所止。

wèi rén yuē wǒ yǒu jī shù rǔ bèi yōng rén gù bù dé ér shi yǐ

谓人曰:“我有奇术,汝辈庸人,固不得而识矣。

hòu cháng zhì jùn huì tài shǒu hào qí zhě wén jū shì lái shén xǐ qiě hòu qí lǐ mìng yǐn zhī

”后常至郡,会太守好奇者,闻居士来,甚喜,且厚其礼,命饮之。

měi yàn yóu wèi cháng bù shǒu zhào jū shì jū shì yì yǐ cǐ zì fù

每宴游,未尝不首召居士,居士亦以此自负。

yī rì shǐ jiǔ wǔ tài shǒu tài shǒu bù néng róng

一日使酒忤太守,太守不能容。

hòu yòu huì yàn yú jùn shì yuè jì lè ér jū shì bù dé yù

后又会宴于郡室,阅妓乐,而居士不得预。

shí yǒu shù kè yì bù zài tài shǒu zhào zhōng yīn wèi jū shì yuē xiān shēng cháng zì fù yǒu jī shù mǒu xiàng zhě yǎng wàng zhī bù xiá

时有数客,亦不在太守召中,因谓居士曰:“先生尝自负有奇术,某向者仰望之不暇。

yī rì yù xiān shēng yú cǐ chéng xìng yǐ

一日遇先生于此,诚幸矣。

suī rán jīn wén tài shǒu dà yàn kè jùn zhāi ér xiān shēng bù dé yù qí wèn jí bù néng shè yī qí shù yǐ dòng zhī hu

虽然,今闻太守大宴客郡斋,而先生不得预其问,即不能设一奇术以动之乎?

bì xiān shēng guǒ wú qí shù yé

必先生果无奇术耶。

jū shì xiào yuē cǐ mò shù ěr jūn shì guān wǒ

”居士笑曰:“此末术耳,君试观我。

wǒ wèi jūn zhào qí jì kě yǐ zuǒ jiǔ

我为君召其妓,可以佐酒。

jiē yuē yuàn wèi zhī

”皆曰:“愿为之。

jū shì yīn mìng jù jiǔ shǐ zhū kè huán xí ér zuò yòu mìng xiǎo tóng bì xi wǔ kōng shì jiǔ zhī nǎi qǐ zhī

”居士因命具酒,使诸客环席而坐,又命小童闭西庑空室,久之乃启之。

yǒu sān sì měi rén zì wǔ xià lái zhuāng shì huá huàn xié lè ér zhì

有三四美人自庑下来,装饰华焕,携乐而至。

jū shì yuē mǒu zhī shù hé rú

居士曰:“某之术何如?

zhū kè rén dà yì zhī dài bù kě cè

”诸客人大异之,殆不可测。

nǎi mìng liè zuò zòu yuè qiě gē

杨居士就命美人排好坐下,一边奏乐一边唱歌。

kè huò xùn qí shù jū shì dàn xiào ér bù dá shí hūn huì

客或讯其术,居士但笑而不答,时昏晦。

zhì yè fēn jū shì wèi zhū jì yuē kě guī yǐ

至夜分,居士谓诸妓曰:“可归矣。

yú shì jiē qǐ rù xi wǔ xià kōng shì zhōng

”于是皆起,入西庑下空室中。

kè xiāng mù hài tàn rán shàng yí qí guǐ wù yāo huò

客相目骇叹,然尚疑其鬼物妖惑。

míng rì yǒu jùn zhōng lì yuē tài shǒu zuó xī yàn jùn gé jì lè liè zuò wú hé jiē pū de shùn xī bào fēng qǐ piāo qí yuè qì ér qù

明日,有郡中吏曰:“太守昨夕宴郡阁,妓乐列坐,无何皆仆地,瞬息暴风起,飘其乐器而去。

dài zhì yè fēn zhū jì fāng wù yuè qì yì guī yú jiù suǒ

迨至夜分,诸妓方寤,乐器亦归于旧所。

tài shǒu zhì wèn zhòng jì jiē yún hēi wú suǒ jiàn jìng bù qióng qí yóu

太守质问众妓,皆云黑无所见,竟不穷其由。

zhū kè jiē dà jīng yīn jǐn yǐ shì duì huò gào yú tài shǒu

”诸客皆大惊,因尽以事对,或告于太守。

tài shǒu tàn yì jí xiè ér qiǎn zhī bù gǎn liú yú jùn zhōng

太守叹异,即谢而遣之,不敢留于郡中。

shí kāi chéng chū yě

时开成初也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

zhāng shì píng

张士平

táng shòu zhōu cì shǐ zhāng shì píng zhōng nián yǐ lái fū fù jù huàn gǔ jí lì qiú fāng shù bù néng zhì

