wén wáng wèn tài gōng yuē shǒu guó nài hé
文王问太公曰:“守国奈何?
tài gōng yuē zhāi jiāng yǔ jūn tiān zhī jīng sì shí suǒ shēng rén shèng zhī dào mín jī zhī qíng
太公曰:“斋,将语君天之经,四时所生,仁圣之道,民机之情。
wáng jí zhāi qī rì běi miàn zài bài ér wèn zhī
王即斋七日,北面再拜而问之。
tài gōng yuē tiān shēng sì shí de shēng wàn wù tiān xià yǒu mín rén shèng mù zhī
太公曰:“天生四时,地生万物,天下有民,仁圣牧之。
gù chūn dào shēng wàn wù róng
故春道生,万物荣;
xià dào cháng wàn wù chéng
夏道长,万物成;
qiū dào liǎn wàn wù yíng
秋道敛,万物盈;
dōng dào zàng wàn wù xún
冬道藏,万物寻。
yíng zé cáng cáng zé fù qǐ mò zhī suǒ zhōng mò zhī suǒ shǐ shèng rén pèi zhī yǐ wéi tiān dì jīng jì
盈则藏,藏则复起,莫知所终,莫知所始,圣人配之,以为天地经纪。
gù tiān xià zhì rén shèng cáng
故天下治,仁圣藏;
tiān xià luàn rén shèng chāng
天下乱,仁圣昌;
zhì dào qí rán yě
至道其然也。
shèng rén zhī zài tiān dì jiān yě qí bǎo gù dà yǐ
圣人之在天地间也,其宝固大矣;
yīn qí cháng ér shì zhī zé mín ān
因其常而视之,则民安。
fu mín dòng ér wèi jī jī dòng ér dé shī zhēng yǐ
夫民动而为机,机动而得失争矣。
gù fā zhī yǐ qí yīn huì zhī yǐ qí yáng wèi zhī xiān chàng tiān xià hé zhī jí fǎn qí cháng
故发之以其阴,会之以其阳,为之先唱,天下和之,极反其常。
mò jìn ér zhēng mò tuì ér ràng
莫进而争,莫退而让。
shǒu guó rú cǐ yǔ tiān de tóng guāng
守国如此,与天地同光。