wén wáng wèn tài gōng yuē hé rú ér kě wèi tiān xià
文王问太公曰:“何如而可为天下?
tài gōng yuē dà gài tiān xià rán hòu néng róng tiān xià
太公曰:“大盖天下,然后能容天下;
xìn gài tiān xià rán hòu néng yuē tiān xià
信盖天下,然后能约天下;
rén gài tiān xià rán hòu néng huái tiān xià
仁盖天下,然后能怀天下;
ēn gài tiān xià rán hòu néng bǎo tiān xià
恩盖天下,然后能保天下;
quán gài tiān xià rán hòu néng bù shī tiān xià
权盖天下,然后能不失天下;
shì ér bù yí zé tiān yùn bù néng yí shí biàn bù néng qiān
事而不疑,则天运不能移,时变不能迁。
cǐ liù zhě bèi rán hòu kě yǐ wèi tiān xià zhèng
此六者备,然后可以为天下政。
gù lì tiān xià zhě tiān xià qǐ zhī
“故利天下者,天下启之;
hài tiān xià zhě tiān xià bì zhī
害天下者,天下闭之;
shēng tiān xià zhě tiān xià dé zhī
生天下者,天下德之;
shā tiān xià zhě tiān xià zéi zhī
杀天下者,天下贼之;
chè tiān xià zhě tiān xià tōng zhī
彻天下者,天下通之;
qióng tiān xià zhě tiān xià chóu zhī
穷天下者,天下仇之;
ān tiān xià zhě tiān xià shì zhī
安天下者,天下恃之;
wēi tiān xià zhě tiān xià zāi zhī tiān xià zhě fēi yī rén zhī tiān xià wéi yǒu dào zhě chù zhī
危天下者,天下灾之,天下者非一人之天下,唯有道者处之。