唐寿州刺史张士平,中年以来,夫妇俱患瞽疾,历求方术,不能致。

suì tuì jū bié shù dù mén zì zé

遂退居别墅,杜门自责。

wéi dǎo jiào xīng chén yǐ qí shén zhī yòu

唯祷醮星辰,以祈神之佑。

nián jiǔ jiā yè jiàn xū jīng chéng bù tuì

年久,家业渐虚,精诚不退。

yuán hé qī nián rén chén bā yuè shí qī rì yǒu shū shēng yì mén qǐng yè jiā rén yuē zhǔ gōng fū fù bào jí bù jiē bīn kè jiǔ yǐ

元和七年壬辰,八月十七日,有书生诣门请谒,家人曰:“主公夫妇抱疾,不接宾客久矣。

shū shēng yuē wú suī shū shēng yì gōng yī shù

”书生曰:“吾虽书生,亦攻医术。

wén shǐ jūn yǒu jí gù lái cǐ ěr

闻使君有疾,故来此耳。

jiā rén rù bái shì píng shì píng xīn rán yuē jiǔ bìng bù jiē bīn kè tuō yǒu fāng yào yuàn chuí xiāng jiù

”家人入白士平,士平忻然曰:“久病不接宾客,脱有方药,愿垂相救。

shū shēng yuē dàn yī jiàn shǐ jūn zì yǒu liáng yào

”书生曰:“但一见使君,自有良药。

shì píng wén zhī fú jí xiāng jiàn wèi shǐ jūn yuē cǐ jí bù jiǎ yào ěr míng rì qiàn dīng fū shí rén qiāo chā zhī shǔ wèi kāi yī jǐng yǎn dāng zì rán lì yù

”士平闻之,扶疾相见,谓使君曰:“此疾不假药饵,明日倩丁夫十人,锹锸之属,为开一井,眼当自然立愈。

rú qí yán ér bèi yān shū shēng jí xuǎn shèng dì zì chen chuān jǐng zhì xī jiàn shuǐ shì píng yǎn jí dùn qīng jí de xīn shuǐ xǐ mù jí shí míng jìng píng fù rú chū shí nián zhī jí yī dàn huò rán

”如其言而备焉,书生即选圣地,自晨穿井,至夕见水,士平眼疾顿轻,及得新水洗目,即时明净,平复如初,十年之疾,一旦豁然。

fū qī gǎn ér xiè zhī hòu wèi jīn bó

夫妻感而谢之,厚遗金帛。

shū shēng yuē wú fēi shì jiān rén tài bái xīng guān yě

书生曰:“吾非世间人,太白星官也。

yǐ zi bào jí shù nián bù wàng yú dào jīng xīn dǎo jiào shàng gǎn xīng chén

以子抱疾数年,不忘于道,精心祷醮,上感星辰。

wǔ dì xīng jūn shǐ wǒ jiàng shòu cǐ shù yǐ qū zhòng jí dá zi xiū fèng zhī xīn

五帝星君使我降受此术,以祛重疾,答子修奉之心。

jīn bó zhī yí fēi wú suǒ yào yě

金帛之遗,非吾所要也。

yīn liú cǐ fǎ lìng zhuǎn jiào shì rén yǐ jiù jí kǔ yòng zēng yīn dé

因留此法,令转教世人,以救疾苦,用增阴德。

qí yào yǐ zǐ wǔ zhī nián wǔ yuè xū yǒu shí yī yuè mǎo chén wèi jí chǒu wèi zhī nián liù yuè xū hài shí yī yuè chén sì

