lóu huǎn jiāng shǐ fú shì cí xíng wèi zhào wáng yuē chén suī jìn lì jié zhī sǐ bù fù jiàn yú wáng yǐ
楼缓将使,伏事,辞行,谓赵王曰:“臣虽尽力竭知,死不复见于王矣。
wáng yuē shì hé yán yě gù qiě wéi shū ér hòu jì qīng
”王曰:“是何言也?固且为书而厚寄卿。
lóu zi yuē wáng bù wén gōng zǐ móu yí zhī yú sòng hu fēi ròu bù shí
”楼子曰:“王不闻公子牟夷之于宋乎?非肉不食。
wén zhāng shàn sòng è gōng zǐ móu yí yín rán
文张善宋,恶公子牟夷,寅然。
jīn chén zhī yú wáng fēi sòng zhī yú gōng zǐ móu yí yě ér è chén zhě guò wén zhāng
今臣之于王,非宋之于公子牟夷也,而恶臣者过文张。
gù chén sǐ bù fù jiàn yú wáng yǐ
故臣死不复见于王矣。
wáng yuē zi miǎn xíng yǐ guǎ rén yǔ zi yǒu shì yán yǐ
”王曰:“子勉行矣,寡人与子有誓言矣。
lóu zi suì xíng
”楼子遂行。
hòu yǐ zhōng mù fǎn rù liáng
后以中牟反,入梁。
hòu zhě lái yán ér wáng fú tīng yuē xī yǐ yǔ lóu zi yǒu yán yǐ
候者来言,而王弗听,曰:“昔已与楼子有言矣。