wén wáng wèn tài gōng yuē jūn chén zhī lǐ rú hé
文王问太公曰:“君臣之礼如何?
tài gōng yuē wéi shàng wéi lín wéi xià wéi chén lín ér wú yuǎn chén ér wú yǐn
太公曰:“为上惟临,为下惟沉,临而无远,沉而无隐。
wéi shàng wéi zhōu wéi xià wéi dìng
为上惟周,为下惟定。
zhōu zé tiān yě dìng zé de yě
周则天也,定则地也。
huò tiān huò de dà lǐ nǎi chéng
或天或地,大礼乃成。
wén wáng yuē zhǔ wèi rú hé
文王曰:“主位如何?
tài gōng yuē ān xú ér jìng róu jié xiān dìng
太公曰:“安徐而静,柔节先定;
shàn yǔ ér bù zhēng xū xīn píng zhì dài wù yǐ zhèng
善与而不争,虚心平志,待物以正。
wén wáng yuē zhǔ tīng rú hé
文王曰:“主听如何?
tài gōng yuē wù wàng ér xǔ wù nì ér jù
太公曰:“勿妄而许,勿逆而拒;
xǔ zhī zé shī shǒu jù zhī zé bì sè
许之则失守,拒之则闭塞。
gāo shān yǎng zhī bù kě jí yě
高山仰之,不可极也;
shēn yuān dù zhī bù kě cè yě
深渊度之,不可测也。
shén míng zhī dé zhèng jìng qí jí
神明之德,正静其极。
wén wáng yuē zhǔ míng rú hé
文王曰:“主明如何?
tài gōng yuē mù guì míng ěr guì cōng xīn guì zhì
太公曰:“目贵明,耳贵聪,心贵智。
yǐ tiān xià zhī mù shì zé wú bù jiàn yě
以天下之目视,则无不见也;
yǐ tiān xià zhī ěr tīng zé wú bù wén yě
以天下之耳听,则无不闻也;
yǐ tiān xià zhī xīn lǜ zé wú bù zhī yě
以天下之心虑,则无不知也。
fú còu bìng jìn zé míng bù bì yǐ
辐凑并进,则明不蔽矣。