其要以子午之年五月戌酉、十一月卯辰为吉,丑未之年六月戌亥、十一月辰巳;

yín shēn zhī nián qī yuè hài zi zhēng yuè sì wǔ

寅申之年七月亥子、正月巳午;

mǎo yǒu zhī nián bā yuè zǐ chǒu èr yuè wǔ wèi

卯酉之年八月子丑、二月午未;

chén xū zhī nián jiǔ yuè shēn wèi sān yuè yín chǒu

辰戌之年九月申未、三月寅丑;

sì hài zhī nián shí yuè shēn yǒu sì yuè yín mǎo

巳亥之年十月申酉、四月寅卯。

qǔ qí fāng wèi nián yuè rì shí jí wéi fú dì jùn jǐng jí quán bì yǒu liáng xiào yǐ

取其方位年月日时,即为福地,浚井及泉,必有良效矣。

shì píng zài bài shòu zhī

”士平再拜受之。

yán qì shēng tiān ér qù

言讫,升天而去。

chū shén xiān gǎn yù chuán

(出《神仙感遇传》)

féng jiàn

冯渐

hé dōng féng jiàn míng jiā zǐ

河东冯渐,名家子。

yǐ míng jīng rù shì xìng yǔ sú bèi hòu qì guān yǐn jū yī shuǐ shàng

以明经入仕,性与俗背,后弃官隐居伊水上。

yǒu dào shì li jūn yǐ dào shù wén yóu shàn shì guǐ cháo shì jiē mù qí néng

有道士李君以道术闻,尤善视鬼,朝士皆慕其能。

li jūn hòu tuì guī rǔ yǐng shì yù jiàn yú yī luò jiān zhī jiàn yǒu jī shù shén zhòng zhī

李君后退归汝颖,适遇渐于伊洛间,知渐有奇术,甚重之。

dà lì zhōng yǒu bó líng cuī gōng zhě yǔ li jūn wèi liáo shén shàn

大历中,有博陵崔公者,与李君为僚,甚善。

li jūn yù shū yú cuī yuē dāng jīn zhì guǐ wú guò jiàn ěr

李君寓书于崔曰:“当今制鬼,无过渐耳。

shì shí cháo shì xián zhī jiàn yǒu shén shù shù wǎng wǎng dào qí míng

”是时朝士咸知渐有神术数,往往道其名。

bié hòu cháng ān zhōng rén lǜ yǐ jiàn zì tí qí mén zhě gài yòng cǐ yě

别后长安中人率以渐字题其门者,盖用此也。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

pān lǎo rén

潘老人

sōng shān shǎo lín sì yuán hé zhōng cháng yīn fēng xiē yǒu yī lǎo rén zhàng cè kòu mén qiú sù

嵩山少林寺,元和中,常因风歇,有一老人杖策扣门求宿。

sì rén yǐ guān mén qì gèng bù kě kāi nǎi zhǐ sì wài kōng shì èr jiān qǐng zì zhǐ sù

寺人以关门讫,更不可开,乃指寺外空室二间,请自止宿。

yì wú chuáng xí lǎo rén jí rù wū

亦无床席,老人即入屋。

èr gēng hòu sēng rén yīn qǐ hū jiàn sì mén wài dà míng guài ér shì zhī jiàn lǎo rén suǒ sù wū nèi shè yīn rù cuì mù yì cháng huá shèng

二更后,僧人因起,忽见寺门外大明,怪而视之,见老人所宿屋内,设茵褥翠幕,异常华盛。

yòu jiàn chén dào yáo zhuàn lǎo rén yǐn dàn zì ruò zuǒ yòu yì wú pú cóng

又见陈到肴馔,老人饮啖自若,左右亦无仆从。

yà qí suǒ yǐ yòu bù gǎn kāi mén shěng wèn jù zhòng cì zhī

讶其所以,又不敢开门省问,俱众伺之。

zhì wǔ gēng hòu lǎo rén shuì qǐ zì guàn xǐ qì huái zhōng qǔ yī hú lú zi dà rú quán suì qǔ chuáng xí zhàng mù fán shì yòng dù xī nà qí zhōng wú suǒ bù shòu

至五更后,老人睡起,自盥洗讫,怀中取一葫芦子,大如拳,遂取床席帐幕,凡是用度,悉纳其中,无所不受。

shōu qì yǐ hú lú zi nèi huái zhōng kōng wū rú gù

收讫,以葫芦子内怀中,空屋如故。

sì sēng hài yì kāi mén xiāng yǔ yè wèn lǎo rén cí xiè ér yǐ

寺僧骇异,开门相与谒问,老人辞谢而已。

sēng gù liú zhī zhù wèn qí xìng míng yún xìng pān shì cóng nán yuè běi yóu tài yuán

