jīn shì ju shì chǐ bù zhī bèi yǔ fu shǒu zhū dài tù zhī liú shì bù shù fù ér jǐng zhě yě
今世矩视尺步之辈,与夫守株待兔之流,是不束缚而阱者也。
yǔ zhòu liáo liáo qiú yī háo zhě ān dé zāi
宇宙寥寥,求一豪者,安得哉?
jiā tú sì bì yī zhì qiān jīn háo zhī dǎn
家徒四壁,一掷千金,豪之胆;
xìng hān luò bǐ pō mò qiān yán háo zhī cái
兴酣落笔,泼墨千言,豪之才;
wǒ cái bì yòng huáng jīn fù lái háo zhī yǔ
我才必用,黄金复来,豪之语。
fu háo jì bù kě de ér hòu shì tì tǎng zhī shì huò yǐ yī yán yī zì xiě qí bù píng yòu ān yǔ chén chén gù zhǐ tóng wèi xiāo méi hu
夫豪既不可得,而后世倜傥之士,或以一言一字写其不平,又安与沉沉故纸同为销没乎!
jí háo dì shí
集豪第十。
táo huā mǎ shàng chūn shān shào nián xiá qì
桃花马上,春衫少年侠气;
bèi yè zhāi zhōng yè nà lǎo qù chán xīn
贝叶斋中,夜衲老去禅心。
yuè sè jiāng shēng fù shā xiōng zhōng qiū hè
岳色江声,富煞胸中丘壑;
sōng yīn huā yǐng zhēng cán jú shàng shān hé
松阴花影,争残局上山河。
jì suī fú lì zú néng qiān lǐ
骥虽伏枥,足能千里;
gǔ jí chuí chì zhì zài jiǔ xiāo
鹄即垂翅,志在九霄。
gè gè tí shī xiě bù jìn qiān qiū huā yuè
个个题诗,写不尽千秋花月;
rén rén zuò huà miáo bù wán dà dì jiāng shān
人人作画,描不完大地江山。
shī jiǔ xìng jiāng cán shèng què lóu tóu jǐ míng yuè
诗酒兴将残,剩却楼头几明月;
dēng lín qíng bù yǐ píng fēn jiāng shàng bàn qīng shān
登临情不已,平分江上半青山。
xián xíng xiāo bái rì xuán lǐ hè ǒu zì zhī náng
闲行消白日,悬李贺呕字之囊;
sāo shǒu wèn qīng tiān xié xiè tiǎo jīng rén zhī jù
搔首问青天,携谢朓惊人之句。
jiǎ yīng xióng zhuān xuè bù míng zhī jiàn ruò ěr fēng máng yù zhēn rén ér luò dǎn
假英雄专吷不鸣之剑,若尔锋铓,遇真人而落胆;
qióng háo jié guàn zuò wú mǐ zhī chuī cǐ děng zuò yòng dāng dà jì ér yáng méi
穷豪杰惯作无米之炊,此等作用,当大计而扬眉。
shēn jū yuǎn sú shàng chóu yí shān yǒu wén
深居远俗,尚愁移山有文;
zòng yǐn dá dàn yóu xiào zuì xiāng wú jì
纵饮达旦,犹笑醉乡无记。
lí chuáng bàn chuān guǎn níng zhēn wú shī hu
藜床半穿,管宁真吾师乎;
xuān miǎn bì gù huá xīn xún fēi you yě
轩冕必顾,华歆洵非友也。
chē chén mǎ zú zhī xià lù chū chǒu xíng shēn shān qióng gǔ zhī zhōng shèng xiē zhēn yǐng
车尘马足之下,露出丑形,深山穷谷之中,剩些真影。
tǔ hóng ní zhī qì zhě guì xié fēng shuāng zhī sè
吐虹霓之气者,贵挟风霜之色;
yī rì yuè zhī guāng zhě wú huái yǔ lù zhī sī
依日月之光者,毋怀雨露之私。
qīng jīn níng yuǎn juǎn qiū jiāng wàn qǐng zhī bō
清襟凝远,卷秋江万顷之波;
miào bǐ zòng héng wǎn kūn lún yī fēng zhī xiù
妙笔纵横,挽昆仑一峰之秀。
wén jī qǐ wǔ liú kūn qí zhuàng shì zhī xióng xīn hu
闻鸡起舞,刘琨其壮士之雄心乎;
wén zhēng qǐ wǔ jiā yè qí kāi shì zhī sù xīn hu
闻筝起舞,迦叶其开士之素心乎?
