zhào wáng fēng mèng cháng jūn yǐ wǔ chéng
赵王封孟尝君以武城。
mèng cháng jūn zé shè rén yǐ wéi wǔ chéng lì ér qiǎn zhī yuē bǐ yǔ qǐ bù yuē jiè chē zhě chí zhī jiè yī zhě bèi zhī zāi jiē duì yuē yǒu zhī
孟尝君择舍人以为武城吏,而遣之曰:“鄙语岂不曰,借车者驰之,借衣者被之哉?”皆对曰:“有之。
mèng cháng jūn yuē wén shén bù qǔ yě
”孟尝君曰:“文甚不取也。
fu suǒ jiè yī chē zhě fēi qīn yǒu zé xiōng dì yě
夫所借衣车者,非亲友,则兄弟也。
fu chí qīn yǒu zhī chē bèi xiōng dì zhī yī wén yǐ wéi bù kě
夫驰亲友之车,被兄弟之衣,文以为不可。
jīn zhào wáng bù zhī wén bù xiào ér fēng zhī yǐ wǔ chéng yuàn dài fū zhī wǎng yě wú fá shù mù wú fà wū shì zǐ rán shǐ zhào wáng wù ér zhī wén yě
今赵王不知文不肖,而封之以武城,愿大夫之往也,毋伐树木,毋发屋室,訾然使赵王悟而知文也。
jǐn shǐ kě quán ér guī zhī
谨使可全而归之。