僧固留之住,问其姓名,云姓潘氏,从南岳北游太原。

qí hòu shí yǒu jiàn zhě

其后时有见者。

chū yuán huà jì

(出《原化记》)

wáng xiān shēng

王先生

yǒu wáng xiān shēng zhě jiā yú wū jiāng shàng yǐn qí jī yóu shì lǐ rén bù néng biàn huò yǐ wéi yāo wàng

有王先生者,家于乌江上,隐其迹,由是里人不能辨,或以为妖妄。

yī rì lǐ zhōng huǒ qǐ yán shāo lú shè shēng jí wǎng shì zhī lì shēng hū yuē huǒ qiě zhǐ

一日里中火起,延烧庐舍,生即往视之,厉声呼曰:“火且止!

huǒ qiě zhǐ

火且止!

yú shì huǒ miè lǐ rén shǐ qí zhī

”于是火灭,里人始奇之。

cháng qìng zhōng yǒu hóng nóng yáng huì zhī zì cháng ān dōng yóu wú chǔ xíng zhì wū jiāng wén xiān shēng gāo zhú jiù mén wǎng yè

长庆中,有弘农杨晦之,自长安东游吴楚,行至乌江,闻先生高躅,就门往谒。

xiān shēng dài xuán xiāo jīn yì hè yī yìn jī ér zuò fēng gǔ qīng měi

先生戴玄绡巾,衣褐衣,隐几而坐,风骨清美。

huì zhī zài bài bèi lǐ xiān shēng gǒng yī ér yǐ mìng huì zhī zuò qí cè

晦之再拜备礼,先生拱揖而已,命晦之坐其侧。

qí yì lùn xuán chàng jiǒng chū yì biǎo huì zhī yù jiàn mù yú shì liú sù

其议论玄畅,迥出意表,晦之愈健慕,于是留宿。

shì rì nǎi bā yuè shí èr rì yě

是日乃八月十二日也。

xiān shēng zhào qí nǚ qī niang zhě nǎi yī lǎo yù yě nián qī shí yú fā jǐn bái fú zhàng ér lái

先生召其女七娘者,乃一老妪也,年七十余,发尽白,扶杖而来。

xiān shēng wèi huì zhī yuē cǐ wǒ nǚ yě duò ér bù hǎo dào jīn qiě lǎo yǐ

先生谓晦之曰:“此我女也,惰而不好道,今且老矣。

jì ér wèi qī niang yuē rǔ wèi wú kè zhǐ zhuàng jīn xī zhī yuè zhì yú shì dōng yuán shàng

”既而谓七娘曰:“汝为吾刻纸状今夕之月,置于室东垣上。

yǒu qǐng qī niang yǐ zhǐ yuè shī yú yuán shàng xī yǒu jī guāng zì fā dòng zhào yī shì xiān háo jǐn biàn huì zhī jīng tàn bù cè

”有顷,七娘以纸月施于垣上,夕有奇光自发,洞照一室,纤毫尽辨,晦之惊叹不测。

jí xiǎo jiāng qù xiān shēng yǐ zhàng jī zhī bì é yǒu chén qǐ tiān dì jǐn huì

及晓将去,先生以杖击之毕,俄有尘起,天地尽晦。

jiǔ zhī chén liǎn shì qí tíng zé xuán yá jùn xiǎn shān gǔ chóng dié qián yǒu jī shí jǐn mù huì zhī jì rán bèi hàn máo fà shù lì

久之尘敛,视其庭,则悬崖峻险,山谷重叠,前有积石尽目,晦之悸然背汗,毛发竖立。

xiān shēng yuē líng gǔ sù qiān wú zǐ ān suǒ guī hu

先生曰:“陵谷速迁,吾子安所归乎?

huì zhī yì kǒng sǎ qì yán yuē chéng bù zhī yī dàn yǒu sāng tián zhī biàn qǐ xiān dōu shùn xī ér chén shì yǐ qiān suì hu

”晦之益恐,洒泣言曰:“诚不知一旦有桑田之变,岂仙都瞬息,而尘世已千岁乎?