you biàn tiān xià yīng jié rén shì dú jìn rén jiān wèi jiàn zhī shū
友遍天下英杰人士,读尽人间未见之书。
jiāo yǒu xū dài sān fēn xiá qì zuò rén yào cún yì diǎn sù xīn
交友须带三分侠气,做人要存一点素心。
qī shǒu dào dé zhě jì mò yī shí
坚守道德的人,可能会寂寞一时;
yī ē quán biàn zhě qī liáng wàn gǔ
依阿权变者,凄凉万古。
shēn shān qióng gǔ néng lǎo jīng jì cái yóu
深山穷谷,能老经济才猷;
jué hè duàn yá nán yǐn líng wén qí zì
绝壑断崖,难隐灵文奇字。
xiàn cè jīn mén kǔ wèi shōu guī xīn rì yè shuǐ dōng liú
献策金门苦未收,归心日夜水东流。
piān zhōu zài de chóu qiān hú wén shuō jūn wáng bù shuì chóu
扁舟载得愁千斛,闻说君王不税愁。
shì shì bù kān píng yǎn juàn shén yóu qiān gǔ shàng
世事不堪评,掩卷神游千古上;
chén fēn yīng kě què bì mén xīn zài wàn shān zhōng
尘氛应可却,闭门心在万山中。
yīng xióng wèi zhuǎn zhī xióng tú jiǎ zāo qiū wèi bà yè
英雄未转之雄图,假糟邱为霸业;
fēng liú bù jìn zhī yú yùn tuō huā gǔ wèi shēn shān
风流不尽之余韵,托花谷为深山。
zhàng fū xū yǒu yuǎn tú yǎn kǒng rú lún kě guài chǔ táng yàn què
丈夫须有远图,眼孔如轮,可怪处堂燕雀;
háo jié níng wú zhuàng zhì fēng léng shì tiě bù yōu dāng dào chái láng
豪杰宁无壮志,风棱似铁,不忧当道豺狼。
yún zhǎng xiāng huǒ qiān zǎi biàn yú huá yí
云长香火,千载遍于华夷;
pō lǎo xìng zì zhì jīn kǒu yú fù rú
坡老姓字,至今口于妇孺。
yì qì jīng shén bù kě mó miè
意气精神,不可磨灭。
jù chuáng dā ěr tīng háo shì zhī tán fēng
据床嗒尔,听豪士之谈锋;
bǎ zhǎn xīng rán kàn jiǔ rén zhī zuì tài
把盏惺然,看酒人之醉态。
dēng gāo yuǎn tiào diào gǔ xún yōu guǎng xiōng zhōng zhī qiū hè yóu wù wài zhī wén zhāng
登高远眺,吊古寻幽,广胸中之丘壑,游物外之文章。
xuě jì qīng jìng fā yú mèng xiǎng
雪霁清境,发于梦想。
cǐ jiān dàn yǒu huāng shān dà jiāng xiū zhú gǔ mù
此间但有荒山大江,修竹古木。
měi yǐn cūn jiǔ hòu yè zhàng fàng jiǎo bù zhī yuǎn jìn yì kuàng rán tiān zhēn
每饮村酒后,曳杖放脚,不知远近,亦旷然天真。
wáng zhòng zǔ yǒu hǎo xíng yí měi lǎn jìng zì zhào yuē wáng wén kāi nà shēng níng xīn r
王仲祖有好形仪,每览镜自照,曰:“王文开那生宁馨儿?
máo chéng qī suì shàn shǔ duì zhū xǐ zhī zhě zèng yǐ jīn qián guī zhì zhī yuē wú yóu báo sū qín dǒu dà ān shì cǐ dèng tōng mǐ mǐ
毛澄七岁善属对,诸喜之者赠以金钱,归掷之曰,“吾犹薄苏秦斗大,安事此邓通靡靡!
