mèng zǐ yuē fù suì zǐ dì duō lài
孟子曰:“富岁,子弟多赖;
xiōng suì zǐ dì duō bào fēi tiān zhī jiàng cái ěr shū yě qí suǒ yǐ xiàn nì qí xīn zhě rán yě
凶岁,子弟多暴,非天之降才尔殊也,其所以陷溺其心者然也。
jīn fú móu mài bō zhǒng ér yōu zhī qí de tóng shù zhī shí yòu tóng bó rán ér shēng zhì yú rì zhì zhī shí jiē shú yǐ
今夫麰麦,播种而耰之,其地同,树之时又同,浡然而生,至于日至之时,皆熟矣。
suī yǒu bù tóng zé de yǒu féi qiāo yǔ lù zhī yǎng rén shì zhī bù qí yě
虽有不同,则地有肥硗,雨露之养,人事之不齐也。
gù fán tóng lèi zhě jǔ xiāng sì yě hé dú zhì yú rén ér yí zhī
故凡同类者,举相似也,何独至于人而疑之?
shèng rén yǔ wǒ tóng lèi zhě
圣人与我同类者。
gù lóng zǐ yuē bù zhī zú ér wèi jù wǒ zhī qí bù wéi kuì yě
故龙子曰:‘不知足而为屦,我知其不为蒉也。
jù zhī xiāng sì tiān xià zhī zú tóng yě
’屦之相似,天下之足同也。
kǒu zhī yú wèi yǒu tóng qí yě
口之于味,有同耆也。
yì yá xiān de wǒ kǒu zhī suǒ qí zhě yě
易牙先得我口之所耆者也。
rú shǐ kǒu zhī yú wèi yě qí xìng yú rén shū ruò quǎn mǎ zhī yǔ wǒ bù tóng lèi yě zé tiān xià hé qí jiē cóng yì yá zhī yú wèi yě
如使口之于味也,其性与人殊,若犬马之与我不同类也,则天下何耆皆从易牙之于味也?
zhì yú wèi tiān xià qī yú yì yá shì tiān xià zhī kǒu xiāng sì yě
至于味,天下期于易牙,是天下之口相似也。
wéi ěr yì rán
惟耳亦然。
zhì yú shēng tiān xià qī yú shī kuàng shì tiān xià zhī ěr xiāng sì yě
至于声,天下期于师旷,是天下之耳相似也。
wéi mù yì rán
惟目亦然。
zhì yú zǐ dōu tiān xià mò bù zhī qí jiāo yě
至于子都,天下莫不知其姣也。
bù zhī zǐ dōu zhī jiāo zhě wú mù zhě yě
不知子都之姣者,无目者也。
gù yuē kǒu zhī yú wèi yě yǒu tóng qí yān
故曰:口之于味也,有同耆焉;
ěr zhī yú shēng yě yǒu tóng tīng yān
耳之于声也,有同听焉;
mù zhī yú sè yě yǒu tóng měi yān
目之于色也,有同美焉。
zhì yú xīn dú wú suǒ tóng rán hu
至于心,独无所同然乎?
xīn zhī suǒ tóng rán zhě hé yě
心之所同然者何也?
wèi lǐ yě yì yě
谓理也,义也。
shèng rén xiān dé wǒ xīn zhī suǒ tóng rán ěr
圣人先得我心之所同然耳。
gù lǐ yì zhī yuè wǒ xīn yóu chú huàn zhī yuè wǒ kǒu
故理义之悦我心,犹刍豢之悦我口。