xiān shēng xiào yuē zi wú jù yě suǒ yǐ wèi yú ěr

”先生笑曰:“子无惧也,所以为娱耳。

yú shì chí huì sǎo qí tíng yòu yǒu chén qǐ yǒu qǐng chén liǎn mén tíng rú jiù

”于是持篲扫其庭,又有尘起,有顷尘敛,门庭如旧。

huì zhī xǐ jí chí mǎ ér qù

晦之喜,即驰马而去。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

yī shuō táng cháng qìng chū shān rén yáng yǐn zhī zài chēn zhōu cháng xún fǎng dào zhě

一说:唐长庆初,山人杨隐之在郴州,常寻访道者。

yǒu táng jū shì tǔ rén wèi bǎi suì rén yáng yè zhī yīn liú yáng sù

有唐居士,土人谓百岁人,杨谒之,因留杨宿。

jí yè hū qí nǚ yuē kě jiāng yí gè xián yuè zǐ lái

及夜,呼其女曰:“可将一个弦月子来。

qí nǚ suì tiè yuè yú bì shàng rú piàn zhǐ ěr

”其女遂帖月于壁上,如片纸耳。

táng jí qǐ zhù zhī yuē jīn xī yǒu kè kě cì guāng míng

唐即起祝之曰:“今夕有客,可赐光明。

yán qì shì lǎng ruò zhāng zhú

”言讫,室朗若张烛。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

zhōu shēng

周生

táng tài hé zhōng yǒu zhōu shēng zhě lú yú dòng tíng shān shí yǐ dào shù jì wú chǔ rén duō jìng zhī

唐太和中,有周生者,庐于洞庭山,时以道术济吴楚,人多敬之。

hòu jiāng dǐ luò gǔ zhī jiān tú cì guǎng líng shě fó sì zhōng huì yǒu sān sì kè jiē lái

后将抵洛谷之间,途次广陵,舍佛寺中,会有三四客皆来。

shí fāng zhōng qiū qí xī jì yuè chéng yíng qiě yín qiě wàng

时方中秋,其夕霁月澄莹,且吟且望。

yǒu shuō kāi yuán shí míng huáng dì yóu yuè gōng shì yīn xiāng yǔ tàn yuē wú bèi chén rén gù bù dé zhì qí suǒ yǐ nài hé

有说开元时明皇帝游月宫事,因相与叹曰:“吾辈尘人,固不得至其所矣,奈何?

zhōu shēng xiào yuē mǒu cháng xué yú shī yì de yān qiě néng qiè yuè zhì zhī huái mèi zi xìn hu

”周生笑曰:“某常学于师,亦得焉,且能挈月至之怀袂,子信乎?

huò huàn qí wàng huò xǐ qí qí shēng yuē wú bù wéi míng zé wàng yǐ

”或患其妄,或喜其奇,生曰:“吾不为明,则妄矣。

yīn mìng xū yī shì yì sì yuán bù shǐ yǒu xiān xì

”因命虚一室,翳四垣,不使有纤隙。

yòu mìng yǐ zhù shù bǎi hū qí tóng shéng ér jià zhī

又命以箸数百,呼其僮,绳而架之。

qiě gào kè yuē wǒ jiāng tī cǐ qǔ yuè qù wén hū kě lái guān

且告客曰:“我将梯此取月去,闻呼可来观。

nǎi bì hù jiǔ zhī shù kè bù tíng zhōng qiě cì yān

”乃闭户久之,数客步庭中,且伺焉。

hū jué tiān dì xūn huì yǎng ér shì zhī jí yòu wú xiān yún

忽觉天地曛晦,仰而视之,即又无纤云。

é wén shēng hū yuē mǒu zhì yǐ

俄闻生呼曰:“某至矣。

yīn kāi qí shì shēng yuē yuè zài mǒu yī zhōng ěr qǐng kè guān yān

”因开其室,生曰:“月在某衣中耳,请客观焉。

yīn yǐ jǔ zhī

”因以举之。

qí yī zhōng chū yuè cùn xǔ hū yī shì jǐn míng hán bī jī gǔ

其衣中出月寸许,忽一室尽明,寒逼肌骨。

shēng yuē zi bù xìn wǒ jīn xìn hu

生曰:“子不信我,今信乎?