liáng gōng shí jiàn yī shì yú li yú lín shì yù yǐ xiè liáng yuē wú yǒu cháng shēng shù bù xī wèi gōng shòu
梁公实荐一士于李于麟,士欲以谢梁,曰:“吾有长生术,不惜为公授。
liáng yuē wú míng zài tiān dì jiān zhǐ kǒng shèng zhe bù liǎo ān yòng cháng shēng
”梁曰:“吾名在天地间,只恐盛着不了,安用长生!
gāo yán chéng xiào hǔ zhī fēng háo jǔ pò yǒng shān zhī làng
高言成啸虎之风,豪举破涌山之浪。
jīn huái guì shū lǎng bù yí tài chěng háo huá
襟怀贵疏朗,不宜太逞豪华;
wén zì yào xióng qí bù yí gù qiú jì mò
文字要雄奇,不宜故求寂寞。
xuán tà dài xián shì qǐ yuē jiāo qíng yǐ hū
悬榻待贤士,岂曰交情已乎;
tóu xiá liú hǎo bīn bù guò jiǔ xìng ér yǐ
投辖留好宾,不过酒兴而已。
cái yǐ qì xióng pǐn yóu xīn dìng
才以气雄,品由心定。
jì bǐ hǎi zé wèi zhōu háng chěng wén yòu zé wèi yǔ yì
济笔海则为舟航,骋文囿则为羽翼。
xiōng zhōng wú sān wàn juàn shū yǎn zhōng wú tiān xià qí shān chuān wèi bì néng wén
胸中无三万卷书,眼中无天下奇山川,未必能文。
zòng néng yì wú háo jié yǔ ěr
纵能,亦无豪杰语耳。
shān chú shī fǔ duàn zhī yǐ jiàn
山厨失斧,断之以剑。
kè zhì wú zhěn jiě qín zì gòng
客至无枕,解琴自供。
guàn pén kuì sàn qìng wèi zhù xǐ
盥盆溃散,磬为注洗。
gài bù nuǎn zú fù zhī yǐ suō
盖不暖足,覆之以蓑。
mèng zōng shǎo yóu xué qí mǔ zhì shí èr fú bèi yǐ zhāo xián shì gòng wò zhù de wén jūn zǐ zhī yán
孟宗少游学,其母制十二幅被,以招贤士共卧,庶得闻君子之言。
zhāng yān wù yú hǎi jì yào guāng jǐng yú hé zhǔ
张烟雾于海际,耀光景于河渚;
chéng tiān liáng ér hào dàng kòu dì hūn ér yán zhù
乘天梁而皓荡,叩帝阍而延伫。
shēng yù kě jǐn jiāng tiān bù kě jǐn
声誉可尽,江天不可尽;
dān qīng kě qióng shān sè bù kě qióng
丹青可穷,山色不可穷。
wén qiū kōng hè lì lìng rén yì gǔ xiān xiān
闻秋空鹤唳,令人逸骨仙仙;
kàn hǎi shàng lóng téng jué wǒ zhuàng xīn bó bó
看海上龙腾,觉我壮心勃勃。
míng yuè zài tiān qiū shēng zài shù zhū bó juǎn xiào yǐ gāo lóu
明月在天,秋声在树,珠箔卷啸倚高楼;
cāng tái zài dì chūn jiǔ zài hú yù shān tuí zuì mián fāng cǎo
苍苔在地,春酒在壶,玉山颓醉眠芳草。
xiōng zhōng zì shì qí chéng fēng pò làng píng tūn wàn qǐng cāng máng
胸中自是奇,乘风破浪,平吞万顷苍茫;
jiǎo dǐ yóu lái kuò lì xiǎn qióng yōu fēi dù qiān xún yǎo ǎi
脚底由来阔,历险穷幽,飞度千寻杳霭。
měi cóng bái mén guī jiàn jiāng shān wēi yí cǎo mù cāng yù
每从白门归,见江山逶迤,草木苍郁。
rén cháng yán jiā wǒ jué shì bié lí rén cháng zhōng yī duàn suān chǔ qì ěr
人常言佳,我觉是别离人肠中一段酸楚气耳。
fàng bù chū zēng rén miàn kǒng luò zài jiǔ bēi
放不出憎人面孔,落在酒杯;
diū bù xià lián shì xīn cháng jì zhī shī jù