kè zài bài xiè zhī yuàn shōu qí guāng

”客再拜谢之,愿收其光。

yīn yòu bì hù qí wài shàng hūn huì

因又闭户,其外尚昏晦。

shí qǐng fāng rú chū

食顷方如初。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

hán zhì hé

韩志和

hán zhì hé zhě běn wō guó rén yě zhōng guó wèi fēi lóng wèi shì

韩志和者,本倭国人也,中国为飞龙卫士。

shàn diāo mù wèi luán hè niǎo que zhī xíng zhì jī liè yú fù zhōng fā zhī zé fēi gāo sān èr bǎi chǐ shù bǎi bù wài fāng shǐ què xià

善雕木为鸾鹤鸟鹊之形,置机捩于腹中,发之则飞高三二百尺,数百步外方始却下。

yòu zuò lóng chuáng wèi yù tà zú yī lǚ zhī zé lín liè zhǎo jiǎo jiē dòng yāo jiǎo rú shēng

又作龙床为御榻,足一履之,则鳞鬣爪角皆动,夭矫如生。

yòu yú táng xiàn huáng qián chū yíng hǔ zi wǔ liù shí tóu fēn lì duì lìng wǔ liáng zhōu qū jiē zhōng qǔ dù

又于唐宪皇前,出蝇虎子五六十头,分立队,令舞梁州曲,皆中曲度;

zhì cí shí yīn yīn yǒu shēng qū bì zé lěi lěi ér tuì ruò yǒu zūn bēi děng jí yān

致词时,殷殷有声,曲毕则累累而退,若有尊卑等级焉。

dì dà yuè cì jīn bó jiā děng zhì hé yī chū gōng mén jǐn shī sàn tā rén

帝大悦,赐金帛加等,志和一出宫门,尽施散他人。

hòu hū shī zhī

后忽失之。

chū xiān chuán shí yí

(出《仙传拾遗》)

zhāng cí

张辞

xián tōng chū yǒu jìn shì zhāng cí xià dì hòu duō yóu huái hǎi jiān pō yǒu dào shù

咸通初,有进士张辞,下第后,多游淮海间,颇有道术。

cháng yǎng qì jué lì hǎo jiǔ dān qí

常养气绝粒,好酒耽棋。

bǐ rén yǐ lú huǒ yào shù wéi shì yī dàn dǔ zhī nǎi dà shěn mìng bǐ tí qí bì yún zhēng nà jīn wū hé tóu shàng fēi bú zhù

鄙人以炉火药术为事,一旦睹之,乃大哂,命笔题其壁云:“争那金乌何,头上飞不住。

hóng lú màn shāo yào yù yán ān kě zhù

红炉漫烧药,玉颜安可驻。

jīn nián huā fā zhī míng nián yè luò shù

今年花发枝,明年叶落树。

bù rú qiě yǐn jiǔ zhāo mù fù zhāo mù

不如且饮酒,朝暮复朝暮。

rén xián yì zhī

”人咸异之。

xìng bù xǐ zhuāng shì duō lì qí tíng hǎo jiǔ gù yě

性不喜装饰,多历旗亭,好酒故也。

huò rén zhào yǐn ruò hé yì zé suǒ zhǐ jiǎn jiá dié èr sān shí méi yǐ qì chuī zhī chéng liè ér fēi rú cǐ lèi kè yǐ zhǐ shōu zhī é jiē zài shǒu

或人召饮,若合意,则索纸剪蛱蝶二三十枚,以气吹之,成列而飞,如此累刻,以指收之,俄皆在手。

jiàn zhě qiú zhī jí yǐ tā shì wéi zǔ

见者求之,即以他事为阻。

cháng yóu jiān chéng duō wèi jiǔ kùn fēi lèi bèi yù chéng qí jiǔ ér shì zhī xiāng jìng jiào lì