丢不下怜世心肠,寄之诗句。
chūn dào shí qiān měi jiǔ wèi huā xǐ zhuāng
春到十千美酒,为花洗妆;
yè lái yī piàn míng xiāng yǔ yuè xūn pò
夜来一片名香,与月薰魄。
rěn dào shú chù zé yōu huàn xiāo dàn dào zhēn shí zé tiān de zhuì
忍到熟处则忧患消,淡到真时则天地赘。
xūn xūn shú dú lí sāo xiào bó wài gǎn yuē bìng jiē míng shì
醺醺熟读《离骚》,孝伯外敢曰并皆名士;
lù lù cháng chéng sè xiào ā nú bèi guǒ rán jìn shì jiā ér
碌碌常承色笑,阿奴辈果然尽是佳儿。
yún pò yuè kuī huā hǎo chù yè shēn huā shuì yuè míng zhōng
云破月窥花好处,夜深花睡月明中。
sān chūn huā niǎo yóu kān shǎng qiān gǔ wén zhāng zhī zì zhī
三春花鸟犹堪赏,千古文章只自知。
wén zhāng zì shì kān qiān gǔ huā niǎo sān chūn zhǐ jǐ shí
文章自是堪千古,花鸟三春只几时。
shì dà fū xiōng zhōng wú sān dòu mò hé yǐ yùn guǎn chéng
士大夫胸中无三斗墨,何以运管城?
rán kǒng yùn niàng sù chén chū zhī wú guāng zé ěr
然恐酝酿宿陈,出之无光泽耳。
jué jīn yú shì zhě jiàn jīn ér bú jiàn rén
攫金于市者,见金而不见人;
pōu shēn cáng zhū zhě ài zhū ér wàng zì ài
剖身藏珠者,爱珠而忘自爱。
yǔ fu jué xìng mìng yǐ tāo fù guì zòng shì yù yǐ qiāng shēng zhě hé yì
这些人和那些拼死求得荣华富贵的人比起来,他们的放纵私欲残害生灵的做法有什么不一样的呢?
shuō bù jìn shān shuǐ hǎo jǐng dàn fù chén yín
说不尽山水好景,但付沉吟;
dāng bù qǐ shì tài yán liáng wéi yǒu bì hù
当不起世态炎凉,惟有闭户。
chǔ shì dāng yú rè dì sī lěng chū shì dāng yú lěng dì qiú rè
处世当于热地思冷,出世当于冷地求热。
bàn dà shì zhě fěi dú yǐ yì qì shèng gài yì qí zhì lüè jué yě gù fù qì xióng xíng lì zú yǐ zhé gōng hóu chū qí zhì suàn shì zú yǐ hài ěr mù
办大事者,匪独以意气胜,盖亦其智略绝也,故负气雄行,力足以折公侯,出奇制算,事足以骇耳目。
rú cǐ rén zhě jù qiān gǔ yǐ
如此人者,俱千古矣。
jiē jiē
唉!
jīn shì tú xū yǔ ěr
今世徒虚语耳。
shuō jiàn tán bīng jīn shēng hèn shǎo fēng hóu gǔ
说剑谈兵,今生恨少封侯骨;
dēng gāo duì jiǔ cǐ rì xiū yín liè shì gē
登高对酒,此日休吟烈士歌。
shēn xǔ wèi zhī jǐ sǐ yī jiàn yí mén dào jīn xiá gǔ xiāng réng gǔ
身许为知己死,一剑夷门,到今侠骨香仍古;
yāo bù wéi dū yóu zhé wǔ dǒu péng zé cóng gǔ gāo fēng qīng zhì jīn
腰不为督邮折,五斗彭泽,从古高风清至今。
jiàn jī qiū fēng sì bì rú wén guǐ xiào
剑击秋风,四壁如闻鬼啸;
qín dàn yè yuè kōng shān yǐn dòng yuán hào
琴弹夜月,空山引动猿号。
zhuàng zhì fèn mèn nán xiāo gāo rén qíng shēn yī wǎng
壮志愤懑难消,高人情深一往。
xiān dá xiào tán guān xiū xiàng hóu mén qīng yè jū
先贤嘲笑弹冠相庆,不要轻易向权贵之门趋附;
xiāng zhī yóu àn jiàn mò cóng shì lù àn tóu zhū
知己尚且按剑戒备,不要在世俗道路上暗中投珠。