尝游监城,多为酒困,非类辈欲乘其酒而试之,相竞较力。

yì lìng ǒu jiàn xì zhī

邑令偶见,系之。

jì xǐng nǎi kè shù dé chén qíng shī èr lǜ yǐ xiàn lìng lìng nǎi lì shì zhī

既醒,乃课述德陈情诗二律以献令,令乃立释之。

suǒ jì yī piān yún mén fēng cháng yǒu huì lán xīn dǐng zú jiā chuán bà guó míng

所记一篇云:“门风常有蕙兰馨,鼎族家传霸国名。

róng mào jìng xuán qiū yuè cǎi wén zhāng gāo zhèn hǎi tāo shēng

容貌静悬秋月彩,文章高振海涛声。

sòng táng wú shì tiáo qín zhěn jùn gé hé fáng zuì yù gōng

讼堂无事调琴轸,郡阁何妨醉玉觥。

jīn rì dōng jiān yīn jiān qiáo xià shuǐ yī tiáo cóng cǐ zhèn cháng qīng

今日东渐(音尖)桥下水,一条从此镇常清。

zì hòu yì zǎi duō zhāng zhī cái cì qiú qí dào rì xī yán jiē yù chuán qí shù

”自后邑宰多张之才,次求其道,日夕延接,欲传其术。

zhāng yǐ míng fǔ xūn guì jiā liú nián shào ér zǎi jù yì duō shēng sè gǒu mǎ zhī qiú wèi xiá zhì wèi xuán ào yīn zèng shī yǐ kāi qí yì yún hé yòng tī méi xiàng wài qiú cháng shēng zhī hé nèi zhōng xiū

张以明府勋贵家流,年少而宰剧邑,多声色狗马之求,未暇志味玄奥,因赠诗以开其意云:“何用梯媒向外求,长生只合内中修。

mò yán dà dào rén nán de zì shì xíng xīn bú dào tóu

莫言大道人难得,自是行心不到头。

tā rì jiāng yù lí qù nǎi shū qín táng ér bié

”他日将欲离去,乃书琴堂而别。

hòu rén duō yún jiāng nán shàng shēng

后人多云江南上升。

chū qù rì chéng jiǔ zuì yīn qiú piàn chǔ jiǎn èr hè yú tīng qián yǐ shuǐ xùn zhī é ér xiáng zhù

初去日,乘酒醉,因求片楮,剪二鹤于厅前,以水噀之,俄而翔翥。

nǎi yuē rǔ kě xiān qù wú jí hòu lái

乃曰:“汝可先去,吾即后来。

shí yì lìng yì zuì bù xiá jū liú zhāng suì de qù

”时邑令亦醉,不暇拘留,张遂得去。

qí suǒ tí yún zhāng cí zhāng cí zì bú huì tiān xià jīng shū zài fù nèi

其所题云:“张辞张辞自不会,天下经书在腹内。

shēn jí téng téng chǔ shì jiān xīn jí xiāo yáo chū tiān wài

身即腾腾处世间,心即逍遥出天外。

zhì jīn wèi jiāng huái hào shì zhě suǒ shuō

”至今为江淮好事者所说。

chū guì yuàn yè tán

(出《桂苑业谈》)

cuī yán

崔言

cuī yán zhě lì zhí yú zuǒ qīn qí jūn

崔言者,隶职于左亲骑军。

yī dàn de jí ér mù hūn àn zhǐ chǐ bù biàn rén wù méi fā zì luò bí liáng bēng dǎo jī fū shēng chuāng rú jiè

一旦得疾而目昏暗,咫尺不辨人物,眉发自落,鼻梁崩倒,肌肤生疮如疥。

jiē mù wéi è jí shì bù kě jiù

皆目为恶疾,势不可救。

yīn wèi luò gǔ zǐ wǔ guī zhài shǐ yù yī dào liú zì gǔ zhōng chū bù yán xìng míng shòu qí fāng yuē zào jiá cì cǎi yī èr shēng shāo zhī wèi huī

因为骆谷子午归寨使,遇一道流,自谷中出,不言姓名,受其方曰:“皂荚刺采一二升,烧之为灰。

dài huáng jiǔ zhēng jiǔ pù chǔ zhī wèi mò

大黄九蒸九曝,杵之为末。

shí shàng nóng jiān dài huáng tāng yǐ mò qī diào ér fú zhī

食上,浓煎大黄汤,以末七调而服之。

xún rì xū fà zài shēng jī fū chōng rùn suǒ jí dùn yù yǎn míng bèi yú xún cháng

”旬日,须发再生,肌肤充润,所疾顿愈,眼明倍于寻常。

dào liú chuán cǐ fāng qì què rù shān qù

道流传此方讫,却入山去。

bù zhī suǒ zhī

不知所之。

chū shén xiān gǎn yù chuán

(出《神仙感遇传》)

Want to learn Chinese with visual scenes and structured paths?

Start Learning Chinese →